Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 263
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Môn đầu tiên khó thế , tưởng những môn sẽ đơn giản chắc?
Chúng thi đỗ , chấp nhận phận ...”
Anh như tâm thái của đồng hành cũng sụp đổ theo luôn.
Số đau lòng lóc ngoài trường thi tăng thêm một .
Đây mới chỉ là thôi nhé.
Còn quỳ xuống đất, xé sách nữa.
Sự tuyệt vọng và sụp đổ khuôn mặt họ Vương Thục Hoa thấy da đầu tê dại.
Đặc biệt là những thanh niên tri thức từ nông thôn lặn lội tới đây thi, rời xa quê hương bao nhiêu năm trời, vất vả lắm mới đợi một tia hy vọng, mà phát hiện bản bỏ bê bao nhiêu năm, thực lực còn tương xứng nữa, cái cảm giác ngột ngạt đó thì khỏi bàn.
“Không , rùa đen tụng kinh, đừng ảnh hưởng đến đạo tâm của .”
Vương Thục Hoa bịt tai, nhỏ giọng lẩm bẩm, vòng qua đám đang sụp đổ vì thi cử đó.
Đến lúc tập trung tại chỗ xe tải, nhóm Ngô Trung Hậu thấy Vương Thục Hoa như cũng bắt chước bịt tai theo, chẳng ai dám nhắc đến tình hình của môn thi .
Thực trong lòng Ngô Trung Hậu cũng hỏi đáp án lắm, nhưng bây giờ chỉ thể cố sống cố ch-ết nhịn .
Anh cũng sợ bản quá nhiều đạo tâm cũng sụp đổ theo mất.
Cứ cái điệu bộ ngốc nghếch của bọn họ, Lâm Hướng Nam thấy cùng họ mất mặt, vội vàng kéo hai em Cố Chấn Hoa luôn.
“Em ăn cơm .
Chiều gặp ở trường thi nhé.”
Trong thành phố khá nhiều quen để tới ăn chực, nhưng phía bảo tàng là yên tĩnh nhất, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi và ôn tập buổi trưa, nên cô chào hỏi với Viện trưởng, đưa theo Cố Chấn Quân tạm thời tới đó nghỉ chân.
Lúc cô tới nơi, bà đại nương họ Hoa đến từ lâu.
“Cơm bác lấy cho các cháu đang để ấm bếp đấy, các cháu ăn , bác ăn ở nhà ăn đơn vị .”
Nhắc đến chuyện , Lâm Hướng Nam nhịn mà lên án:
“Sáng nay cháu đang ngủ ngon lành.
Bác đ-ánh thức cháu dậy gì cơ chứ.
Chẳng lẽ bác thấy cháu xong hết tờ đề .”
“Bác đương nhiên thấy cháu xong bài thi .
cháu thi còn bác thì tuần tra phòng thi.
Bác oai phong như thế, gọi cháu dậy một cái thì thật là đáng tiếc.”
Bà đại nương họ Hoa thẳng thắn :
“Cháu nhận ?
Bác là đang khoe khoang với cháu đấy.”
Sự thẳng thắn tột độ chính là sự vô địch.
Lâm Hướng Nam thật sự tìm lời nào để phản bác bà, chỉ cạn lời bà, cảnh báo:
“Khoe cũng khoe , chiều nay phép phiền cháu thi cử nữa đấy.”
“Làm phiền cháu thi cử?
Cháu sai chứ gì.
Phải là đừng phiền cháu ngủ gật mới đúng.”
Chương 228 Phát huy bình thường
Đối với các môn như toán lý hóa, tốc độ bài của Lâm Hướng Nam cực nhanh, nhưng đến lượt môn văn và chính trị thì cô nhanh nổi nữa.
Hơn nữa môn văn chỉ kiểm tra tố chất văn học, mà nội dung bên trong một lượng lớn liên quan đến chính trị.
Nội dung các câu hỏi Lôi Phong, các vị lãnh đạo, cương lĩnh trị quốc...
Những thứ liên quan đến chính trị , cho dù là Lâm Hướng Nam cũng tập trung tinh thần bài, chỉ sợ lỡ chân dẫm hố.
Rời khỏi phòng thi, Cố Chấn Hoa liền rót cho Lâm Hướng Nam và Cố Chấn Quân mỗi một ly gừng nóng:
“Sưởi ấm tay một chút .”
Kỳ thi đại học bình thường đều diễn mùa hè, nhưng kỳ thi diễn mùa đông, trong lớp học cũng chẳng thiết sưởi ấm nào.
Múa b.út thành văn trong phòng thi suốt hai tiếng đồng hồ, tay của Cố Chấn Quân đông cứng đến đỏ ửng, uống gừng sụt sịt mũi.
“Biết thế thì đáng lẽ em nên mặc thêm một chiếc áo len nữa mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-263.html.]
Đừng để cảm lạnh đấy.”
Cố Chấn Hoa đưa tay áp lên trán Cố Chấn Quân, quan tâm hỏi han:
“Đầu ch.óng mặt chứ?”
“Người em lạnh.
Chỉ tay với chân là lạnh thôi.
Ngồi đó suốt hai tiếng, chân em tê cứng hết cả .”
Cố Chấn Quân cẩn thận hớp từng ngụm nóng, chân còn nhấc lên hạ xuống từng chút một, cho đôi chân nhanh ấm .
Lâm Hướng Nam sức khỏe dồi dào, chẳng vấn đề gì cả.
tình hình của nhóm Vương Thục Hoa thì cũng tương tự như Cố Chấn Quân, đều lạnh đến mức giậm chân bành bạch.
Còn một đen đủi hơn, trực tiếp cảm lạnh luôn.
Bởi vì cửa sổ phòng thi của họ hỏng, gió lùa, vị trí đúng ngay hướng gió, gió cứ thế thốc thẳng .
Đến ngày thi thứ hai, hắt , tức đến mức nước mắt rơi lã chã.
Trong thời gian thi cử, ghi nhớ kỹ lời dặn của Lâm Hướng Nam, dám lời xúi quẩy ảnh hưởng đến tâm thái của , thi xong là bắt đầu mắng nhiếc đầy giận dữ.
“ bao giờ thấy cơn gió nào đê tiện như thế!
Cứ từng luồng từng luồng lách cổ , cái cảm giác lạnh lẽo đó cứ như là nữ quỷ đang đòi mạng , chỉ hận thể lạnh ch-ết!”
“Anh Trương đúng là đen đủi.
cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Tay lạnh suốt cả ngày, cho m-ụn nhọt đông cứng của tái phát, ngứa đau, chẳng thể nào chữ cho t.ử tế .”
“Mọi t.h.ả.m, cũng t.h.ả.m đây .
Cái ghế của hỏng, tìm giáo viên giám thị đổi một cái ghế khác, mà vẫn hỏng, bàn cũng xong, cứ động một cái là nó kêu cọt kẹt cọt kẹt.”
Đã lâu lắm kỳ thi quy mô lớn như thế , nên bất kể là nhà trường học sinh đều chuẩn đầy đủ.
Các thí sinh chịu ít khổ cực.
Thi xong , cho dù là nắm chắc mười phần như Lâm Hướng Nam thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
Cô uống xong nóng liền nhắc nhở :
“Mọi về nhà nghỉ ngơi cho , chiều nay hoặc ngày mai thể tới nhà để đối chiếu đáp án.”
Đây chính là hạng mục mà mong đợi từ lâu, ngay từ môn thi đầu tiên là bắt đầu tơ tưởng đến .
Ngô Trung Hậu mắt sáng rực hỏi:
“Chiều nay luôn ạ?
Bây giờ trong lòng em cứ như mèo cào .”
“Được chứ.
Chiều nay ở nhà đợi .”
Nói xong, Lâm Hướng Nam cùng em Cố Chấn Hoa .
Nhóm Vương Thục Hoa còn tập trung, kiểm điểm quân , cũng tốn thêm một chút thời gian nữa.
Có thời gian đợi họ thì thà xếp hàng ở tiệm cơm quốc doanh còn hơn, tầm giờ ăn cơm là đông nhất, nhóm Lâm Hướng Nam đợi một lúc lâu mới ăn cơm nóng.
Tấm bảng đen trong nhà còn kịp trả cho trường học, khi về nhà Lâm Hướng Nam bắt đầu đáp án lên bảng.
Cố Chấn Quân thì đun nước nóng để tự ngâm chân:
“Anh ơi, chị dâu ơi, hai ngâm ?
Để em đun thêm.”
“Không cần .
Ở trong xe một lúc là bây giờ chị thấy khá nóng .”
Lâm Hướng Nam tự bận rộn.
Cố Chấn Hoa và Cố Chấn Quân , nhỏ giọng :
“Chị dâu em bận , ngâm cùng em.”
Hai đàn ông đại thụ như họ mà tố chất c-ơ th-ể bằng Lâm Hướng Nam, thực sự chút hổ thẹn.
Biết lát nữa đám học sinh sẽ tới, hai em Cố Chấn Hoa cũng chẳng dám mất mặt ở phòng khách, lén lén lút lút xách thùng trong phòng, chỉ sợ đụng mặt họ.