Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão Lục .”

 

Lâm Hướng Nam ngượng ngùng sờ sờ mũi, “Lão Lục còn may quần áo nữa cơ ?”

 

Lâm Hướng Nam đưa vải cho Cố Chấn Quân, cứ tưởng sẽ tìm các bà các bác trong khu tập thể, hoặc nhờ Hồ Mỹ Lệ giúp may quần áo, ngờ còn kỹ năng .

 

“Biết ạ.

 

Khâu vá em đều hết.

 

Bộ quần áo là dùng máy may nhà chị Thái Hà sát vách đấy, nhanh hơn khâu tay nhiều.”

 

“Cậu thật là khéo tay.

 

quần áo trẻ con thể vặn một chút, đợi bọn trẻ lớn , may quần áo mới cho chúng .”

 

Lâm Hướng Nam chuyển chủ đề hỏi:

 

“Mấy thước vải đưa , để dùng để may quần áo mới cho ?

 

Sao mặc?”

 

“Quần áo em xong .

 

Để ở nhà, đợi khi nào khách đến thì mặc.

 

Em mặc bộ đồ cũ là hợp .”

 

Bàn về chuyện cần kiệm trị gia, Hồ Mỹ Lệ cũng so với Cố Chấn Quân.

 

Vì Hồ Mỹ Lệ còn trọng sĩ diện, chưng diện cho bản tươm tất.

 

Cố Chấn Quân mặc rách rưới thế nào cũng vẫn thản nhiên vô cùng.

 

Lâm Hướng Nam đưa vải cho , liền may cho một bộ, phần còn đều đổ dồn bọn trẻ hết .

 

Lâm Hướng Nam chẳng qua là buổi sáng mới nhắc một câu, buổi chiều quần áo mới bọn trẻ trở nên vặn hơn nhiều.

 

Hơn nữa Cố Chấn Quân buổi chiều chỉ sửa quần áo cho bọn trẻ, còn dùng vải vụn ghép thành một chiếc túi đeo chéo nhỏ, tặng cho Lâm Hướng Nam.

 

thể tưởng tượng cảnh tượng Cố Chấn Quân buổi chiều điên cuồng đạp máy may.

 

Túi đeo chéo nhỏ , còn khá , cho nên Lâm Hướng Nam đổi một chiếc túi mới.

 

Chiếc túi mới xuất hiện nhận sự khen ngợi đồng nhất của chị Tống và , khiến Lâm Hướng Nam đến híp cả mắt.

 

Tôn Nghị cô như , hận rèn sắt thành thép, “Cái túi của cô chỉ là một cái túi bình thường thôi.

 

Họ như đều là để dỗ dành cô đấy.”

 

“Anh đừng như thế.”

 

Lâm Hướng Nam bênh vực:

 

tất nhiên là họ đang dỗ dành .

 

chỉ cần họ bằng lòng bỏ tâm sức vì .

 

Anh khắt khe như gì.”

 

Chương 138 Thích lời

 

Tôn Nghị vốn dĩ định dìm hàng.

 

Túi là túi bình thường, lão Chu và chị Tống bọn họ khen ngợi đến mức đó, chắc chắn là ý đồ .

 

Tôn Nghị thông qua cái túi để nhắc nhở Lâm Hướng Nam rằng lão Chu bọn họ thành thật!

 

Hư hỏng!

 

Có mục đích!

 

Ai ngờ Lâm Hướng Nam trong lòng thực sáng suốt, cô chỉ là bằng lòng mà thôi.

 

Tôn Nghị đều chấn kinh , “Cô thế là một chút ‘đ-ạn bọc đường’ cũng chịu nổi .”

 

“Ừ hứ.”

 

Lâm Hướng Nam trả lời một cách hùng hồn.

 

Cô chính là thích ăn ngon, mặc , chơi vui, còn thích khác khen ngợi...

 

Phê bình, cô một chút cũng .

 

Bản thế nào, trong lòng tự tính toán, chẳng cần sự phê bình của khác để khiến cô tiến bộ , cô căn bản tiến bộ.

 

Lúc Kim Bảo Quang phê bình cô, Lâm Hướng Nam cơ bản sẽ chủ động phối hợp công việc.

 

Sau Kim Bảo Quang đổi thái độ, Lâm Hướng Nam mới trở nên dễ chuyện hơn.

 

Bây giờ lão Chu và chị Tống bọn họ khen như thế, Lâm Hướng Nam đều nhịn văn phòng bọn họ thêm vài ngày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-157.html.]

Tôn Nghị đến kéo , căn bản kéo nổi.

 

“Hai ngày nữa mới về.

 

Mấy ngày nay chị Tống bọn họ đang bận, giúp họ canh chừng một chút, bận xong sẽ về.”

 

Lâm Hướng Nam vẻ mặt quan tâm :

 

“Dù cũng thôi.”

 

“Chúng cũng bận mà.”

 

Trơ mắt mãnh tướng trong tổ quyến rũ mất, Tôn Nghị suýt chút nữa tức đến .

 

Anh chất vấn:

 

“Sao thế?

 

Là lời chúng đủ lọt tai ?

 

Hay là bình thường chúng khen cô ít quá?”

 

“Thực cũng sêm sêm thôi mà.”

 

Lâm Hướng Nam ngượng ngùng :

 

“Chỉ là giọng của chị Tống ngọt hơn chút, thích , hì hì~”

 

Tôn Nghị bóp bóp giọng, phát hiện tuổi tác lớn nên bóp nổi, hậm hực ngậm miệng, đầu liền phái Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu đến.

 

Tôn Nghị và Kim Bảo Quang bận rộn, nhiều thời gian để tiêu hao với Lâm Hướng Nam.

 

Vương Thục Hoa hai bọn họ thì khác, hai họ là những học việc phụ giúp khắp nơi, chỗ nào cũng thể dùng đến hai bọn họ, nhưng loại hai họ cũng chẳng ảnh hưởng gì.

 

“Thầy Tôn mấy ngày nay thầy rảnh, bảo chúng đến theo cô để phụ giúp.

 

Có việc gì cô cứ dặn một tiếng là .”

 

Tình huống thường xuyên xảy , Lâm Hướng Nam cũng gì, thuận tay liền sắp xếp một đống việc cho hai họ, để họ bận rộn lên.

 

lúc Vương Thục Hoa bọn họ đến là nhận nhiệm vụ chính tuyến, việc trong tay quan trọng, trọng điểm là dỗ dành Lâm Hướng Nam.

 

Bưng rót nước gọt b.út chì, ngay cả việc bơm mực cho b.út máy, hai họ cũng hết luôn .

 

Trực tiếp gạt chị Tống bọn họ sang một bên.

 

“Lâm lão sư chữ của cô thật đấy.

 

Lần nào em cũng thấy ngưỡng mộ.”

 

Ngô Trung Hậu sắp xếp tài liệu khen .

 

Bàn về nghệ thuật ngôn từ, lẽ kém chị Tống một chút.

 

thời gian của Ngô Trung Hậu nhiều, chỉ cần Lâm Hướng Nam bận, Ngô Trung Hậu sẽ bên tai cô mà thổi ‘cầu vồng thí’ (nịnh nọt).

 

Chỗ hợp lý cũng cố mà khen, tóm là khen.

 

Lâm Hướng Nam đôi khi chuyện, ngón chân vô thức liền quắp , quá phù phiếm .

 

Cô nghi ngờ Tôn Nghị phái Ngô Trung Hậu đến là lấy độc trị độc.

 

Đợi đến lúc tan , Lâm Hướng Nam xách túi liền chạy, văn phòng thêm giây nào.

 

Dù là ‘cầu vồng thí’ thì nhiều cũng ồn ào lắm.

 

cô tan rời , bọn Ngô Trung Hậu hai cũng đuổi theo lưng cô.

 

tan về nhà .

 

Các còn theo gì, tìm Tôn Nghị !”

 

“Thầy Tôn bảo chúng tận mắt thấy cô về đến nhà, nhiệm vụ của chúng mới coi là thành.”

 

Ngô Trung Hậu ân cần :

 

“Thầy Tôn cũng sợ cô một về nhà đường buồn chán, bảo chúng đến bầu bạn với cô.”

 

“Tôn Nghị điên .”

 

Lâm Hướng Nam vẫy tay đuổi , “Được , các mau , hôm nay đến đây thôi.”

 

“Lâm lão sư cô đừng khách khí với chúng , xe chúng cũng mượn , cứ để chúng đưa cô về .”

 

Tôn Nghị đều dặn dò , đây là nhiệm vụ, Ngô Trung Hậu bọn họ dám lơ là.

 

Tôn Nghị nghĩ là:

 

“Lâm Hướng Nam thích những thứ hư vinh ?

 

Anh sắp xếp cho là chứ gì?”

 

 

Loading...