Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở tiệm cơm, Lâm Hướng Nam mắng hăng nhất, khí thế mạnh nhất, lúc cần động tay thì dứt khoát nhanh gọn, chẳng khách khí chút nào.”

 

Nhìn thế nào cũng giống thể dọa sợ .

 

Lâm Hướng Nam dịu dàng:

 

“Cậu ý kiến gì về việc ?”

 

“Không , , tuyệt đối .”

 

Chương 119 Chiến sĩ thi đua

 

Ngô Trung Hậu dùng đôi mắt to chân thành của Lâm Hướng Nam, hòng tăng thêm độ tin cậy.

 

Lâm Hướng Nam chẳng thèm lấy một cái, tay gảy bàn tính vẫn ngừng , thản nhiên :

 

“Không ý kiến là .

 

Có ý kiến cũng chẳng thèm .”

 

Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu đều là đồng nghiệp mới đến, dù thấu bộ mặt thật của cô thì cũng chẳng ích gì.

 

Chỉ cần Tổng công Trương vẫn tin cô yếu đuối là .

 

Và cho dù một ngày nào đó lộ tẩy mặt Tổng công Trương thì Lâm Hướng Nam cũng sợ.

 

Cô cứ nhất quyết xây dựng cái hình tượng bệnh tật yếu ớt cho !

 

lộ cũng gồng cho bằng .

 

Ai ý kiến cô cũng sửa.

 

cô cũng ngày nào cũng một đống việc hết, thỉnh thoảng còn tăng ca nữa.

 

Lượng công việc hiện tại là giới hạn ý chí của cô .

 

Ép quá cô cùng lắm là từ chức.

 

Cái công việc cô cũng thể .

 

Thái độ của Lâm Hướng Nam khiến Ngô Trung Hậu và Vương Thục Hoa đều nghẹn họng lời nào, hai đều biến thành hai kẻ câm lặng.

 

Bên tai hết tiếng động Lâm Hướng Nam mới kỳ lạ ngẩng đầu lên, tự nhiên :

 

“Muốn hỏi gì thì cứ hỏi chứ, đang đây.”

 

Vương Thục Hoa vội vàng thu dọn cảm xúc của , quăng mấy chuyện vụn vặt đầu, cầm cuốn sổ nhỏ của lên nghiêm túc hỏi han:

 

“Là về chuyện cái động cơ đó ạ...”

 

Lâm Hướng Nam vốn dĩ chỉ giỏi toán, hiểu gì về những v.ũ k.h.í mà nhà máy sản xuất.

 

đầu óc cô bây giờ nhạy bén, đến nhà máy vài tháng, xuống phân xưởng vài chuyến là cô hiểu rõ những quy trình trong nhà máy .

 

Lâm Hướng Nam đang giảng bài cho nhóm Vương Thục Hoa thì loa lớn của nhà máy vang lên, thông báo lúc rảnh rỗi thì nhận đồ, mỗi 10 cân táo, nửa cân đường trắng.

 

Nhà máy phát phúc lợi, Tôn Nghị và những khác cũng yên nữa, với Ngô Trung Hậu:

 

“Hai đứa bây giờ đang rảnh, mau giúp bọn nhận đồ về đây.

 

Kẻo táo chọn hết đến cuối quả nhỏ thôi.”

 

“Vâng~ tụi em ngay đây.”

 

Ngô Trung Hậu và những khác vui vẻ đồng ý, vèo một cái chạy mất hút.

 

Phúc lợi đãi ngộ của nhà máy họ , lễ tết đều sẽ phát một ít đồ dùng sinh hoạt.

 

Những hộ khó khăn trong nhà máy, công đoàn cũng thể căn cứ mức độ khó khăn của họ mà phát tiền trợ cấp.

 

Người nhà ốm đau lãnh đạo nhà máy cũng sẽ đến thăm hỏi.

 

Cho nên một đơn vị thì dù cuộc sống nhiều khó khăn đến mấy cũng một chỗ dựa vững chắc.

 

Trong văn phòng đang bàn tán về đợt táo và đường trắng phát thì Tổng công Trương xách mấy gói tới.

 

“Đây là đặc biệt xin lãnh đạo cho đấy, đều là ngon, giúp tỉnh táo tinh thần.

 

Mọi uống việc cho đấy nhé.”

 

Họ còn thêm một phần phúc lợi đặc biệt so với công nhân bình thường trong nhà máy, lẽ vui mừng mới đúng.

 

nghĩ đến lời Tổng công Trương đặc biệt là tỉnh táo tinh thần, từng một đều nổi.

 

Thời gian qua bận rộn đến mức c-ơ th-ể họ sắp vắt kiệt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-135.html.]

Lâm Hướng Nam lễ phép từ chối:

 

“Bà bầu nên uống quá nhiều , con lấy , cứ để cho thầy Tôn và ạ.”

 

“Cứ mang về , mang về cho chồng con uống, hoặc đợi khi con sinh em bé xong uống cũng .”

 

Tổng công Trương đặt lên bàn mỗi một gói , Lâm Hướng Nam cũng bỏ sót.

 

Lãnh đạo giành phúc lợi thêm cho , theo lý mà Tôn Nghị và những khác nên khen ngợi lãnh đạo nhà một phen cho trò.

 

Thế nhưng từng một đều ủ rũ cúi mặt, chẳng năng gì.

 

Cái cũng thiết uống lắm.

 

“Nhìn cái bộ dạng của các xem.

 

Đây là ngon đấy, mà còn thích .”

 

Tổng công Trương thiết , “ quãng thời gian qua đều mệt .

 

bây giờ chẳng thể nghỉ ngơi ?

 

Đợi đại lãnh đạo phê duyệt văn bản xuống ít nhất cũng một tháng nữa, một tháng còn đủ cho các thư giãn ?”

 

Quãng thời gian qua ai cũng mệt rã rời nên chẳng ai phụ họa, Tổng công Trương cũng để tâm, cứ hì hì tự tự .

 

“Vẫn là các năng lực, nếu thì mấy gói cũng chẳng xin về .”

 

“Lần đồng chí Tiểu Lâm chính là đại công thần của chúng đấy, nhất định biểu dương khen ngợi thật , con tiết kiệm cho chúng gần hai tháng thời gian đấy.”

 

Lâm Hướng Nam vô cùng chừng mực, khiêm tốn :

 

“Thời gian qua vất vả nhất là thầy Tôn và cơ, mặt mũi ai cũng vàng vọt hết cả .”

 

Lâm Hướng Nam ăn , ngủ , sắc mặt hồng hào trắng trẻo, khiến những như Tôn Nghị trong văn phòng đều biến thành những da đen, da vàng cả .

 

Tôn Nghị và những khác đều là những cũ trong bộ phận , hiệu suất việc so với đây chẳng gì khác biệt.

 

Sau khi Lâm Hướng Nam đến cái hiệu quả đó mới gọi là thấy ngay mắt, tốc độ cứ gọi là vèo vèo lên.

 

Cho nên Tổng công Trương liếc nhóm Tôn Nghị một cái, tùy ý :

 

“Thời gian qua họ quả thực vất vả .”

 

Sau đó ông tiếp tục về phía Lâm Hướng Nam, khen nức nở:

 

“Tiểu Nam thời gian qua là dễ dàng nhất trong văn phòng chúng , rõ ràng là đang mang thai, c-ơ th-ể khỏe mà vẫn kiên trì ở vị trí công tác.”

 

Lâm Hướng Nam ngượng ngùng gãi mũi.

 

C-ơ th-ể khỏe đều là giả vờ cả thôi.

 

C-ơ th-ể cô là nhất trong cái văn phòng .

 

Chỉ sắc mặt thôi là thấy ngay .

 

Tổng công Trương chỉ :

 

“Những đồng chí như Tiểu Nam, chúng nhất định biểu dương khen ngợi.

 

Lần nhà máy bình chọn chiến sĩ thi đua, cực lực đề cử Tiểu Nam.”

 

Chiến sĩ thi đua?

 

Lâm Hướng Nam trợn tròn mắt.

 

Cô xứng ?

 

Lâm Hướng Nam vội vàng xua tay, nghiêm giọng từ chối:

 

“Không ạ, tuyệt đối .

 

Cái danh hiệu chiến sĩ thi đua con gánh nổi .

 

Cứ để thầy Tôn Nghị ạ, mệt nhất.”

 

mệt đến mấy cũng mệt bằng cô mang bệnh mà vẫn kiên trì công tác !

 

Hơn nữa cái danh hiệu chiến sĩ thi đua đạt từ 10 năm .”

 

Tôn Nghị nắm tay cổ vũ Lâm Hướng Nam:

 

“Lần bình chọn ủng hộ cô.”

 

Lâm Hướng Nam ngờ Tôn Nghị từ 10 năm là một “kẻ cuồng công việc" , ánh mắt cô về phía lão Tiền ở bên cạnh.

 

 

Loading...