Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô cảm thấy lão Tiền cũng thể chiến sĩ thi đua , tóm là thể là cô .”
lão Tiền thấy ánh mắt của cô liền với cô một cái:
“Cố lên!
Cô chắc chắn là mà.”
Những viên gạch bình thường là chỗ nào cần thì chuyển đến chỗ đó, nhưng Lâm Hướng Nam thì khác, cô là một viên gạch vàng lớn, việc gì cũng thể nhờ vả đến cô.
Cho nên chuyện cô bình chọn chiến sĩ thi đua, trong bộ phận ai là ủng hộ.
“Tất cả chúng đều tin tưởng cô.”
Tổng công Trương hì hì vỗ vai Lâm Hướng Nam một cái chắp tay lưng bỏ .
Lâm Hướng Nam tại chỗ, trong lòng thầm nghĩ một cách may mắn, Tổng công Trương chỉ là báo tên cô lên thôi, nhưng kết quả cuối cùng chắc là cô.
Đôi mắt của lãnh đạo nhà máy chắc đến mức mù mờ như chứ.
trong bộ phận đều ủng hộ, Tổng công Trương và Giám đốc Kim cực lực đề cử, qua vài ngày chuyện quyết định xong xuôi.
Sáng sớm tinh mơ, còn đến giờ việc, của công đoàn khua chiêng gõ trống, mang theo hoa hồng lớn đến nhà Lâm Hướng Nam báo tin vui.
Lâm Hướng Nam còn đang ngẩn ngơ.
Lãnh đạo công đoàn liền đeo bông hoa hồng lớn lên ng-ực Lâm Hướng Nam, nụ rạng rỡ khen ngợi, “Chúc mừng đồng chí nhé, đồng chí Lâm, đồng chí bình chọn là chiến sĩ thi đua của nhà máy chúng năm nay .”
Hồ Mỹ Lệ ngay cửa bếp theo, biểu cảm bao nhiêu kỳ quái thì bấy nhiêu kỳ quái.
Chương 120 Không sống nổi nữa
Đừng là Hồ Mỹ Lệ, Cố Chấn Hoa cũng hiểu nổi vợ thế nào mà đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua nữa.
cũng dám mất mặt Lâm Hướng Nam, với Hồ Mỹ Lệ một cái, hai đều ngoan ngoãn mím môi lời nào.
“Nào nào nào, nhà cũng đây, cùng chụp ảnh lưu niệm nào.”
Lãnh đạo công đoàn vô cùng nhiệt tình, vươn tay kéo Cố Chấn Hoa và Hồ Mỹ Lệ đến bên cạnh Lâm Hướng Nam, đó chính cũng sang một bên.
Đối diện với máy ảnh, đều nể mặt mà nở nụ vui vẻ.
Cố Chấn Hoa công việc nên chỉ Hồ Mỹ Lệ kéo cùng đến nhà máy.
Suốt quãng đường khua chiêng gõ trống khiến Hồ Mỹ Lệ kiêu ngạo thấy chột .
Trước khi đại hội tuyên dương bắt đầu, Hồ Mỹ Lệ vội vàng tranh thủ lúc xoa xoa khuôn mặt đến cứng đờ của , kéo Lâm Hướng Nam nhỏ.
“Cái danh hiệu chiến sĩ thi đua của con rốt cuộc là chọn thế nào ?
Tiêu chuẩn chọn của nhà máy các con mà kỳ kỳ lạ lạ thế?
Không lẽ nội tình gì đó chứ?”
“Con mà.
Thì Tổng công Trương báo tên con lên, chuyện thành thôi.”
Lâm Hướng Nam cúi đầu bông hoa hồng lớn ng-ực, :
“Con còn thấy mờ mịt đây .”
Bông hoa hồng lớn đeo ng-ực đúng là sến sẩm thật, nghĩ đến việc lát nữa còn chụp ảnh lưu niệm Lâm Hướng Nam nhịn thở dài.
Hồ Mỹ Lệ cũng thở dài:
“Mẹ hơn 10 năm trời, bao giờ muộn về sớm, ngay cả nghỉ phép cũng chẳng nỡ xin nhiều, mà chẳng kiếm cái giải thưởng nào.
Con thì , một ngày đến phân nửa thời gian là xin nghỉ phép mà còn vác về cái danh hiệu chiến sĩ thi đua.”
“Có lẽ giá trị con tạo cao hơn chăng?”
Lâm Hướng Nam đoán mò.
“Cái đồ khốn , con còn dám dìm xuống nữa .”
Hồ Mỹ Lệ phục:
“Mẹ cũng vì nhà máy mà trâu ngựa bao nhiêu năm trời đấy.
Nếu nghỉ hưu bình thường thì lãnh đạo cũng sẽ đến thăm hỏi thôi, nếu vì mấy đứa con tụi bây...”
Hồ Mỹ Lệ dù nghỉ hưu nhưng vẫn khá là để tâm đến những vinh dự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-136.html.]
Dù bản nhưng Lâm Hướng Nam giải bà cũng thấy kiêu ngạo.
Đại hội tuyên dương bắt đầu, Hồ Mỹ Lệ vỗ tay bộp bộp vang dội.
Lúc lãnh đạo tuyên dương khác Hồ Mỹ Lệ một cách lơ đễnh, nhưng đến lượt Lâm Hướng Nam là tai bà dựng cả lên.
Càng bà càng thấy gì đó đúng.
“Con bệnh đau đầu kinh niên á?
nhà máy cần con nên con vẫn dũng cảm chủ động dốc sức công việc?”
Hồ Mỹ Lệ nhỏ giọng hỏi.
Lâm Hướng Nam chút biểu cảm:
“Mẹ lãnh đạo cho hẳn hoi .”
Không nhận câu trả lời, Hồ Mỹ Lệ im lặng vài chục giây, nhưng một lúc bà nhịn ghé sát tai Lâm Hướng Nam.
“Con thường xuyên sắc mặt nhợt nhạt, nén cơn đau đầu để việc ở vị trí công tác, chỉ để đẩy nhanh tiến độ công việc?
Một con việc bằng mấy cộng ?
Thật giả ?”
Bà mà thấy cứ kỳ quặc thế nào ?
Lâm Hướng Nam vỗ tay cho chính , nghiến răng nghiến lợi :
“Trong lòng tự là , việc gì cứ hỏi.”
Câu trả lời trong lòng Hồ Mỹ Lệ .
Cho nên bà Lâm Hướng Nam lên đài nhận giải đúng thật là tâm trạng vô cùng phức tạp.
Hóa Lâm Hướng Nam chỉ là gặp may mắn kiểu “phân ch.ó", mà đầu óc thực sự là giỏi.
Nếu thì dựa cái bộ dạng ngày nào cũng xin nghỉ phép như hiện nay của Lâm Hướng Nam, chút bản lĩnh thực sự nào thì lãnh đạo cũng chẳng dám đề cử cô, đồng nghiệp cũng chẳng thể nào mà ý kiến .
Nhìn Lâm Hướng Nam cầm cuốn sổ tay và cây b.út máy phần thưởng của nhà máy về phía .
Hồ Mỹ Lệ chân thành cảm thán:
“Mẹ đúng là khéo sinh thật đấy.”
Đợi Lâm Hướng Nam bên cạnh, bà liền sờ sờ bụng Lâm Hướng Nam:
“Con với Cố Chấn Hoa đều tệ, đứa nhỏ trong bụng chắc chắn cũng là một đứa thông minh.”
Lâm Hướng Nam xoa xoa bụng, thờ ơ :
“Không cần thông minh thế cũng ạ.”
Nhìn Cố Chấn Hoa với cái dáng vẻ phấn đấu như hiện nay thì chức vụ chắc chắn thấp.
Bản Lâm Hướng Nam trong tay cũng ít đồ .
Con của cô thể “ăn bám" bố .
Lâm Hướng Nam ngày xưa chính là một đứa ăn bám ba đời, cô ngại con tiếp tục ăn bám.
Có lẽ là cảm nhận suy nghĩ của Lâm Hướng Nam, đứa nhỏ trong bụng còn nghịch ngợm cử động một cái.
Hồ Mỹ Lệ thấy cô như liền nhắc nhở:
“Mẹ thấy mấy tháng nay ăn uống trong nhà thịnh soạn quá .
Con nuôi con to quá lúc sinh sẽ khó sinh đấy.”
“Con b-éo lên .”
Lâm Hướng Nam sờ sờ mặt và cằm :
“Sau khi m.a.n.g t.h.a.i ngoài cái bụng thì vóc dáng con hình như chẳng đổi gì cả.”
Hiện giờ trong bệnh viện cũng chẳng thiết cao cấp gì để khám t.h.a.i định kỳ cả.
Mới đầu Lâm Hướng Nam còn thường xuyên chạy đến bệnh viện, đó phát hiện việc kiểm tra của bệnh viện đều là những thứ đơn giản nhất, cô liền bệnh viện nữa.
Bây giờ Hồ Mỹ Lệ , Lâm Hướng Nam quyết định buổi chiều chạy đến bệnh viện một chuyến nữa, tìm bác sĩ khoa phụ sản nữa, cô quyết định tìm ông bác sĩ Đông y giỏi ch-ữa tr-ị chấn thương xương khớp xem .
Ông bác sĩ Đông y đó chỉ là giỏi chữa chấn thương xương khớp thôi, chứ những kỹ năng cơ bản ở các phương diện khác cũng hề kém cạnh.