Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 612: Ra Vẻ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:26:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hừ! Cậu thì , ông đây nộp mạng !”
Tần Cẩm Hoa em coi thường, nhưng cũng là cứng miệng.
Không dám thì thôi, còn thừa nhận!
Trần Minh Xuyên vui vẻ một câu: “ xuống nước, dùng lưới cá bắt.”
“Tiêu Nam nhờ từ miền Nam gửi mồi nhử đến, thứ rắc , cá tôm liền thu hút .”
“Hôm nay chúng bắt bảy tám trăm cân, chỗ cứ ăn , thèm thì đến tìm .”
Cái gì?
Bắt bảy tám trăm cân?
Trong phút chốc, tâm trạng Tần Cẩm Hoa …
“Lão Tần , đang chuyện với ai thế?”
Khâu Hồng Viện đang nấu cơm trong bếp, thấy bên ngoài chuyện, thì thấy chồng đang ngẩn .
Tần Cẩm Hoa mặt mày cau ném cái rổ trong tay cho vợ : “Cho cô .”
Nhìn thấy cá và tôm trong rổ, Khâu Hồng Viện kinh ngạc: “Lại là chủ nhiệm Trần gửi đến ?”
“Ừ.”
Khâu Hồng Viện miệng thể nhét quả trứng gà: “Oa, gửi nhiều thế , ngại quá, cứ ăn đồ nhà mãi.”
Tần Cẩm Hoa giọng mấy thiện cảm: “Nhiều cái gì? Người bắt bảy tám trăm cân đấy!”
“Chừng , đáng là bao! Cho cô thì cứ ăn.”
Bảy tám trăm cân?
Lợi hại quá ?
Chỉ là…
Khâu Hồng Viện khóe miệng giật giật: Người , cái gì ?
Mở miệng , thật sự nhịn nữa.
“Lão Tần, đang ghen tị với chủ nhiệm Trần đấy chứ?”
Lần , gây họa !
Tần Cẩm Hoa tâm trạng đang , đang chỗ xả!
Lập tức, trừng mắt: “Ai ghen tị? sẽ ghen tị với ?”
“Chẳng chỉ bắt mấy con cá, chứ bắt mấy tên gián điệp ! Có gì ghê gớm!”
Khâu Hồng Viện: “┌∩┐()┌∩┐”
— Trời ạ, đây mà là ghen tị, thì thế nào mới là ghen tị?
“Phụt” một tiếng, Khâu Hồng Viện bật .
“Lão Tần, cái vẻ mặt của đừng để khác thấy, thì c.h.ế.t mất!”
“Anh so đo với chủ nhiệm Trần gì? Anh là ai? Binh vương!”
“Lúc chủ nhiệm Trần mới đến, ngày nào cũng với , tiền đồ của sẽ tầm thường ?”
“Hơn nữa, binh vương như , cả Sư đoàn A mấy ?”
“Thừa nhận mạnh bằng , mất mặt chứ?”
Có lý!
Người là binh vương, binh vương, việc gì so với thằng nhóc đó?
Cũng trong khoảnh khắc đó, cục tức trong lòng Tần Cẩm Hoa tan biến hết!
“Vợ ơi, kho cá , ăn kho tàu!”
“Sau mang đến nữa, chúng nhận hết.”
Cầm cái rổ, Khâu Hồng Viện buồn lắc đầu: Người đàn ông còn tưởng trưởng thành lắm!
— Thì , trong lòng đàn ông lớn tuổi thực vẫn một đứa trẻ!
Tần Cẩm Hoa thực cũng là năng lực.
Mười sáu tuổi thi đỗ trường quân đội, hai mươi tuổi năm đó nghiệp, gặp trận đảo Trân Bảo.
Trận đó, thành công cho nổ mấy lô cốt ngầm của địch, trung đội trưởng đầy một năm, bổ nhiệm thẳng phó đại đội trưởng.
Anh phó đoàn cũng ba năm, sư trưởng cũng tán thưởng , hai năm nữa chắc cũng sẽ đề bạt.
Thật trùng hợp, chuyện Trần Minh Xuyên biếu cá, An Hỉ Tình thấy.
Biếu nhà họ Tần, biếu nhà , cô tức giận!
“Lão Chu, cái ao núi đó là của đơn vị ?”
Chu Toàn Sâm đang kèm con gái bài tập, vợ đột nhiên hỏi một câu, ngớ : “Ao núi nào?”
“Chính là cái ao núi ở khu huấn luyện của các đó.”
Cái nào?
Không nhắc đến, Chu Toàn Sâm quên mất.
“ , thế?”
“Không .”
An Hỉ Tình , bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-612-ra-ve.html.]
Lý Hân Nguyệt đang chuẩn bữa trưa, cô hề chuyện .
Sau khi về nhà, Trần Minh Xuyên biếu chút cá tôm cho nhà phó bộ trưởng Bộ Hậu cần Kim Cường, vợ cho biếu nhà họ Chu, liền biếu.
Hôm nay là chủ nhật, vợ và các con của Kim Cường đều ở nhà.
Nhà họ Trần và nhà họ Kim, một nhà ở đầu đông, một nhà ở đầu tây, Lý Hân Nguyệt vẫn gặp nhà .
Nhận cá tôm, Kim Cường khách sáo: “Thế ngại quá?”
Trần Minh Xuyên nhàn nhạt nở một nụ : “Thích thì cứ cầm, thích thì một tiếng.”
Kim Cường bật : “Được , , đây là thích quá còn gì?”
“ , kiếm đồ thế?”
Trần Minh Xuyên liếc Kim Cường một cái: “Ở ao núi , thì cứ .”
Ao núi…
Trên đầu Kim Cường một đàn quạ bay qua: Anh ngay thằng nhóc dữ!
“Cậu thật gan, nơi đó cũng dám !”
Có gì mà dám?
Các dám , nghĩa là cũng dám !
Trần Minh Xuyên nhiều, vì quan hệ của và Kim Cường đến mức đó, nhiều, sẽ cho rằng đang khoe khoang.
“Chỗ đó nước sâu , đáng sợ như các nghĩ.”
Không ?
Kim Cường ở Sư đoàn A mười mấy năm , sự hiểu của về ao núi tự cho là sâu hơn khác.
“Vậy vẫn nên cẩn thận một chút.”
“Biết .”
Trần Minh Xuyên , lúc nhà của Kim Cường là Vương Ngọc .
Nhìn thấy nhiều cá tôm như , cô tò mò thôi: “Họ kiếm thế ? Nhiều quá!”
“Ao núi.”
A?
Ao núi ?
Chủ nhiệm Trần ao núi bắt cá tôm ?
Vương Ngọc cũng kinh ngạc: “Chủ nhiệm Trần , quả thật lợi hại bình thường.”
Kim Cường trợn mắt: “Đương nhiên, lợi hại, binh vương ?”
“ cho cô , ở con sông ngoài đơn vị, mấy vũng nước sâu, cả sư đoàn dám xuống chỉ và Tiêu Nam.”
Vương Ngọc : “Được , hổ là binh vương.”
“Nghe vợ cô cũng lợi hại, gặp cô , nhưng, đại danh của cô thì cả sư đoàn đều .”
Kim Cường là đàn ông, thích buôn chuyện.
Lý Hân Nguyệt, thật sự hiểu.
“ , bài giảng của cô , còn sinh động hơn nhiều so với cô giáo cấp ba như cô giảng đấy.”
Vương Ngọc: “…”
— Người đàn ông ý gì, coi thường cô ?
“Anh xem cô giảng bài ?”
Kim Cường lập tức gật đầu: “Xem , bài giảng kiến thức cấp cứu của Tiểu Lý, ngay cả Tư lệnh Lục cũng khen ngớt.”
Lợi hại ?
Nói thật lòng, Vương Ngọc xong, trong lòng chút chua chát, nhưng…
“Chỉ dễ gần .”
Kim Cường : “Cô gái đó, hào phóng!”
“Chắc chắn dễ gần, cô thấy mới mấy ngày thôi , nhà lão Tần với cô .”
Dễ gần là , đừng như nhà !
Vương Ngọc chỉ ở đơn vị ngày nghỉ và nghỉ hè, bình thường đều ở thành phố.
cô vẫn hy vọng một hàng xóm .
Nhà họ Kim ba đứa con, hai trai một gái.
Đầu và cuối là con trai, đứa lớn mười sáu, đứa nhỏ mười một, ở giữa là con gái, mười ba.
Vợ chồng đều , của Vương Ngọc giúp trông con, cuộc sống .
thời đại , tiền nghĩa là thể mua thứ.
Đặc biệt là thực phẩm, thứ gì cũng cần phiếu.
Nhìn thấy cá tôm , mắt ba đứa trẻ đều sáng lên.
Con trai út Kim Thắng, đang tuổi ăn tuổi lớn, cá liền la lên: “Mẹ ơi, con thích ăn cá kho tàu.”
Nhìn con trai vẻ mặt thèm ăn, Vương Ngọc lườm nó một cái: “Biết , mau bài tập !”
“Tuần thi giữa kỳ, nếu con mà rớt khỏi top mười, cho con nhịn đói ba ngày!”
Kim Thắng: “…”
— Con cá chẳng thơm chút nào nữa…