Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:17:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cầm lấy , xem đúng .
Nếu đúng thì đừng phiền ăn cơm nữa.”
Trương tổng công đáp:
“ cũng đáp án của cô đúng nữa.”
“Ông cũng ?
Vậy mà ông còn kiểm tra ?”
Lâm Hướng Nam cạn lời.
Biết thế cô , tốn thời gian.
“Tuy đáp án cụ thể, nhưng dữ liệu của cô giống hệt với dữ liệu mà các sư phụ lão luyện trong xưởng dựa kinh nghiệm dự đoán .”
Ánh mắt Trương tổng công Lâm Hướng Nam đang sáng rực lên.
Kỹ thuật đủ thì dùng kinh nghiệm để bù đắp.
kinh nghiệm dù cũng chắc chắn bằng!
Kim xưởng trưởng còn lên tiếng, Trương tổng công bước ba bước thành hai đến mặt Lâm Hướng Nam, đưa tay nắm lấy tay của cô, vẻ mặt vô cùng chân thành.
“Đồng chí Tiểu Lâm, xưởng của chúng cần những nhân tài như cô!”
Lâm Hướng Nam dám tin, đưa tay chỉ chính :
“Nhân tài?
á?”
Đây dù cũng là một xưởng quân sự chính quy, chứ là mấy thứ như xưởng Đông xưởng Tây linh tinh gì đó .
Trương tổng công khẳng định chắc nịch:
“Đồng chí Tiểu Lâm, mặc dù toán học của cô là tự học, nhưng trình độ của cô ở xưởng chúng tuyệt đối là thuộc hàng xuất sắc nhất đấy.”
Ánh mắt Lâm Hướng Nam lơ đãng, chút hồn .
Cô trình độ toán học hiện tại của khá , đối phó với kỳ thi đại học thì dư xài, nhưng cô ngờ trình độ như thể coi là một nhân tài ?
Kiếp cô chỉ là một kẻ tầm thường trong một trường đại học bình thường thôi mà.
là các bậc đại thụ đều chuồng bò hết , trình độ như cô cũng coi là kẻ cao trong những lùn .
Lâm Hướng Nam chút đồng cảm với Trương tổng công:
“Xem xưởng của các ông đúng là còn ai thật .”
Trương tổng công còn định tiếp gì đó, Kim xưởng trưởng một phát đẩy ông , chán ghét :
“Đồng chí Tiểu Lâm đói cả buổi sáng , ông còn ở đây lải nhải.
Ăn cơm , ăn là thức ăn nguội hết đấy, chúng ăn , đồng chí Tiểu Lâm là nhà quân nhân, lẽ nào ủng hộ công việc của xưởng chúng ?”
Trương tổng công thở phào nhẹ nhõm:
“Phải , xưởng trưởng đúng lắm.”
Hai họ ở đây kẻ tung hứng chuyện, chỉ Hoa đại nương là lộ vẻ khó xử, con nhà khác bà , chứ Lâm Hướng Nam thì bà hiểu rõ quá mà.
Cái đứa nhỏ chính là hạng lười biếng ham ăn, nó thích .
Chương 104 đích đưa cháu báo danh
“Cái đó... xưởng của các đến mức thiếu tới mức chứ.”
Hoa đại nương chỉ bụng của Lâm Hướng Nam:
“Tiểu Lâm còn đang mang thai, con bé chịu nổi mệt mỏi .”
Thấy Hoa đại nương khước từ giúp , Lâm Hướng Nam liền thư thả mở hộp cơm , bắt đầu ăn cơm.
Hoa đại nương đây học nghệ thuật, tuy kỹ thuật là khó, nhưng rốt cuộc là khó đến mức nào, càng ngờ Lâm Hướng Nam thực sự tài cán gì.
Bà Kim xưởng trưởng phàn nàn về Trương tổng công, còn tưởng Trương tổng công đang cố ý cao.
Người bản lĩnh thực sự là cột trụ của xưởng, đáng lẽ tôn trọng, nhưng cũng kiêu ngạo quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-117.html.]
Người Kim xưởng trưởng vất vả lắm mới lấy tài liệu về, Trương tổng công bọn họ cho dù cảm thấy khó khăn thì cũng nên gồng gánh vác mà tiến lên chứ.
Hồi lúc bọn họ đ-ánh trận, chẳng thiết cao cấp gì cả, các sư phụ lão luyện còn thể dùng tay mài s-úng cho bọn họ, bây giờ điều kiện hơn , cái cớ ngược nhiều lên.
Trương tổng công thực sự tìm cái cớ, ông là do đích sư phụ cầm tay chỉ dạy, năng lực tổng hợp mạnh, nhưng khả năng tính toán thì bình thường, những dữ liệu đó đưa cho ông tính, khoan hãy bàn đến chuyện đúng sai, chỉ riêng khối lượng công việc đó thôi, một ông ít nhất cũng tính mất hai ba năm.
Ông dù cũng là tổng công của xưởng, chuyện nhiều lắm, gì nhiều thời gian như .
Ngoại trừ ông , những khác trong xưởng thể dùng cũng nhiều.
Bây giờ vất vả lắm mới một nhân tài xuất hiện, Trương tổng công đương nhiên nắm bắt lấy , ông nghiêm túc Lâm Hướng Nam đang ăn cơm.
“Đồng chí Tiểu Lâm mặc dù mang thai, nhưng khẩu vị như , ăn nhiều như thế, sức khỏe chắc chắn là dẻo dai.
Hơn nữa bộ phận của chúng chủ yếu là việc với dữ liệu và bản vẽ, cũng mệt.”
Nghe lời Trương tổng công , đôi đũa gắp thức ăn của Lâm Hướng Nam khựng :
“ ăn nhiều chỗ nào chứ!
chỉ là đói thôi mà.”
Trương tổng công đúng là một kẻ khô khan, tiếp tục :
“Ăn là phúc mà.
Ăn nhiều một chút là , cô nên ăn nhiều , như sức khỏe mới , việc mới sức.”
“ cũng là tìm cái cớ .”
Lâm Hướng Nam đặt đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc :
“Cái đầu óc của , lúc nó hoạt động thì thể xoay chuyển nhanh, nhưng thời gian nó thể hoạt động nhiều, tối đa là một hai tiếng đồng hồ, tiêu hao quá mức là nó sẽ yên luôn.
Ông hiểu ý ?”
Trương tổng công trả lời:
“ hiểu, tức là đầu óc dùng quá mức thì nghỉ ngơi một chút.”
Nhìn Lâm Hướng Nam đang nhăng cuội một cách nghiêm túc, khóe miệng Hoa đại nương giật giật.
Cái gì mà đầu óc dùng quá mức, thuần túy là do lười biếng thôi.
Cũng may là bây giờ bà nghỉ hưu, nghĩ thoáng , chứ nếu là hồi trẻ mà bà gặp binh lính như Lâm Hướng Nam, bà thể tung một cước đ-á bay luôn .
Tuy nhiên bây giờ bà vẫn khá tán thưởng thái độ sống của Lâm Hướng Nam, Hoa đại nương :
“Tiểu Lâm là tới để theo quân, bây giờ mang thai, trọng tâm chắc chắn sẽ đặt gia đình.
Trước đó định giới thiệu công việc cho Tiểu Lâm, nhưng con bé từ chối .
Chuyện tuyển con bé xưởng, là thôi .”
Lời , Kim xưởng trưởng còn kịp lên tiếng, Trương tổng công vội vàng:
“Như !
Phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời mà, đồng chí Tiểu Lâm nên học tập Kim xưởng trưởng của chúng thật .
Gia đình sự nghiệp nắm chắc cả hai tay!”
Vừa Lâm Hướng Nam , bản thể duy trì hoạt động quá lâu, thời gian thể việc trong ngày ngắn.
Đã đến mức mà Trương tổng công vẫn từ bỏ.
Hoa đại nương thực sự ngẩn ngơ, ngờ vực Lâm Hướng Nam hết đến khác, hỏi Kim xưởng trưởng:
“Tiểu Lâm thực sự lợi hại như ?”
Hoa đại nương bây giờ một cảm giác, đứa nhỏ ở nhà chải đầu rửa mặt, đầu bù tóc rối như một kẻ ăn mày, mà khỏi cửa lập tức biến hình thành một nữ minh tinh diễm lệ.
Sự tương phản quá lớn khiến bà chút phản ứng kịp.
Thực sự mà , Lâm Hướng Nam cũng cảm giác , một cảm giác chân thực khi một học tra đột nhiên biến thành học bá.
Kim xưởng trưởng hiểu kỹ thuật, nhưng bà hiểu cấp của .
Trương tổng công vội đến mức , lẽ nào thể là giả .