Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Can ngăn là chuyện thể nào.”

 

Lâm Hướng Nam mà đ-ánh nh-au thì bao giờ thua cả.

 

Lúc cô chơi đùa với Kiêu Thiên (Xiao Tian), chơi đến mức phát hỏa, cô đè nghiến Kiêu Thiên xuống, banh miệng nó để lấy đồ.

 

Cái khí thế hung dữ đó thì khỏi bàn , sức lực cũng hề yếu, khiến Kiêu Thiên tức đến mức suýt chút nữa là ấm ức phát , đại nương Hoa dỗ dành mãi mới xong.

 

Kiêu Thiên là ch.ó quân đội huấn luyện bài bản đấy, nó còn chẳng Lâm Hướng Nam thì đại nương Hoa cảm thấy bình thường chắc chắn chịu nổi một chiêu tay Lâm Hướng Nam.

 

Người bên cạnh sức chiến đấu của Lâm Hướng Nam, nhưng những khác thì .

 

Cô nhân viên phục vụ vẫn phục, tiếp tục mắng nhiếc Lâm Hướng Nam.

 

“Cái đồ mụ điên , còn dám tạt tao, các buông tao , tao đ-ánh ch-ết nó!”

 

“Ngậm cái mồm thối của cô , còn dám mắng nữa ...”

 

Lâm Hướng Nam cầm bát cơm mà đại nương Hoa đưa cho tạt thẳng mặt đối phương.

 

“Ấy ~ đồng chí, chúng gì thì từ từ , đừng động tay động chân nữa.”

 

đúng, thế là đủ , cô cũng đừng kiểu đà lấn tới.”

 

Vốn dĩ đều nghiêng về một phía là giữ cô phục vụ , thấy Lâm Hướng Nam chịu dàn xếp thỏa chạy qua giữ cô .

 

Lâm Hướng Nam phục:

 

“Cô nhân viên lý mà còn gây sự cơ mà.

 

lý tại nhịn.”

 

lúc , nhóm Vương Thục Hoa mới chen trong.

 

Thấy định lôi kéo Lâm Hướng Nam, bọn họ lập tức xông lên ngay.

 

“Mọi gì thế?

 

Định bắt nạt .

 

Còn bắt nạt cả bà bầu nữa.”

 

Ngô Trung Hậu xông lên phía nhất, đẩy những bên cạnh Lâm Hướng Nam .

 

Nhóm Vương Thục Hoa cũng bên cạnh Lâm Hướng Nam, vây cô vòng trong.

 

Lúc Lâm Hướng Nam c.h.ử.i bới cô tức điên lên , để ý trong tiệm cơm cả quen ở nhà máy.

 

đến nước , Lâm Hướng Nam còn tâm trí nào mà duy trì hình tượng ở nhà máy nữa, vẻ mặt ngược còn kiêu ngạo thêm một chút.

 

Đồng đội của cô đến , càng cần khách sáo nữa.

 

Đại sảnh náo loạn thành một bầy, đầu bếp và cửa hàng trưởng đang việc ở bếp cũng thể bỏ công việc đang dở dang để giải quyết tranh chấp.

 

Lãnh đạo của tiệm mặt, các thực khách đều thở phào nhẹ nhõm, cũng can ngăn nữa mà trở về chỗ của tiếp tục ăn cơm, giao chuyện hòa giải cho cửa hàng trưởng.

 

Những đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm đa là các cặp đôi trẻ hoặc là những công tác từ nơi khác đến, bận rộn lắm.

 

Chuyện dọn dẹp đống hỗn độn cửa hàng trưởng thường xuyên , ông khổ sở khuôn mặt mắng cô nhân viên trong tiệm:

 

“Lần phê bình nghiêm khắc cô...”

 

“Cũng của .

 

Là ông cứ nhất quyết lôi kéo cãi .

 

Còn mụ dùng bát đ-ập nữa.”

 

Nhân viên phục vụ bất mãn cãi .

 

Lâm Hướng Nam lập tức giọng mỉa mai:

 

“Không là cái đồ ch.ó nào lật bàn, bát đĩa đ-ập cả chân đây , của ch.ó chẳng lẽ là của .”

 

Cửa hàng trưởng cũng cấp của thế nào, lời biện minh của cô , khuyên bảo:

 

“Cô bớt vài câu , mau xin đồng chí nữ .”

 

“Dựa cái gì chứ.

 

chỉ bẩn giày thôi, còn thì đầy lá rau đây .”

 

Nhân viên phục vụ vẫn phục như cũ, hếch cằm lên, vẻ mặt bướng bỉnh chịu xin .

 

“Nhanh xin , đang vội đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-134.html.]

 

Lâm Hướng Nam cứ nhất quyết thấy cô xin mới thôi.

 

Trong thời gian đợi cô xin , ánh mắt Lâm Hướng Nam thỉnh thoảng đôi giày bẩn của , tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

 

“Hừ~ chẳng chỉ là bẩn giày thôi ?

 

lau cho cô là chứ gì?”

 

Lâm Hướng Nam còn tưởng cô nhận , đang định gì đó thì ai ngờ đối phương trực tiếp vươn chân định giẫm lên mu bàn chân cô.

 

“Muốn thừa cơ thả lỏng cảnh giác để đ-ánh lén ?”

 

Tốc độ phản ứng của Lâm Hướng Nam nhanh nhạy bao, trực tiếp giơ chân đ-á đầu gối đối phương, khiến cô quỳ rụp xuống luôn.

 

Thấy cửa hàng trưởng cũng là kẻ vô dụng, trị nổi cái đứa con ông cháu cha , Lâm Hướng Nam cũng chẳng buồn lý lẽ nữa.

 

lạnh một tiếng, trực tiếp nhấc cái ghế bên cạnh lên đ-ập mạnh xuống bàn, cái ghế vỡ vụn, Lâm Hướng Nam thanh gỗ mà cô .

 

Lâm Hướng Nam mới dợm thanh gỗ trong tay một cái, còn kịp quất .

 

xin .”

 

“Cái gì?”

 

Bị ánh mắt và khí thế của Lâm Hướng Nam dọa sợ, đối phương lập tức xin ngay:

 

xin , sai , dám thế nữa.”

 

Lâm Hướng Nam cạn lời:

 

còn tưởng xương cô cứng lắm cơ.

 

Hóa cũng bằng sắt nhỉ.”

 

Cô quẳng thanh gỗ xuống đất, phủi phủi tay một cách hiên ngang, đầu liền thấy ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám Vương Thục Hoa.

 

Lúc Lâm Hướng Nam mới nhớ cái thiết lập nhân vật của ở nhà máy.

 

Cô lập tức đưa tay ấn lên huyệt thái dương của :

 

“Tức đến mức đau hết cả đầu .”

 

Cái bộ dạng đ-á mắng lúc nãy của quả thực chút hung mãnh, Lâm Hướng Nam bây giờ cực kỳ ở cùng một chỗ với đám Vương Thục Hoa, ngại ngùng ch-ết .

 

“Lần cảm ơn nhé, cứ ăn phần của , về đây.”

 

Lâm Hướng Nam dịu dàng cảm ơn nhóm Vương Thục Hoa xong liền kéo đại nương Hoa rời .

 

Nhóm Vương Thục Hoa tiễn Lâm Hướng Nam , chẳng dám câu nào, đợi Lâm Hướng Nam khuất họ mới .

 

“Thầy Lâm hôm nay xinh thật đấy.”

 

“Thầy Lâm hôm nay hung dữ thật đấy.”

 

“Vừa xinh hung dữ.”

 

Giày của Lâm Hướng Nam bẩn nên buổi chiều cô cũng lượn lờ trong thành phố nữa mà trực tiếp về nhà tắm.

 

Ngủ một giấc dậy cô liền quăng chuyện đầu.

 

ngày hôm lúc Lâm Hướng Nam , cô cứ cảm thấy ánh mắt của Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu cứ kỳ kỳ đó.

 

Lâm Hướng Nam của ngày hôm qua mặc quần áo màu sắc tươi tắn, còn kẻ lông mày nữa.

 

Lâm Hướng Nam của ngày hôm nay để mặt mộc, mặc bộ đồ công nhân màu xám đậm, áo còn vết dầu giặt sạch , qua là lăn lộn ở phân xưởng xong, cả toát thở chất phác.

 

“Sao thế?”

 

Thái độ của Lâm Hướng Nam ôn hòa:

 

“Có vấn đề gì thì hai cứ hỏi .”

 

“Thầy Lâm, hôm qua thầy thương chứ?”

 

Vương Thục Hoa quan tâm hỏi.

 

Lâm Hướng Nam mỉm :

 

“Không thương, chỉ là chút dọa sợ thôi.”

 

“Thầy dọa sợ ạ?”

 

Ngô Trung Hậu nhịn lặp lời Lâm Hướng Nam .

 

 

Loading...