Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 233
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:54:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một đàn ông coi cô là , chỉ xem cô như công cụ, La Thái Hà đối với Vương doanh trưởng còn chút niệm tưởng nào.”
Khi Vương doanh trưởng còn sống, La Thái Hà thậm chí dám đến khu nhà tập thể, chỉ sợ khác lôi kéo cô và Vương doanh trưởng với , trong lòng cô thấy ghê tởm.
Bây giờ mất, La Thái Hà mới rốt cuộc thể buông tay buông chân, đ-ánh nh-au một trận trò với Lưu Phượng.
“Sớm cô thuận mắt .
Hôm nay cuối cùng cũng đ-ánh cho cô một trận hồn."
La Thái Hà vuốt ống tay áo, mặt kìm lộ một nụ , chuẩn phòng tìm Vương Hổ chuyện.
Vừa mới gặp mặt, cô còn kịp mở miệng, Vương Hổ lao tới như một con hổ dữ, suýt chút nữa đ-âm sầm cô xuống đất.
“Hổ T.ử con gì ?"
“Bà là đồ đàn bà xa.
Bố mất , bà liền tới bắt nạt chúng !"
Vương Hổ mở miệng, lập trường rõ ràng rành mạch.
“Con mới quen Lưu Phượng bao lâu, con tin cô như thế?"
Dẫu cũng là đứa trẻ tự tay nuôi nấng hai năm, dù đau lòng đến mấy, La Thái Hà vẫn tận tâm khuyên bảo:
“Lưu Phượng dựa .
ông bà nội ít nhất vẫn là ruột thịt."
“Không.
Con mới thèm về quê dẫm phân gà, cắt cỏ heo ."
Vương Hổ vẻ mặt chán ghét.
Trước đây về quê, nó luôn cao cao tại thượng, coi thường những đứa bạn nhỏ ở nông thôn, bây giờ bảo nó về nông thôn, khác nào lấy mạng nó.
“Con tưởng ở thành phố là xong hết chuyện ?
Theo Lưu Phượng, đừng là cắt cỏ heo, đến việc lấp đầy bụng cũng là cả một vấn đề đấy."
La Thái Hà cảnh cáo:
“Nếu con còn bướng bỉnh, con cứ đợi bác cả con đích đến khu nhà tập thể đón con ."
“Con về, con nhất định về."
Vương Hổ vẻ mặt bướng bỉnh.
“Con!"
La Thái Hà giơ tay lên, định đ-ánh đứa trẻ, nhưng cuối cùng nỡ hạ tay xuống, “Nếu con là con ruột của , nhất định đ-ánh ch-ết con."
La Thái Hà hít một thật sâu, một nữa nhắc :
“Nghe lời , về quê , là vì cho con thôi."
“La Thái Hà, cô ly hôn , còn là nhà họ Vương nữa, lấy tư cách gì mà đến cướp con trai ."
Lưu Phượng đẩy , chạy sân, ôm lấy Vương Hổ, nức nở :
“Bây giờ chỉ còn đứa trẻ thôi, các thể cướp nó ."
Vương Hổ thích chiêu , dựa sát Lưu Phượng, trừng mắt La Thái Hà.
Lâm Hướng Nam nhịn mà thầm mỉa mai, “Đàn ông nhà họ Vương, bất kể tuổi tác lớn nhỏ, đều thích cái đức hạnh ."
Chương 202 Trưởng tiến
Lưu Phượng câu dẫn Vương doanh trưởng như thế nào, đều rõ, nhưng thấy bộ dạng của Vương Hổ, trong lòng cũng hiểu sơ sơ.
Nhìn thấy Vương Hổ, La Thái Hà nhớ tới Vương doanh trưởng.
“... thật sự lười con luôn."
La Thái Hà rèn sắt thành thép, “Lớn chừng , chẳng thấy trưởng tiến tí nào.
Để xem, con theo Lưu Phượng thì thể kết cục gì."
La Thái Hà đang định tức giận bỏ thì Vương Báo từ trong phòng , rụt rè dựa khung cửa, “Mẹ ơi."
Tiếng gọi khiến lòng La Thái Hà cảm thấy dễ chịu chút nào, cứ lửng lơ khó tả.
Nể mặt Vương Báo, La Thái Hà nghiến răng , tiếp tục tận tình khuyên bảo Vương Hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-233.html.]
“Hổ T.ử con lớn lên ở khu tập thể, thiết với ông bà nội, nhưng họ là của con, sẽ đối xử với con giống như bố con .
Con theo Lưu Phượng, lỡ như Lưu Phượng tái giá, con sẽ gọi khác là bố ..."
“Cô đừng bậy, mới tái giá , chỉ thủ tiết nuôi Hổ T.ử và bọn trẻ thôi.
con, Hổ T.ử chính là con trai ruột của ."
Lưu Phượng lớn tiếng phản bác.
Vương Hổ vốn khả năng phân biệt.
Ai lời ngon ngọt với nó thì nó đó.
Trước đây khi La Thái Hà còn ở nhà, ít mắng mỏ nó, còn từng đ-ánh nó, còn Lưu Phượng thì , cô sẽ nhẹ nhàng dỗ dành nó, quần áo nghịch bẩn cô cũng trách mắng.
So sánh hai , Vương Hổ vẫn chọn Lưu Phượng.
Với thái độ của nó, La Thái Hà bao nhiêu kiên nhẫn cũng đủ để mài mòn, tức giận hừ một tiếng, bỏ .
Ra khỏi cửa nhà họ Vương, Hồ Mỹ Lệ mới vội vàng gọi cô :
“Đến nhà uống miếng nước, chỉnh đốn chút .
Cô bây giờ trông nhếch nhác lắm."
Vừa mới đ-ánh nh-au xong, tóc tai rối bù , bên trong còn dính ít cỏ khô, quần áo cũng đầy bụi đất...
La Thái Hà cúi đầu tự đ-ánh giá một chút, “Vậy khách sáo với chị nữa.
mà cứ thế về, bảo đ-ánh nh-au thua, ảnh hưởng đến danh tiếng của ."
Thực cô cũng mấy khi đ-ánh nh-au, sức chiến đấu bình thường.
bây giờ cô là góa phụ mà, nếu mang tiếng hung dữ một chút thì phiền phức cũng sẽ ít .
La Thái Hà theo con Lâm Hướng Nam về nhà, Trần Tú Lan thì chút dở dở , đến La Thái Hà còn khuyên nổi, bà mà khuyên .
“Đầu óc cái thằng Vương Hổ là gỗ đ-á ?
Đáp án đúng bày ngay mặt mà nó cứ nhắm mắt chọn cái sai."
Trần Tú Lan lầm bầm c.h.ử.i rủa về nhà, chuẩn đình công nữa.
Bà khuyên bao nhiêu thế cũng đủ .
Vương Hổ và Lưu Phượng là hai sắt đ-á , khuyên thêm cũng vô ích.
La Thái Hà đến nhà Lâm Hướng Nam, Hồ Mỹ Lệ liền lấy gương và lược cho cô, giúp cô chải đầu tóc.
“ tới chuyến , vốn dĩ vì Vương Hổ.
Mà là vì Vương Báo, Vương Báo đến lựa chọn cũng .
Nhà họ Vương cũ chỉ quý con trai, dù tranh giành thì họ tranh cũng là Vương Hổ."
Thần sắc La Thái Hà chút bùi ngùi.
“Cô nuôi con bé?"
Hồ Mỹ Lệ thử thăm dò hỏi.
La Thái Hà lắc đầu, “ tự con của mà.
Nuôi con khác gì."
Vương Báo là do cô tự tay nuôi lớn, đây thấy đứa trẻ , cô luôn kìm nén tình mẫu t.ử dâng trào.
khi ở nhà trẻ, thói quen của cô chữa khỏi.
Có những đứa trẻ còn nhỏ, nhận rõ , cứ thấy ai cũng gọi , gọi nhiều cũng còn cảm giác gì nữa.
La Thái Hà ngày nào cũng chăm sóc lũ trẻ ở nhà trẻ, một thời gian cô gặp Vương Báo.
Cho dù cô bao nhiêu tình mẫu t.ử dư thừa chăng nữa thì nhà trẻ cũng tiêu hao hết sạch , phần dành cho Vương Báo cũng chỉ còn một chút xíu thôi.
Chải đầu tóc xong, phủi sạch bụi bẩn , La Thái Hà với Hồ Mỹ Lệ:
“Hôm nay ở lâu , đợi thời gian tới nghỉ phép, đến tìm chị chuyện."
“Được.
Cô cứ bận việc của ."
Chuyện của Lưu Phượng và Vương Hổ vẫn giải quyết xong, hai như ở đó, La Thái Hà đến khu tập thể cũng thấy ngại ngùng.