Quân Hôn Thập Niên 60: Quân Tẩu Dễ Mang Thai Được Sủng Tận Trời - Chương 52: Vạch Trần Tấm Màn Che Đậy
Cập nhật lúc: 2026-03-09 08:43:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Hồng Mai tới cửa phòng khách liền dọa cho run b.ắ.n , căng thẳng nuốt nước miếng :
“Cháucháu ngoài dạo một vòng, tiêutiêu cơm.”
Cao Diễm khẩy một tiếng: “ cho cô , ở đảo thì cô an phận một chút cho . Đợi ngày tàu đến, lập tức cút về quê ngay.”
Nếu hai ngày nay tàu, bà một phút cũng giữ cái tai họa ở trong nhà.
“Cháu .”
Diệp Hồng Mai tay bám c.h.ặ.t khung cửa, bướng bỉnh : “Cháu cứ ở đảo.”
“Hừ~~~”
Cao Diễm tức quá hóa : “Cô dựa cái gì mà ở đảo, cô tưởng cô là ai? Cái đảo là nhà cô chắc? Chúng chỉ là chú thím họ của cô, chứ bố cô, dựa mà quản cô.”
Diệp Hồng Mai rũ mắt xuống, c.ắ.n c.h.ặ.t môi .
Hít sâu vài cái, nén cơn giận trong lòng xuống, cô ngẩng đầu rưng rưng nước mắt Cao Diễm, nghẹn ngào :
“Thím , là thím lúc giới thiệu đối tượng cho cháu, là thím bảo cháu lên đảo, cháu lời thím mới đến, thím dựa mà quản cháu.”
“Cô cũng là lúc ? Ba năm , con cũng sắp đẻ , lúc cô chạy tới cô gả, cô tưởng cô là cái bánh bao thơm ngon gì, ai cũng chờ cô chắc.”
“Cháu cũng là thi đỗ đại học cho t.ử tế, nên mới chậm trễ mà. Hơn nữa, Thẩm Đoàn trưởng thích vợ , bọn họ sớm muộn gì cũng ly hôn, chi bằng sớm”
“Đánh rắm ch.ó má nhà cô.”
Cao Diễm tức đến mức buột miệng c.h.ử.i thề, trực tiếp cắt ngang lời cô : “Những chuyện cô ở quê, cô tưởng cô thì chúng chắc?”
Diệp Hồng Mai mím môi, cúi gằm đầu xuống, ngụy biện: “Cháu cũng là ép đến mức còn cách nào khác.”
“Hừ~~~”
Cao Diễm lạnh: “Không đều do cô tự tự chịu , thi đại học đỗ, chạy thi đoàn văn công, thằng mặt trắng lừa gạt xác, lóc ầm ĩ đòi gả cho thằng mặt trắng, cưới cô?”
Vốn dĩ Cao Diễm định vạch trần tấm màn che đậy của cô , chỉ cần cô ngoan ngoãn cút về là .
Không ngờ Diệp Hồng Mai hổ như , bà cũng chẳng thèm nể nang gì nữa.
Diệp Hồng Mai c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, nước mắt tí tách rơi xuống, nghẹn ngào :
“Là lừa cháu, sẽ cưới cháu, cho cháu đoàn văn công, hu hu~~~”
Cao Diễm cố nén cơn giận, tiếp tục :
“Cô nếu tham lam thì lừa cô chắc? Hay là do bản cô tâm tư bất chính. Sau đó cái gã phát thanh viên cũng là lừa cô?”
Diệp Hồng Mai gật đầu: “Hắn là chủ nhiệm, thể giúp cháu phát thanh viên, kết quả chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Lão già độc lớn hơn cháu hai mươi tuổi, cháu thể gả cho . Hu hu”
“Cho nên cô lừa ủy ban khu phố giấy giới thiệu cho cô, trộm tiền của gia đình, chạy tới đây?”
“Vâng.” Diệp Hồng Mai quệt nước mắt gật đầu.
Cao Diễm lạnh : “Cô cũng giỏi thật đấy, tiền của lão già cô cũng cuỗm, tiền trong nhà cũng trộm sạch, ngàn dặm xa xôi chạy tới chỗ , là định về nữa đúng ?”
“Bịch”
Diệp Hồng Mai c.ắ.n môi, hai đầu gối khuỵu xuống quỳ rạp đất.
Cô bò đến chân Cao Diễm, cầu xin: “Thím, cầu xin thím, đừng đưa cháu về, cháu thật sự thể gả cho lão già đó, cháu thích Thẩm Đoàn trưởng, thím giúp cháu mà, hu hu~~~”
“Cô cũng xứng thích Thẩm Đoàn trưởng, cút cho .”
Cao Diễm tức giận đá ngã lăn Diệp Hồng Mai: “Bố cô tìm cô sắp phát điên , lão già định công an kiện cô tội trộm cắp, bố cô cầu xin nửa ngày, lão già , chỉ cần cô về gả cho , sẽ truy cứu cô nữa.”
Diệp Hồng Mai ngã đất, mặt trắng bệch hoảng loạn lắc đầu:
“Không , cháu gả cho .”
Diệp Hồng Mai lóc bò qua nắm lấy cổ chân Cao Diễm: “Thím, cầu xin thím cứu cháu, cháu thật sự thể gả cho , chỉ là một gã trông cửa thôi mà, cháu chịu nổi sự mất mặt , hu hu.”
“Người lao động phân sang hèn, là do cô tự quyến rũ , cầm tiền của , còn gả cho , chuyện như .”
Cao Diễm lạnh mặt, một chút cũng đồng cảm với Diệp Hồng Mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-60-quan-tau-de-mang-thai-duoc-sung-tan-troi/chuong-52-vach-tran-tam-man-che-day.html.]
Khóc đáng thương đến mấy, bà cũng thể đồng ý cho Diệp Hồng Mai ở đảo.
Nếu đảo đều chuyện Diệp Hồng Mai , con cái bà còn gả cưới thế nào nữa.
“Thím, thím nhẫn tâm như ? A~~ Cùng lắm thì cháu trả tiền cho là chứ gì, còn lớn tuổi hơn cả chú họ, cháu thể gả cho .”
Diệp Hồng Mai nước mắt nước mũi tèm lem.
Nghĩ đến lão già hàm răng vàng khè , trong lòng cô liền thấy buồn nôn.
Cao Diễm chằm chằm Diệp Hồng Mai: “Vậy thì cô về trả tiền cho , chuyện t.ử tế với , còn đường xoay chuyển.”
Diệp Hồng Mai khựng một chút, giơ tay quệt nước mắt, cầu xin:
“Thím, cháu về, cháu gửi tiền về cho ?”
“Không .”
Cao Diễm từ chối thẳng thừng: “Hai ngày nay cô thành thật ở trong nhà cho , đợi tàu đến, lập tức về.”
Nghe thấy lời từ chối cho phép thương lượng của Cao Diễm, Diệp Hồng Mai hung hăng lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng Cao Diễm, c.ắ.n môi bò dậy chạy trong phòng.
Cao Diễm nhíu mày về phía phòng Diệp Hồng Mai, quyết định khi tàu đến, bà sẽ ở nhà trông chừng Diệp Hồng Mai.
Diệp Chính Ủy hai ngày nay nhận lệnh của Cao Diễm, ngày nào cũng sớm về muộn, cơm nước đều giải quyết ở nhà ăn quân đội.
Chính là để tránh gặp mặt Diệp Hồng Mai.
Diệp Hồng Mai tối đó đợi đến lúc ngủ cũng đợi Diệp Chính Ủy về.
Sáng sớm hôm , Diệp Hồng Mai lén lút bò dậy từ sớm.
Nhân lúc trời bên ngoài còn sáng hẳn, cô rón rén về phía cổng lớn.
Thời gian dành cho cô còn nhiều nữa, ngày mai tàu đến , đến lúc đó đưa , cô cũng khó.
“Khụ khụ~~~”
“Sớm thế đấy?”
Cao Diễm trong sân, hắng giọng, Diệp Hồng Mai đang lén lút.
“Á~~~”
Tiếng bất thình lình dọa Diệp Hồng Mai giật nảy :
“Thímthím, thím dậy sớm thế ạ?”
Cao Diễm nhướng mi mắt liếc cô một cái: “Muối củ cải, cô qua đây giúp thái củ cải .”
Khóe miệng Diệp Hồng Mai giật giật, ấp úng : “Cháucháu nhà xí.”
Cao Diễm chỉ tay trong sân: “Trong nhà nhà xí, cô chạy ngoài gì.”
Diệp Hồng Mai chớp chớp mắt, ôm bụng :
“Cháu đau bụng, các em dậy còn dùng nhà xí, cháu sợ lâu, lỡ thời gian của các em.”
Cao Diễm nhướng mày khẽ một tiếng, đặt con d.a.o phái xuống vỗ vỗ tay:
“Được thôi, cùng cô.”
“Không khôngkhông cần ạ.”
Diệp Hồng Mai căng thẳng xua tay liên tục: “Thím, cháu tự là , cái nhà xí đó hôi như thế, cháu dám để thím cùng chứ.”
Cao Diễm căn bản lời Diệp Hồng Mai , dứt khoát cổng lớn:
“Đi thôi, cũng vệ sinh, cùng .”
Lời đến nước , Diệp Hồng Mai chỉ đành kiên trì theo.
Đến nhà xí, Diệp Hồng Mai ôm bụng xổm mãi trong hố xí:
“Thím, thím cửa đợi cháu , thím thế , cháu .”