“Chu Kháng Mỹ nhếch môi, cũng tiếp tục chủ đề nữa, ngược xuống bên cạnh Lâm Hướng Nam, bắt chuyện quen với cô.”
Đợi đến lúc phim sắp chiếu, Hồ Mỹ Lệ mới lưu luyến chuyện xong với bạn cũ, chuẩn về xem phim thì phát hiện Chu Kháng Mỹ thế mà cũng ở đây.
Bà liếc mắt như điện về phía con trai cả của .
Lâm Hướng Đông vẻ mặt ngượng ngùng, mời mọc:
“Mẹ, đây cạnh con .”
Bên trái là Cố Chấn Quân, bên là Hồ Mỹ Lệ, chẳng cơ hội tiếp xúc gì với Chu Kháng Mỹ cả.
Anh thật sự trong sạch mà.
Hồ Mỹ Lệ cũng khách khí, luôn ở đó để chắn đào hoa cho Lâm Hướng Đông.
nhận những ánh mắt trêu chọc của mấy bạn cũ ngang qua, bà vẫn khỏi cảm thấy như đống lửa, như gai đ-âm lưng.
Hồ Mỹ Lệ nghiến răng, như để trút giận mà vỗ một nhát lưng Lâm Hướng Đông.
“Dựng thẳng cái lưng lên cho .
Trông cứ nhu nhược thế là thế nào.”
Nghe Hồ Mỹ Lệ , Lâm Hướng Nam cũng vô thức ngẩng cao đầu, ưỡn ng-ực.
Tuy nhiên bọn họ ngoan ngoãn theo , Hồ Mỹ Lệ vẫn buông tha cho Lâm Hướng Đông, lén lút nhéo mấy cái cánh tay con trai cả.
Biết Hồ Mỹ Lệ vì chuyện gì mà tức giận, Lâm Hướng Đông nhéo cũng thật thà dám phản kháng.
“Bác Hồ, bác nhéo Hướng Đông gì thế?
Anh bác giận ạ.”
Chu Kháng Mỹ cũng chẳng thèm giả mù, ngược còn thẳng thừng chỉ .
Hồ Mỹ Lệ thu tay , bình thản :
“ thế, nó bác vui, dạy dỗ nó một trận thì cơn giận trong lòng bác tan .”
Thấy khí dần bế tắc, Lâm Hướng Nam vội vàng nhét cho mỗi một nắm hạt dưa.
“Mọi đừng nữa, c.ắ.n hạt dưa .”
Có thứ lấp miệng, nhanh ch.óng im lặng , chuẩn nghiêm túc xem phim.
khi im miệng gì, Lâm Hướng Nam lẩm bẩm chê bai.
“Sao cứ cái kiểu phụ nữ bắt nạt xong là vì sự trong sạch mà nhảy sông thế nhỉ, mà phát bực.
Thời đại nào mà còn chơi trò .”
“Con thì cái gì, danh tiếng mà hỏng thì nước bọt cũng đủ dìm ch-ết đấy.”
Hồ Mỹ Lệ chê bai:
“Mẹ đang xem , con đừng phiền .”
Dứt lời, nữ chính trong phim ‘ùm’ một tiếng nhảy xuống sông.
Lâm Hướng Nam nhịn đảo mắt:
“Làm bộ tịch thôi là mà, thế mà nhảy thật.”
Trong lúc những khán giả khác đang cảm động rơi nước mắt vì nữ chính trong phim, Lâm Hướng Đông ghé đầu giải thích cho Lâm Hướng Nam.
“Phim xem .
Sự yếu đuối trong tư tưởng của nữ chính chỉ là nhất thời thôi, khi cứu từ sông lên, cô dấn sự nghiệp cách mạng, đồng thời nhận rằng những chuyện bất hạnh xảy đây là của cô .”
Nhân vật chính kiểu trưởng thành mà, Lâm Hướng Nam hiểu:
“Em chỉ là thích cách thiết kế cốt truyện thôi.
So với việc đó lóc nhảy sông, em thích ngay tại chỗ tặng cho tên đàn ông đó một d.a.o hơn, lúc nguy cấp là lập tức thức tỉnh luôn.”
Chu Kháng Mỹ nắm lấy tay Lâm Hướng Nam, phấn khích :
“ cũng thích cách sắp xếp như cô hơn.”
Không chỉ cô, Lâm Hướng Đông cũng tán thành cách của em gái :
“Hướng Nam đúng đấy.
Con gái thì nên mạnh mẽ một chút, như mới dễ bắt nạt.”
Chu Kháng Mỹ, vốn luôn gia đình cằn nhằn là quá mạnh mẽ, Lâm Hướng Đông với ánh mắt dịu dàng đến mức thể vắt nước.
Ánh mắt hai chạm , dọa Lâm Hướng Đông sợ tới mức lập tức ngay ngắn .
Cái vẻ nhút nhát đó Lâm Hướng Nam nhịn ‘phụt’ một tiếng miệng.
Cố Chấn Hoa thấy cũng nhịn trộm, đó nhét cho Lâm Hướng Nam một nắm hạt dưa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-190.html.]
“Anh bóc bằng tay đấy.”
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc phim chiếu xong, Hồ Mỹ Lệ vẫn còn chút luyến tiếc, Lâm Hướng Nam thì lập tức dậy chuẩn về nhà.
Lâm Hướng Đông cầm ghế với Chu Kháng Mỹ:
“Người về khu tập thể đông lắm, chúng tiễn cô nữa .”
“Được.
Mọi về .
Đi đường cẩn thận nhé.”
Chu Kháng Mỹ vẫy tay với họ.
Về đến nhà, Lâm Hướng Nam đón hai đứa trẻ từ tay bà ngoại Hồ.
Trẻ con thì xem phim gì , cả nhà họ chơi, trẻ con chỉ thể ở nhà thôi.
Bế con tay, Cố Chấn Hoa liền hỏi:
“Em về sớm như thế, dỗ dành xong ?
Bàn bạc thế nào ?
Lúc về khu nhà công vụ, chắc sẽ cùng chúng chứ.”
Anh cảm thấy Hồ Mỹ Lệ chắc là dỗ dành , vì hai ngày qua thái độ của Hồ Mỹ Lệ đối với Lâm Hướng Nam , còn khá chiều chuộng nữa, ngay cả cằn nhằn cũng ít .
Lâm Hướng Nam ngẩn , đáp :
“Em bắt đầu dỗ .”
Thời gian qua về nhà, giúp trông con, cô tự do vô cùng, chỉ lo ăn uống chơi bời thôi.
“Không vội, em dễ dỗ lắm.”
Lâm Hướng Nam vô cùng tự tin, bình thản :
“Lúc , em chắc chắn thể mang .”
Chương 165 Con còn nữa ?
Cảm thấy Lâm Hướng Nam chắc chắn cách, Cố Chấn Hoa cũng quản nhiều nữa.
Dù đó cũng là của Lâm Hướng Nam, là con rể, nhất nên an phận một chút.
Hai mươi ngày nghỉ phép về thăm quê, đường mất hai ba ngày, thời gian còn thăm họ hàng bạn bè, thời gian trôi qua thực sự nhanh.
Đợi đến lúc sắp , Lâm Hướng Nam mới bắt đầu hỏi Hồ Mỹ Lệ:
“Mẹ, sẽ cùng con chứ?”
“Mẹ câu đó lúc nào?”
Hồ Mỹ Lệ lườm cô một cái, tức giận :
“Lúc mới hỏi ?
Con của ai thì đó tự mà mà trông.”
“Chẳng con vẫn đang trông hàng ngày đó .”
Lâm Hướng Nam hi hi :
“Chỉ là Tiểu Bảo bọn nó thích hơn thôi.”
Ngay cả kiếp , Lâm Hướng Nam cũng từng nghĩ sẽ tự vận động trông con.
Cái khối tài sản kếch xù mà cô thừa kế để trưng, lúc sống một cô còn thuê giúp việc, con thì càng khỏi bàn.
Nghĩ đến tính tình của Hồ Mỹ Lệ, Lâm Hướng Nam hào phóng :
“Mẹ, cùng con, con thêm tiền, ?
Tiền dưỡng già của , con cộng thêm gấp đôi nữa.”
Cái bộ dạng đại gia mới nổi Hồ Mỹ Lệ khóe miệng giật giật.
“Học ở cái thói đó .
Chẳng cả.”
Hồ Mỹ Lệ chính trực bày tỏ:
“Không chuyện tiền nong.
Làm bề , lúc con trẻ bận rộn xoay xở thì giúp một tay, đó là chuyện nên .
Tiền đó mà cho nhiều quá, xì xào bàn tán cho.”