Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Thái Hà suy nghĩ hai giây :
“Anh Vương nhà trọng thể diện lắm.
Có lẽ là Vương tự tìm kê thu-ốc đấy.”
“Cũng khả năng đó.”
Lâm Hướng Nam xong, liền cúi đầu tiếp tục sách.
Hai ngày nay cô ở nhà là mấy cuốn sách giải trí nữa, mà đều là sách chính thống về cơ học công trình và vật liệu liên quan.
Nhìn thấy Tôn Nghị mang bệnh tăng ca, cùng với dáng vẻ của lão già Kim Bảo Quang thành nhiệm vụ mà lén , Lâm Hướng Nam cũng nhịn giúp thêm chút việc.
Mặc dù ý nghĩ , nhưng cô cũng tạo áp lực quá lớn cho bản , sách mệt thì dậy thong thả sắp xếp bình hoa của , trêu con mèo nhà bà Hoa...
Càng nỗ lực, Lâm Hướng Nam càng phát hiện , cái đầu của cô thật sự nhạy bén.
Kiến thức hấp thụ càng nhiều thì tốc độ việc càng nhanh.
Lâm Hướng Nam chẳng qua chỉ là tiến bộ hơn một chút, khiến Kim Bảo Quang vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.
Ông nhận , Lâm Hướng Nam chính là kiểu ăn mềm ăn cứng, mắng mỏ tác dụng, dỗ dành mới .
Lâm Hướng Nam lúc giống như một kẻ bắt bẻ, bảo cô gì cô cũng tìm cái cớ.
kể từ khi phát hiện lén, Kim Bảo Quang thể cứng rắn với Lâm Hướng Nam nữa, cô ngược còn phối hợp với công việc hơn.
“Tiểu Lâm , thời gian cô quả thực vất vả ...”
Kim Bảo Quang dùng cái giọng điệu dịu dàng nhất đời , nhưng Lâm Hướng Nam chê bai triệt để.
Cô rùng một cái cho hết nổi da gà, dứt khoát :
“Chúng quan hệ gì chứ.
Có việc gì ông cứ dặn dò là , khách sáo thế gì.”
Kim Bảo Quang nghẹn một cái, vội vàng :
“Bên lão Tiền một bộ liệu, muộn một chút, nhờ cô giúp phân tích kết quả.”
“Cháu chỉ là khách sáo với ông một chút thôi, ông cho là thật thế.”
“Tiểu Lâm , lão Tiền thời gian sắp phát điên vì sốt ruột ...”
Lâm Hướng Nam bất lực đồng hồ, hỏi:
“Kết quả bao giờ mới ?
Cái khổ của ngày hôm nay, cháu chỉ chịu đựng đến 6 giờ chiều thôi.
Thêm nữa là tuyệt đối , ông đấy, con cháu bao giờ cùng ánh trăng tăng ca cả.”
Bị thao tác về sớm của Lâm Hướng Nam cho quen , hiếm khi thấy Lâm Hướng Nam sẵn lòng tan giờ bình thường, Kim Bảo Quang cũng thấy sủng ái mà lo sợ.
“Đủ đủ .
Thời gian là .”
Kim Bảo Quang nén sự khó chịu, dịu dàng khen ngợi:
“Tiểu Lâm, cô thật sự là một đồng chí .”
“E hèm~” Vẻ mặt Lâm Hướng Nam thật khó tả.
Chương 127 Phong khí của bộ phận
Lâm Hướng Nam cũng ngờ Kim Bảo Quang là như .
Người ngợm thì to cao thô kệch, bình thường còn bày vẻ mặt nghiêm nghị, thế mà giọng thể nặn cái âm thanh sến súa đến thế.
Cô bây giờ mặc dù đối đầu với Kim Bảo Quang nữa, nhưng cũng thích chuyện với ông , sợ cho cái đàn ông lớn xác mang tâm hồn công chúa đả kích đến mức bật .
Lâm Hướng Nam ở văn phòng lâu, nếu trông vẻ quá rảnh rỗi thì Kim Bảo Quang lúc nào cũng thể kiếm chuyện cho cô .
“Cháu sang phòng tư liệu bên sách đây.
Ông bảo lão Tiền bận xong thì sang phòng tư liệu tìm cháu.”
“Được.
Cô yên tâm, 6 giờ chắc chắn thể xong xuôi.”
Lâm Hướng Nam ở phòng tư liệu một tiếng, lão Tiền vội vàng chạy sang tìm cô.
“May mà hôm nay cô ở đây, thì về nhà thức đêm tăng ca .”
“Đồng chí Lão Kim thật là ý thức bảo mật gì cả, thể để chú mang công việc về nhà chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-144.html.]
Lâm Hướng Nam nghĩa khí lẫm liệt :
“Cháu bao giờ cái việc như thế cả!”
Lão Tiền khỏi cạn lời, cái lý do cũng quá là đường hoàng .
“Tòa nhà tập thể của nhà máy , còn cả khu gia đình của quân đội các cô nữa, đều là những nơi rảnh rỗi .
Những nơi đó mà còn an , thì trong nhà máy còn gì là an nữa.
Lấy điều khoản bảo mật cái cớ, chắc cũng chỉ cô mới dám thôi, chứ mà dùng, chú Kim chắc chắn mắng ch-ết mất.”
“Làm mà thế ?
Chắc chắn là thái độ của chú đúng .”
Cây b.út của Lâm Hướng Nam vẽ vẽ tờ nháp, mà vẫn thể tán gẫu với lão Tiền.
“Thế nên thái độ gì?”
Lão Tiền cũng trốn lười, ông chỉ là thi thoảng thả lỏng một chút thôi, cứ căng thẳng mãi thì áp lực cũng lớn quá.
“Giọng điệu dịu dàng một chút.
Ở nhà chú con gái mà, chú chuyện với con gái thế nào, thì chú cứ chuyện với Kim công như thế.
Ông thích kiểu đó lắm.”
Lâm Hướng Nam gợi ý.
“Cô linh tinh đấy.
Bình thường cô đối với chú Kim cái thái độ đó.”
Lâm Hướng Nam lý thẳng khí hùng:
“Chú với cháu giống ?
Cứ tin cháu , sai .”
“Thật hả?”
Lão Tiền chút hoài nghi:
“Lát nữa sẽ thử xem .
Vừa hôm nay cô giúp đỡ, thể thả lỏng một chút.”
“Chắc chắn là , Kim công chính là thích kiểu đó, chú...”
Lâm Hướng Nam còn định tán gẫu chuyện hóng hớt với lão Tiền, nhưng lão Tiền từ chối một cách phũ phàng.
“Đừng chuyện với nữa, lát nữa đầu óc xoay kịp, sai liệu mất.”
Lâm Hướng Nam bĩu môi, nữa, bắt đầu dốc lực việc.
Nửa tiếng , cô giải quyết xong công việc, xách túi về.
Lão Tiền cầm bộ liệu cô tính hôn một cái, hớn hở cầm tìm Kim Bảo Quang, chuẩn theo lời Lâm Hướng Nam , thốt vài lời mềm mỏng, hôm nay thể tan bình thường.
Kim Bảo Quang lúc đang ở trong văn phòng của Trương tổng công, mặt đối mặt mỉa mai Trương tổng công.
“Lâm Hướng Nam như thế đều là do chiều hư đấy.
Một hậu bối đầy tiềm năng như , dạy dỗ thành cái dạng gì .”
“Ai chiều cô chứ.
Chẳng là vì hết cách .”
Trương tổng công tự bào chữa cho .
Trương tổng công cảm thấy tội ở , ông thấy chắc chắn là do Hồ Mỹ Lệ, , chiều hư con.
Kim Bảo Quang cứ nhắm ông, kẻ chủ mưu .
“Người nuông chiều cô là , nhưng chịu tội là cái lão già như .
Lần tuyệt đối hợp tác với nhà máy các nữa!”
Ông ngần tuổi , đối với Lâm Hướng Nam còn bóp nghẹt giọng để vẻ dịu dàng ấm áp, ông dễ dàng gì chứ?
Đối với cháu trai , ông còn bao giờ dùng cái giọng điệu buồn nôn như thế để chuyện bao giờ.
Đang dở thì lão Tiền ôm tài liệu đến gõ cửa.
“Chú Kim, kết quả thí nghiệm lý tưởng, ngày mai thể tiến hành bước tiếp theo .”
“Vất vả bao lâu nay, cuối cùng cũng chút kết quả.”
Kim Bảo Quang thở phào nhẹ nhõm, xem bộ liệu thí nghiệm mà lão Tiền mang đến.