Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:17:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị Hoa, em với chị là quan hệ gì chứ?

 

Em thể hại chị ?

 

Chị cứ yên tâm giao Tiểu Lâm cho em, em nhất định sẽ chăm sóc con bé thật .”

 

Người bạn chiến đấu cũ của vẫn là đáng tin cậy, Kim xưởng trưởng thuyết phục, Hoa đại nương liền gật đầu:

 

“Được , giao cho em đấy.”

 

“Cháu còn đồng ý mà.”

 

Lâm Hướng Nam vội vàng nuốt miếng cơm xuống, giơ tay phát biểu ý kiến:

 

“Cháu mệt nhanh lắm, thực sự chịu nổi cảnh từ tám giờ sáng đến sáu giờ tối .

 

Nếu cháu mệt mà muộn về sớm, phê bình... như thì t.h.ả.m quá.”

 

Kiếm mấy đồng bạc mà còn sớm về muộn, lãnh đạo mắng, cô cũng chẳng thiếu tiền, việc gì thế.

 

Bây giờ đầu óc cô đúng là nhạy bén hơn nhiều, nhưng những bậc đại thụ thực sự đều đang ở sa mạc nghiên cứu b.o.m nguyên t.ử kìa, cái đẳng cấp của cô mà bảo là góp gạch cho sự nghiệp quốc phòng thì đúng là một trò .

 

quốc gia nhất định cần cô, chứ cái xưởng thì cần.

 

Kinh phí và vật liệu trong xưởng đều là do chính phủ phê duyệt, nhưng thể phê duyệt bao nhiêu thì xem bản lĩnh của chính xưởng đó, xưởng trưởng dù quan hệ rộng đến cũng bằng sản phẩm của xưởng đủ mạnh.

 

Kim xưởng trưởng cũng cấp chủ động rót tài nguyên cho xưởng, chứ cầu xin lạy lục một cách t.h.ả.m hại.

 

Bà thấy Lâm Hướng Nam khước từ, liền trực tiếp quyết định:

 

“Hiện tại cháu là phụ nữ mang thai, thời gian việc quả thực thích hợp quá dài.

 

Như , cháu cứ kỹ thuật viên đặc biệt của xưởng chúng , lúc đầu óc nhạy bén thì cháu , mệt thì cháu xin nghỉ.

 

Ta tuyệt đối phê bình cháu, giấy bảo đảm cho cháu luôn.

 

Như cháu sẽ còn nỗi lo nữa chứ.”

 

Trương tổng công cũng lập tức :

 

“Giấy xin nghỉ của cô, đều ký hết.”

 

Cả lãnh đạo trực tiếp và đại lãnh đạo trong xưởng đều chủ động lùi một bước, điều khiến Lâm Hướng Nam nỡ từ chối.

 

“Cháu...”

 

Lâm Hướng Nam định thêm gì đó, nhưng cảm thấy chỉ suông thì sức thuyết phục, “Được , đến thì đến.

 

đợi lâu ngày các sẽ cháu là hạng gì thôi.”

 

dứt lời, vẻ mặt Hoa đại nương liền trở nên kỳ quái.

 

Trương tổng công thì vui vẻ:

 

“Vậy chiều nay đưa cô thủ tục nhập chức, ngày mai cô đến báo danh luôn, thấy thế nào?”

 

“Được.”

 

Lâm Hướng Nam đồng ý dứt khoát.

 

Cố Chấn Hoa còn đang ở ngoài huấn luyện, Lâm Hướng Nam cũng cần bàn bạc với ai, trực tiếp quyết định chuyện luôn.

 

Sáng ngày hôm , cô ngủ dậy xuống lầu rửa mặt, còn kịp nấu bữa sáng thì Hoa đại nương xách hộp cơm sang tìm cô .

 

“Có cháo, trứng gà với màn thầu, nhà ăn lấy giúp cháu đấy.”

 

Hoa đại nương mở hộp cơm ba tầng .

 

Vị bình thường vốn dĩ là kẻ chỉ ăn chực, hôm nay chủ động mang bữa sáng tới cho cô.

 

Lâm Hướng Nam thực sự là chiều chuộng mà sợ, chằm chằm Hoa đại nương hồi lâu:

 

“Chuyện hiếm thấy thật đấy.

 

Sao bà nghĩ đến chuyện mang bữa sáng cho cháu thế?”

 

“Hôm nay cháu ?

 

sợ cháu buổi sáng ngủ quên mất, quên khuấy chuyện .”

 

Lâm Hướng Nam cạn lời:

 

“Tiếng kèn báo thức của đơn vị vang dội như thế, cháu mà ngủ cho nổi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-118.html.]

“Chuyện của cháu, ai mà chứ?”

 

Hoa đại nương vẻ mặt đầy ẩn ý :

 

“Cháu dù cũng là do dắt .

 

Nếu cháu ngày đầu tiên muộn, thì mất mặt lắm.”

 

“Mau ăn , ăn xong đích đưa cháu đến xưởng báo danh.”

 

Chương 105 Muốn ganh đua thì cùng ganh đua

 

“Đích đưa cháu báo danh?

 

Cháu đồng ý , lẽ nào còn bỏ chạy ?”

 

Lâm Hướng Nam lắc đầu :

 

“Thế đạo đổi , sự tin tưởng giữa với còn nữa.”

 

Hoa đại nương liếc cô một cái, hề lay động, thản nhiên tự bóc trứng gà.

 

Bởi vì tiếng kèn báo thức của bộ đội sớm, Lâm Hướng Nam ăn cơm xong vẫn còn dư nhiều thời gian rảnh.

 

Cô cũng chẳng thèm để ý đến sắc mặt của Hoa đại nương, tự giác lấy gương , bắt đầu tết tóc, sửa soạn kiểu dáng cho chính .

 

Đầu tiên cô buộc tóc đuôi ngựa cao và b.úi củ tỏi, tháo tết thành hai b.í.m tóc đuôi tôm, đó chỉnh sửa mấy sợi tóc mái trán.

 

Hoa đại nương cứ thế cô lề mề chậm chạp, thỉnh thoảng đồng hồ:

 

“Thời gian gần đủ đấy, thôi, .”

 

“Vậy bà đợi cháu thêm hai phút nữa, cháu tháo hai cái b.í.m tóc tết .”

 

“Vậy nãy cháu loay hoay nửa ngày để cái gì?”

 

“Chỉ là rảnh rỗi tết chơi thôi mà.

 

Đi ngoài dù cũng nên để một kiểu tóc t.ử tế.”

 

Nếu là bình thường, cả hai đều việc gì , rảnh rỗi.

 

Lâm Hướng Nam trau chuốt tóc tai, Hoa đại nương thể chăm sóc hoa cỏ, cứ thế la cà một buổi sáng là trôi qua.

 

bây giờ Lâm Hướng Nam , tâm trạng Hoa đại nương định như thế, bà đồng hồ, thúc giục:

 

“Nhanh lên , cháu lề mề thế nhỉ.”

 

“Thời gian đủ dùng mà, hôm qua lúc cháu về đặc biệt ước lượng thời gian , đạp xe đạp 10 phút là tới, nhanh lắm.”

 

Lâm Hướng Nam tết một cái b.í.m tóc đơn giản, mới khoác cái túi nhỏ của lên, chuẩn .

 

Đợi khi đưa cô đến xưởng, trái tim Hoa đại nương mới đặt l.ồ.ng ng-ực, bà trực tiếp chạy đến văn phòng của Kim xưởng trưởng uống .

 

Vừa thấy Kim xưởng trưởng, Hoa đại nương liền oán trách:

 

“Đều tại em tranh giành với chị, cho chẳng còn ai chơi với chị nữa.”

 

“Hồi đó lúc chị nghỉ hưu, chẳng là về nhà chăm cháu gái ?

 

Hai đứa cháu gái còn đủ để chị bận rộn ?”

 

Kim xưởng trưởng tò mò hỏi.

 

“Hai đứa cháu gái học, tan học còn bài tập, thời gian bầu bạn với chị.”

 

Hoa đại nương và những nhà khác trong khu nhà công vụ cũng khó chơi với , tới đây lâu như mới gặp một hợp tính hợp nết như Lâm Hướng Nam.

 

Bà vất vả lắm mới dạy dỗ Lâm Hướng Nam, thể cùng bà thưởng ngắm tranh, ngoắt một cái Lâm Hướng Nam mất , thời gian qua bà tốn công vô ích .

 

Kim xưởng trưởng :

 

“Đồng chí Tiểu Lâm bản lĩnh thì nên dùng tới.

 

Chị thì nghỉ hưu , chứ con bé còn trẻ mà.”

 

Trong lòng Hoa đại nương nhịn mà kêu oan cho , để Lâm Hướng Nam , mà là chính bản Lâm Hướng Nam thích tiến thủ.

 

Lâm Hướng Nam tuy cầu tiến, nhưng đến thì cô cũng là cái gì cũng .

 

Nhiệm vụ giao cho cô, cô đều nhận hết, hai lời liền cầm lấy bàn tính mà xưởng trang cho, bắt đầu bận rộn.

 

Bận rộn bốn mươi phút, Lâm Hướng Nam cũng chẳng thèm quan tâm công việc tay xong , liền trực tiếp dậy vận động chân tay, ngoài hành lang ngắm cảnh, cầm bát men lấy nước nóng, ăn chút đồ ăn vặt như khoai lang khô, mận khô...

 

 

Loading...