Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 285
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:06:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Hướng Nam và Cố Chấn Quân , Lâm Hướng Nam liền bẻ đôi củ khoai lang đó , cô một nửa, Cố Chấn Quân một nửa.”
Còn Lâm Hướng Đông thì chỉ thể tập quân thể quyền, hai họ ăn.
Mùi thơm ngọt ngào của khoai lang nướng cứ thế xộc mũi, khiến Lâm Hướng Đông nhịn mà thở dài.
Có đôi khi thật sự nảy sinh tâm trạng giống hệt như Hồ Mỹ Lệ.
Mãi mới đợi đến giờ giải lao, Lâm Hướng Đông mới chạy bước nhỏ về phía Lâm Hướng Nam, quan tâm hỏi:
“Sao hai đứa đến đây?”
“Em đặt bàn học giường xong nên mang qua cho .
Ký túc xá chỉ một cái bàn nhỏ, dùng tiện lắm.”
“Ngoài bàn học, em còn mang cho một cân kẹo sữa nữa đây.
Lúc nào đói thì lén ăn hai viên.
Em sợ ngất xỉu mất...”
Vừa mới thấy Lâm Hướng Nam thật cách chọc tức khác, giờ cảm động vì sự chu đáo của cô.
Lâm Hướng Đông chút dở dở .
Anh nhận lấy kẹo Lâm Hướng Nam đưa, nhắc nhở:
“Trong bức thư cho , mấy ngày nữa sẽ đưa mấy đứa nhỏ đến tìm em đấy.”
“Đến tìm em?”
Lâm Hướng Nam kinh ngạc:
“Đến tìm em với em?
Ngược với .”
Lâm Hướng Đông cô một cái, đồng cảm :
“Mẹ kiểm tra đột xuất.
Muốn xem xem rốt cuộc em đang cái gì lưng .”
Dù Hồ Mỹ Lệ dặn đừng báo tin, nhưng Lâm Hướng Đông thấy nhất là nên một tiếng.
Để Lâm Hướng Nam sự chuẩn , cho cả đôi bên.
Đến lúc đó Hồ Mỹ Lệ tức giận, Lâm Hướng Nam cũng ăn mắng, vẹn cả đôi đường.
“Em thể gì lưng chứ?”
Lâm Hướng Nam kêu oan:
“Em chỉ là... nhịn ... mua nhiều đồ một chút thôi mà...”
Lâm Hướng Nam càng càng thấy chột .
Chương 247 Lấy độc trị độc
Đồ mua là những thứ hữu ích, thứ nào mua phí cả.
Trong lòng nghĩ nhưng Lâm Hướng Nam vẫn nhịn hỏi:
“Mẹ định bao giờ đến?
Để em còn sớm chuẩn .”
“Anh .
Mẹ cũng với thời gian cụ thể, chỉ là sẽ đến thôi.
Tuy nhiên, những thứ gì quá bắt mắt thì nhất mấy ngày em nên cất .”
Sau khi khai giảng, trường vẫn bắt đầu cho nghỉ, Lâm Hướng Đông cũng từng đến nhà Lâm Hướng Nam.
chẳng cần cũng , Lâm Hướng Nam chắc chắn mua nhiều đồ.
Lâm Hướng Nam chuẩn cho và Cố Chấn Quân chăn bông, bàn học, đồ ăn... thì cho bản cô chắc chắn sẽ mua nhiều hơn thế.
Trên đường về, Cố Chấn Quân quan tâm hỏi:
“Chị dâu, cái máy giặt của chị thì tính ?
Cất chị cũng dùng nữa?”
“Em cần lo.
Chị tự tính toán.”
Lâm Hướng Nam định lấy độc trị độc, mua thêm một căn nhà nữa để chứa đồ.
Chiều hôm đó, Lâm Hướng Nam chạy thẳng đến nhà chị Trần ở phòng quản lý nhà đất.
“Phố của chúng còn nhà nào bán chị?
Em họ hàng ở gần em một chút.”
“Có, chính là cái sân cách nhà em hai hộ đấy, chủ nhà bán.
tình trạng căn nhà chính là kiểu mà lúc em ưng đấy.”
Chị Trần khó xử giải thích:
“Ngôi nhà đây của một nhà tư bản, danh nghĩa là trả cho ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-285.html.]
những đang sống trong đó chẳng ai chịu dời cả.
Xử lý rắc rối lắm.”
Việc đổi thủ tục thể chỉ cần ký hợp đồng với chủ nhà.
để lấy nhà thì cực khó.
Người cứ lỳ đến cùng chịu , Lâm Hướng Nam mua căn nhà đó cũng bằng thừa.
Số phục hồi danh dự về thành phố nhiều , chính phủ cũng thông báo từ lâu, yêu cầu các đơn vị trả nhà.
tình hình hiện tại là , ai nấy đều lỳ lợm trả, đợi một hai năm nữa chính phủ lệnh cưỡng chế thì tình hình mới khá hơn .
Loại nhà kiểu , ngày hôm qua vẫn còn lọt mắt xanh của Lâm Hướng Nam, giờ thì cô còn thời gian để kén chọn nữa .
“Chốt căn nhà đó .
Cứ sang tên cho em .
Đợi em giải quyết xong rắc rối, em sẽ chuyển cho họ hàng.”
Lâm Hướng Nam trực tiếp quyết định.
Vì tiền hoa hồng nên chị Trần cũng khuyên can nhiều.
Chỉ cảm thấy Lâm Hướng Nam đối với họ hàng thật lòng cho lắm, mua nhà thì mua căn , mua cho họ hàng mua căn nát.
“Nếu em mua thì bây giờ chị hẹn chủ nhà đến chuyện trực tiếp.”
“Được, nhanh lên chị nhé.
Tốt nhất là hôm nay ký hợp đồng luôn.”
Lâm Hướng Nam thúc giục.
Chị Trần :
“Chúng là quan hệ gì chứ.
Chỉ cần chuyện đàm phán thành công, chị thêm giờ cũng sẽ lo xong thủ tục cho em.”
Có tiếp nhận căn nhà , dù rẻ một chút chủ nhà cũng sẵn lòng bán.
Sau khi ký xong hợp đồng sang tên, chị Trần mới quan tâm hỏi:
“Nhà em mua , em định thế nào để lấy ?”
Chị việc ở phòng quản lý nhà đất nên rõ thông tin của tất cả các hộ thuê trong căn nhà đó, chị chi-a s-ẻ:
“Những sống trong căn nhà đó đều là công nhân nhà máy dệt bông, là những hộ ở lâu năm , dễ đối phó .”
“Không ạ.
Người họ hàng mua nhà của em cũng chẳng hạng .”
Lâm Hướng Nam bịa chuyện:
“Họ hàng em từng cải tạo , lợi hại lắm.”
“Ái chà, em bảo họ đừng loạn lên nhé.”
Chị Trần khẽ khuyên nhủ.
Hiện tại nhà ở đang khan hiếm, chuyển ngoài tìm chỗ ở khác cũng khó.
Không thể thật sự đuổi , để màn trời chiếu đất .
Làm thì từ lý cũng thành vô lý.
Chủ nhà cũ vì thành phần gia đình vấn đề nên căn bản dám lớn chuyện.
Còn Lâm Hướng Nam, cô cũng dám mặt...
Cô định bỏ tiền thuê mấy tên du côn giang hồ, nhờ bọn họ giúp giải quyết vấn đề, còn thì nấp phía ‘phát triển âm thầm’.
Chuyện gì thể giải quyết bằng tiền thì đều là chuyện lớn.
Trên đường từ phòng quản lý nhà đất về, Lâm Hướng Nam gặp một thanh niên trông khá quen mặt.
“Suỵt suỵt~ Lại đây một chút.”
Lâm Hướng Nam ngoắc tay với .
“Chị, cần bao nhiêu thịt cừu để em mang đến tận nhà cho.”
“Không mua thịt cừu.”
Lâm Hướng Nam hỏi:
“Có việc , bọn em nhận ?”
“Mấy việc g-iết phóng hỏa là bọn em nhé.”
Đối phương ánh mắt cảnh giác quanh, rõ ràng gì mà thấy chột .
“Không việc phạm pháp.”
Lâm Hướng Nam :
“Có căn nhà , nhờ bọn em giúp đuổi , dùng cả uy h.i.ế.p lẫn dụ dỗ, kinh phí hoạt động là năm trăm tệ.
Nếu việc thành công, tiền công của bọn em cũng là năm trăm tệ.”