Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 132
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cần , kết quả của cô là bình thường thôi.
Năm ngoái bộ phận chúng chẳng tuyển mống nào đấy.
Làm nghề của chúng cũng đến thiên phú, thể gượng ép .”
Đang chuyện thì lão Tiền rút một tờ bài thi, :
“Vương Thục Hoa thi cũng tạm , đưa đáp án cuối cùng nhưng tư duy thì đúng .
So với năm ngoái thì tiến bộ hơn nhiều.”
“Đứa nhỏ quả thực tiến bộ.”
Tôn Nghị nhận xét:
“Mấy câu hỏi nó hỏi hồi tháng vẫn còn khá suy nghĩ riêng đấy.”
Tôn Nghị cầm tờ bài thi đó tự xem một lượt, xác nhận vấn đề gì đó mới với các đồng nghiệp trong văn phòng:
“Vậy thì ghi tên Vương Thục Hoa nhé?”
“Ghi .”
Mọi đều ý kiến gì.
Danh sách nộp lên, cuối cùng vẫn để Tổng công Trương và Giám đốc Kim quyết định.
Sau khi xác định một , lão Chu :
“Thằng nhóc ‘loa nhỏ’ nhà họ Lý thi hình như cũng tệ.
bộ phận của chúng hình như hợp với nó lắm.”
“Nó , nó nhiều quá.”
Tôn Nghị cũng theo:
“Chuyện bố nó hôn ở nhà mà nó cũng mang kể , đáng tin chút nào.”
“Năm nay thằng bé Ngô Trung Hậu thi cũng tệ .”
Tôn Nghị lập tức kéo chuông cảnh báo:
“Năm nay nó thật sự ăn trộm đề thi đấy chứ?”
“Nhìn bộ dạng thì giống ?
Hay là gọi nó đến mặt hỏi thử xem?”
“Cái nhất định hỏi, thằng bé đầu óc thì nhanh nhạy thật, nhưng mà nghịch quá, còn tiền án nữa.”
Con cái lớn lên trong nhà máy, Tôn Nghị và những khác dù thì cũng ấn tượng, cho nên bọn họ chỉ là thành tích mà còn đ-ánh giá tổng hợp.
Phần lớn những trẻ tuổi đến thi trình độ cũng chỉ đến thế thôi, đạt đến trình độ mà Tổng công Trương tranh cướp như Lâm Hướng Nam.
Có thi đỗ , ngoài trình độ của bản còn xem nhân phẩm thường ngày, và mức độ quen thuộc với Tôn Nghị và những khác.
Nếu thì quãng thời gian qua cũng chẳng nhiều chạy đến mặt Lâm Hướng Nam để “ghi điểm" như , bởi vì điểm ấn tượng cũng quan trọng trong kỳ thi .
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, một câu một câu bàn bạc xong xuôi những trúng tuyển, đem danh sách giao cho Tổng công Trương.
Chiều hôm đó, thông báo của nhà máy dán lên, chẳng cần đợi đến ngày hôm , Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu đến báo danh trực tiếp.
Đều là con em trong nhà máy nên Tổng công Trương đối xử với họ cũng khá dịu dàng.
“Thời gian chúng đang đẩy nhanh tiến độ, khá bận rộn, ai rảnh rỗi cả.
Hai đứa cứ tự học , hiểu chỗ nào thì hỏi, sẽ chỉ bảo cho, đợi qua đợt bận rộn bác sẽ tìm hướng dẫn trực tiếp.”
Cùng là học tập, bây giờ là học lương, Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu chẳng ý kiến gì cả, bộ phận của họ nổi tiếng là lương cao, là lắm , dám kén chọn.
Trước đây bộ phận , những đều là sinh viên đại học.
Như Tôn Nghị đây, mới là 50 đồng một tháng, bây giờ lương tháng tăng lên hơn 90 đồng .
Những học sinh cấp ba như Vương Thục Hoa, mới đến lương là 33 đồng, khi nghề là 38 đồng, 43 đồng... chỉ cần năng lực tới nơi tới chốn thì tiền lương sẽ tăng lên nhanh.
Còn Lâm Hướng Nam thời gian học việc, đến lương tháng là 43 đồng, sang năm là thể tăng lên 50 đồng .
Bởi vì đó đều “ghi điểm" , cho nên hai mới Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu khi chẳng hề gò bó chút nào, cái gì cần học thì học, cái gì cần hỏi thì hỏi.
Trong túi hai lúc nào cũng thủ sẵn giấy và b.út để tiện tìm cơ hội hỏi bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-132.html.]
Trong đó Lâm Hướng Nam là thảnh thơi nhất, “tóm" nhiều nhất.
Khiến Lâm Hướng Nam thể tìm cớ:
“Được , đừng vây quanh nữa.
tranh thủ về giúp dỡ giàn mướp khía, một bận xuể.”
“Việc em .
Thầy Lâm cho em xin thêm 10 phút nữa thôi, tối nay em tan sẽ qua giúp thầy việc đó.”
Ngô Trung Hậu nhiệt tình chủ động .
Vương Thục Hoa ngẩn một lúc, vội vàng theo sát:
“Em cũng .”
“Đừng mà.”
Giới trẻ thời đúng là tinh thần chiến đấu thật, Lâm Hướng Nam bất lực thỏa hiệp:
“ chỉ giảng thêm đúng một câu cho hai thôi đấy.”
Giảng xong, Lâm Hướng Nam vội vàng chuồn lẹ, nhưng cô ngờ hai tan thật sự tìm đến nhà.
Đừng là cô, Cố Chấn Hoa cũng ngờ thể gặp Vương Thục Hoa ở nhà , dọa cho giật kinh hãi, xoay chạy thẳng lên lầu.
Thấy Lâm Hướng Nam, liền vội vàng giải thích:
“Chuyện Vương Thục Hoa từng ý với là khai báo với em đấy nhé.
Giữa hai tụi chẳng gì hết .”
Lâm Hướng Nam thấy thật khó hiểu, “Chuyện từ đời thuở nào .
Người bây giờ là chạy theo em cơ mà, hoảng cái gì.”
Chương 117 Thầy Lâm yếu đuối?
Cố Chấn Hoa cẩn thận quan sát vẻ mặt Lâm Hướng Nam vài , phát hiện quả thực gì bất thường, mới ngượng nghịu :
“Vậy em tự mà tiếp đón họ , xuống lầu .”
“Làm cứ như là gái mới về nhà chồng bằng .”
Lâm Hướng Nam buồn :
“Người Vương Thục Hoa cũng tìm đối tượng t.ử tế , cần tránh hiềm nghi .”
“Thầy Lâm, tụi em đến giúp thầy dỡ giàn mướp khía đây.”
Cả Vương Thục Hoa và Ngô Trung Hậu đều để ý Cố Chấn Hoa ở nhà , bước cửa là lớn tiếng chào hỏi ngay.
“Dỡ giàn mướp khía?”
Hồ Mỹ Lệ ở trong sân, vẻ mặt đờ một lúc, nụ cứng .
Mướp khía trong vườn rau đang kết trái , bà thực sự chút nỡ xuống tay.
Hồ Mỹ Lệ thầm mắng Lâm Hướng Nam ở trong lòng, tìm cái cớ cũng chẳng tìm cái nào cho hồn.
Ngay lúc bà đang do dự nên dỡ .
Lâm Hướng Nam thò đầu từ cửa sổ tầng 2, thản nhiên :
“Không cần dỡ nữa , là hôm qua con ngửi thấy mùi mướp khía chút buồn nôn, hôm nay hết .”
Ai bảo cô là bà bầu cơ chứ.
Có yêu cầu gì kỳ quái thì cũng đều là hợp lý cả.
Ngô Trung Hậu nghĩ bụng đến đây thì thể về , ánh mắt láo liên xung quanh hòng tìm việc gì đó để .
nửa ngày trời, phát hiện vườn rau ngăn nắp gọn gàng, sân bãi cũng quét dọn sạch sẽ tươm tất.
Nhà Lâm Hướng Nam tuy cũng dùng bếp lò nhưng bình thường cô cũng mua than tổ ong, cho nên củi khô nhặt núi cũng chẳng là thứ nhu yếu phẩm gì.
Nghĩ mãi Ngô Trung Hậu cũng tìm thấy việc gì thể , chỉ thể đầy mặt tiếc nuối Vương Thục Hoa lôi .
“Cái thằng khỉ , lề mề gì thế, còn ở nhà thầy Lâm ăn chực cơm tối hả?”
Vừa khỏi cửa, Vương Thục Hoa càm ràm.