Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:53:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bất kể thế nào, bây giờ những đúng thật là rắc rối, dính dễ rước họa .”

 

cô và bà Hoa chơi với lâu , vô thức coi là nhà.

 

Ngay cả khi cô thành phố mua đồ một cũng kéo nhờ vả.

 

“Chị Lâm, chị thể cho em mượn ít tiền , ông nội em ho m-áu , em đưa ông bệnh viện mua thu-ốc.”

 

Lâm Hướng Nam chỉ tay mũi :

 

“Chị ?

 

Chúng mới gặp vài , một câu cũng qua, em hỏi mượn tiền chị?”

 

Cô sững sờ luôn ?

 

Một đứa trẻ gần như là lạ, xông lên là gọi tên , còn hỏi mượn tiền.

 

Nếu thời đại đúng, cô sắp nghi ngờ là l.ừ.a đ.ả.o .

 

“Xin chị, em cuống quá hóa quẫn.

 

Chị thể giúp em nhắn với bà Hoa một câu là ông nội em bệnh , em là Quách Tế Nhân, bà Hoa em.”

 

Đứa trẻ tự báo danh tính, Lâm Hướng Nam mới tin tưởng nó thêm một chút.

 

Gia đình ấn tượng, thậm chí nhà họ ở .

 

Bình thường cô và bà Hoa đạp xe dạo quanh thỉnh thoảng sẽ gặp họ, bà Hoa sẽ gật đầu chào họ một cái.

 

Bề ngoài trông vẻ như là quen nhưng quá thiết.

 

Quách Tế Nhân dám mượn tiền bà Hoa, một cách tự nhiên như , Lâm Hướng Nam liền quan hệ riêng của họ chắc chắn là .

 

Nhìn dáng vẻ vội vã của đứa nhỏ, Lâm Hướng Nam cũng sợ ông nội nó kéo dài sẽ xảy chuyện gì.

 

Vạn nhất chậm trễ một ngày mà ông nội đứa trẻ mất thì Lâm Hướng Nam chỉ vượt qua lương tâm , mà còn đối mặt với bà Hoa thế nào.

 

Cô móc từ trong túi mười đồng:

 

“Tiền chị cho em mượn , em đưa ông nội bệnh viện khám bệnh , chị về sẽ với bà Hoa ngay.”

 

“Cảm ơn chị.”

 

Quách Tế Nhân nhận lấy tiền, cảm ơn xong liền vội vàng chạy về nhà tìm ông nội.

 

Lâm Hướng Nam thì tiếp tục công cuộc mua sắm lớn, mua đồ xong tìm tên lang thang Cao Tự Cường mua một giỏ trứng gà, còn một món đồ trang trí nhỏ tinh xảo.

 

Về nhà cô liền xách đồ mua tìm bà Hoa.

 

“Dược liệu bà nhờ cháu mua hộ, phối xong đấy, cứ trực tiếp ngâm r-ượu là .”

 

Lâm Hướng Nam đặt gói thu-ốc lên bàn, :

 

“Hôm nay dạo phố, một đứa nhỏ tên Quách Tế Nhân hỏi mượn tiền cháu để chữa bệnh, cháu cho nó mượn mười đồng .”

 

“Ồ.

 

Vậy cháu đó chờ chút, bà lấy tiền trả cháu.”

 

Bà Hoa bình thản .

 

“Bà hỏi xem chuyện là thế nào ?

 

Đứa nhỏ đó xông lên hỏi mượn tiền cháu, cháu giật cả .

 

đó cháu cũng đoán quen.”

 

Lâm Hướng Nam cảm thấy, bà Hoa thế nào cũng nên khen ngợi sự nhạy bén của một chút.

 

Bà Hoa đếm tiền :

 

“Là bà bảo nó thế đấy.

 

cháu là hàng xóm của bà, bảo nó nếu tìm bà thì cứ tìm cháu nhắn lời, cháu rảnh rỗi nhiều, dễ gặp .”

 

Bà nghỉ hưu xong thì ở khu nhà tập thể, tuy thể tránh sóng gió nhưng liên lạc mấy thuận tiện, bình thường chỉ tìm khác, chứ khác phần tìm bà.

 

“Nói như thể bà bận rộn lắm bằng.”

 

Lâm Hướng Nam cạn lời, hèn gì Quách Tế Nhân cô họ Lâm, hóa là bà Hoa từ .

 

, chính vì cả hai chúng đều rảnh.

 

Cho nên gần hai năm tiểu Quách mới đầu tìm đến cháu mà.”

 

Bà Hoa tự hào :

 

“Với bà cũng sắp xếp nhầm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-219.html.]

 

Cháu chỉ rảnh mà cháu còn tiền.

 

Mười đồng đó của cháu chẳng giải quyết việc cấp bách của ?”

 

Chương 190 Không thịt

 

Sáng sớm hôm , khi Lâm Hướng Nam , bà Hoa thành phố thăm bệnh nhân.

 

Đợi bà về, Lâm Hướng Nam tò mò hỏi han:

 

“Vấn đề lớn bà?”

 

“Hơi nghiêm trọng.

 

Kéo dài lâu quá nên ho m-áu , chữa d-ứt -ểm , chỉ thể bồi bổ dần thôi.”

 

Bà Hoa bất lực :

 

“Hai ông cháu đều công việc, trong tay tiền, khám bệnh cũng dám khám.”

 

Người đơn vị công tác thì bệnh nhẹ thể đến phòng y tế lấy thu-ốc, bệnh nặng viện đều là ghi nợ, đến cuối năm xưởng sẽ trả tiền.

 

Bà Hoa đây cũng tiếp tế cho gia đình , nhưng bà chỉ giúp một tay khi sống nổi nữa.

 

Giúp chỉ là cái tình, nghĩa vụ của bà.

 

“Vậy nhà họ Quách chữa bệnh hết bao nhiêu tiền ạ?”

 

Lâm Hướng Nam hỏi.

 

“Ba mươi đồng.

 

Quách Tế Nhân còn giấy nợ cho bà.”

 

Bà Hoa kẹp giấy nợ trong sách, bùi ngùi :

 

“Bà cũng trông mong một đứa trẻ thể trả tiền.

 

Chỉ hy vọng cha nó thể giải oan, cha nó mà giải oan thì tiền chỉ là chuyện nhỏ.”

 

“Theo lý mà , những đưa về nông thôn cải tạo, tổ tiên chẳng đều chút gia sản ?”

 

Lâm Hướng Nam tò mò hỏi:

 

“Nhà họ Quách sống t.h.ả.m hại thế .”

 

Nếu tổ tiên nghèo khó thì căn bản vướng những chuyện như .

 

Bà Hoa Lâm Hướng Nam một cái, buồn hỏi:

 

“Cháu thấy cảnh khám xét nhà ?

 

Cái kiểu đào sâu ba thước .”

 

Lâm Hướng Nam trợn tròn mắt.

 

“Cũng đúng, bảy tám năm cháu còn nhỏ, nhà cháu chắc dám để cháu xem những chuyện như thế.”

 

Bà Hoa cảm thán :

 

“Tình hình hai năm nay đúng là hơn nhiều .”

 

Trước đây ai mà tố cáo là sẽ một đám xông nhà lục soát, đ-ập phá.

 

Rất ít thể giữ tài sản lớn sự lục soát cường độ cao như .

 

Bà Hoa bây giờ cũng dọa sợ , trong nhà thể hiện giản dị, quá nửa đồ đều bí mật giấu ở bên ngoài.

 

Bà cảm thấy Lâm Hướng Nam cũng như .

 

Ai cũng bí mật riêng, giấu đồ dựa bản lĩnh của mỗi , bà Hoa cũng hỏi nhiều.

 

Lần ngoài, ví tiền g-ầy một vòng, bà Hoa ru rú ở nhà luôn, rảnh rỗi là câu cá cho mèo ăn, dự định thành phố nữa.

 

, mèo ch.ó cũng theo, hai đứa nhỏ nhà Lâm Hướng Nam ở nhà gào t.h.ả.m thiết.

 

“Mẹ ơi, meo meo meo~”

 

“Hì hì, Đại Bảo nhà thật đáng yêu, còn học tiếng mèo kêu nữa.”

 

Lâm Hướng Nam hưởng ứng chơi cùng con, “Mèo con mèo con meo meo meo~”

 

“Meo meo meo!”

 

Đại Bảo hoa chân múa tay, cuống quýt đến mức nước miếng b-ắn đầy lên mặt Lâm Hướng Nam.

 

“Đứa nhỏ , chuyện còn văng tung tóe thế .”

 

 

Loading...