Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:01:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cố Chấn Hoa cũng chỉ quyên góp tượng trưng một đồng.”

 

Những khác cũng , một hai đồng, kẻ một hai hào mà quyên góp.

 

So với sự hào phóng thì đúng là thể so bì .

 

Ai bảo Vương Hổ tranh khí chứ, thất vọng .

 

Tình nghĩa vốn dĩ là thứ chịu nổi sự tiêu hao.

 

Hồi đó ở khu tập thể, ai cũng khuyên nó đừng theo Lưu Phượng, về quê là thỏa nhất.

 

khuyên thế nào Vương Hổ cũng .

 

Thậm chí trói nó lên xe , nó còn nhảy xuống xe.

 

Lần dạy cho một bài học nhớ đời, đó cũng là do Vương Hổ tự chuốc lấy.

 

Ở khu tập thể mấy ngày, thịt mặt Vương Hổ đầy đặn trở , bác cả của nó rốt cuộc cũng phong trần mệt mỏi chạy đến.

 

Có lẽ là sống những ngày thoải mái vài hôm, nên lúc bác cả nhà họ Vương dắt , Vương Hổ còn hừ hừ hừ, trông vẻ cam tâm.

 

Vương Hổ đây năm nào cũng theo Vương doanh trưởng về quê, nó còn rõ hơn Lâm Hướng Nam rằng việc đồng áng mệt mỏi thế nào.

 

Vương Hổ gia đình nuông chiều lớn lên, chẳng chịu cái khổ đó chút nào.

 

“Thôi , thế thì đừng quậy nữa.

 

Về sống cho t.ử tế, lớn lên cũng nhập ngũ, giống như bố cháu, báo đáp tổ quốc."

 

Lãnh đạo đơn vị vỗ mạnh vai Vương Hổ.

 

Vương Hổ một bước ngoái đầu ba , cuối cùng vẫn bác cả nhà dắt , rời khỏi khu tập thể, những giọt nước mắt rơi xuống.

 

“Đừng nữa, nếu cháu chí khí thì vẫn sẽ thôi."

 

Bác cả nhà họ Vương an ủi.

 

Nói thế xong, Vương Hổ càng dữ hơn.

 

Nó cảm thấy đúng là đồ chí khí.

 

Lúc Lưu Phượng đ-ánh, nó còn chẳng dám đ-ánh trả.

 

Vương Hổ đang lau nước mắt thì La Thái Hà xuất hiện mặt nó.

 

“Mẹ."

 

Vương Hổ xong, đôi mắt ngân ngấn nước, mong chờ La Thái Hà.

 

La Thái Hà mỉm từ chối:

 

“Cứ gọi là dì La là .

 

với bố cháu hồi đó ly hôn ầm ĩ cũng mấy ."

 

Nghe cô , mặt Vương Hổ xị xuống ngay lập tức.

 

Mấy ngày Vương Hổ ở khu tập thể, cô thèm đến thăm một , chỉ đến lúc nó mới tiễn một chút, thái độ quá rõ ràng .

 

từng nuôi Vương Hổ, tính cách Vương Hổ thế nào cô hiểu rõ như lòng bàn tay, ý định nuôi nó.

 

nghĩ đến Vương Hổ là trai cùng cha khác của con gái , Vương doanh trưởng hồi đó cưới cô quả thực đổi vận mệnh cuộc đời cô, nên La Thái Hà vẫn lộ diện một .

 

“Mấy quả trứng luộc , với bánh nướng nữa, cháu cầm lấy mà ăn dọc đường.

 

Đơn vị của dì cháu đấy, nếu cháu với Vương Báo gặp khó khăn gì thì thể thư cho dì.

 

chắc giúp trực tiếp, nhưng dì nhất định sẽ giúp cháu nghĩ cách."

 

La Thái Hà tự đủ khả năng, nhưng Vương doanh trưởng vẫn còn một đống đồng đội cũ, cô thể nhờ cậy bên ngoài.

 

Nghe La Thái Hà , bác cả nhà họ Vương mặt chút vui, đây là đang đề phòng ông đối xử với lũ trẻ đây mà.

 

Vương Hổ căn bản nghĩ đến chuyện đó, chỉ hờ hững ừ một tiếng.

 

sẽ chăm sóc cho cháu trai và cháu gái .

 

Cô cứ lo mà chăm sóc Vương Hạc cho .

 

Đợi đứa nhỏ lớn cũng đưa nó về nhà họ Vương thăm nom, quên cội nguồn."

 

“Vương Hạc nhà lo, cần các bận tâm."

 

La Thái Hà chẳng cần bọn họ nghĩ gì, để lương khô xuống dứt khoát bỏ .

 

bản cô thấy thẹn với lòng là .

 

Từ khi quê cô ly hôn thư mắng c.h.ử.i cô , còn hỏi han về công việc và chuyện tái hôn của cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-243.html.]

La Thái Hà định đời sẽ bao giờ về quê nữa, nên lời vô cùng cứng rắn.

 

“Cái tính tình .

 

Thảo nào chẳng đàn ông nào thèm."

 

Bác cả nhà họ Vương thầm nghiến răng, bắt đầu lầm bầm c.h.ử.i rủa:

 

“Chẳng qua là sinh đứa con gái thôi, chỉ là khách khí một chút, như ai thèm bằng..."

 

“Con nhớ hồi dì La dễ chuyện lắm, mới học hư đấy."

 

Vương Hổ thút thít:

 

“Lưu Phượng cũng , đây , bây giờ .

 

Không hồi đó bố con chọn kiểu gì nữa."

 

“Bố cháu đó là lừa , cháu lấy vợ chú ý đấy."

 

Nhóm Vương Hổ bên lề đường đợi thêm một lát mới đợi chiếc xe vận tải của xưởng quân sự hẹn .

 

Lên xe hai vẫn chịu yên, vẫn còn Lưu Phượng và La Thái Hà, mắng Lưu Phượng thất đức nhẫn tâm, La Thái Hà ơn, đồ bạch nhãn lang.

 

Tai của tài xế thầm vểnh lên ngóng.

 

Nghe nửa ngày, phát hiện nhà họ Vương còn chẳng nhiều bằng , tài xế nhịn xen hỏi:

 

“La Thái Hà bỏ rơi ?

 

Các mắng Lưu Phượng thì thôi , mắng cả cô ?"

 

“Nếu La Thái Hà giữ trái tim đàn ông thì sự việc cũng đến nông nỗi .

 

Nói chung cô cũng ."

 

Tài xế thấy lời , trưng bộ mặt lạnh lùng nhắc nhở:

 

“La Thái Hà hiện tại là của đơn vị chúng ."

 

mà."

 

“Ừm.

 

Biết là ."

 

Tài xế bổ sung:

 

“Con gái út của cũng ở nhà trẻ, La Thái Hà và những khác đang chăm sóc con bé đấy."

 

Lần bác cả nhà họ Vương mới chịu im lặng, lẳng lặng ngậm miệng.

 

Vốn dĩ chỉ là chuyện nhấn ga một cái, nhưng đến điểm đích, tài xế liền thúc giục:

 

“Được , hai tự bắt xe buýt ga tàu hỏa .

 

tiễn nữa, còn tranh thủ thời gian về."

 

Chương 211 Cao khảo

 

La Thái Hà vốn là khá thích trẻ con, ở nhà trẻ cũng trẻ con yêu mến.

 

Lâm Hướng Nam đến nhà trẻ, thường xuyên thấy La Thái Hà hòa giải các vụ tranh chấp.

 

“Mẹ bạn thích, bây giờ là ."

 

Vương Hạc phản bác:

 

“Không , đó là tớ."

 

“Bây giờ là tớ !"

 

Để tranh giành , hai đứa nhỏ bắt đầu động tay động chân.

 

Đại Bảo, loại nhóc tì còn tham gia chiến trường , thì bên cạnh xem náo nhiệt, vỗ tay.

 

Lâm Hướng Nam đến đón con thì thấy Vương Hạc thua trận, tu tu, còn Đại Bảo thì tự gặm miếng màn thầu trong tay.

 

Thấy Lâm Hướng Nam, Đại Bảo chủ động đưa tay về phía cô:

 

“Mẹ, ăn."

 

Lâm Hướng Nam ngả theo chiến thuật:

 

“Con ngoan, xin kiếu nhé."

 

Miếng màn thầu nhỏ đó nắm trong tay hồi lâu, sớm trở nên ướt sũng, là dấu vết nước miếng.

 

Tấm lòng hiếu thảo Lâm Hướng Nam hưởng thụ nổi.

 

 

Loading...