Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 315: Sói Đến Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:33:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Như thì sẽ sai .

 

Nghe lời , Tiêu Nam vẻ mặt nhẹ nhõm.

 

"Nói thật, còn thật sự chút lo lắng cô tra chút gì đó, đây chính là một nhân tài!"

 

Trần Minh Xuyên gật đầu: "Ừ, năng lực của cô là đỉnh cao, trong nước hiện tại khó vượt qua!"

 

Lần , Tiêu Nam đều tưởng rằng c.h.ế.t chắc .

 

ngờ tới, sống .

 

"Cậu phúc đấy!"

 

Trần Minh Xuyên khổ: " cảm giác , cô còn yêu nữa."

 

"Cô còn , yêu , chỉ là một giấc mộng thời thiếu nữ!"

 

Tiêu Nam: "..."

 

—— Người phụ nữ thật thẳng thắn!

 

"Cậu định rút lui ?"

 

Rút lui?

 

Trần Minh Xuyên , lập tức đổi vẻ mặt đầy tự tin.

 

"Nói cái gì đó? Trong từ điển cuộc đời em của hai chữ 'rút lui' ?"

 

"Hiện tại cô yêu cả, sẽ yêu cô , yêu cô trọn đời trọn kiếp."

 

"Nếu cô nhất thời còn chịu chấp nhận , sẽ chờ! Cho dù chờ đến khi bạc đầu, cũng hối hận."

 

" , chuyện còn quên với ."

 

"Hai quyển sách mang về , cô dịch hơn một nửa !"

 

Lời dứt, Tiêu Nam lập tức ngây !

 

Hồi lâu...

 

"Cậu quả nhiên là phúc tướng trời sinh!"

 

Trần Minh Xuyên vui vẻ: "Cậu phúc ?"

 

"Cô nhóc thành như , lúc đó cũng suýt chút nữa cảm động lây."

 

"Lần tới dám , vẫn là vợ tìm cớ cho cô , hiện tại hai còn hơn chị em ruột!"

 

Cô nhóc... Thật sự vẫn là một cô nhóc, từng kết hôn, còn lớn hơn cô bảy tuổi!

 

thích , nhưng cửa ải cha , thể qua ?

 

Tiêu Nam từ sớm quen Mã Trân.

 

Lúc đó, cô .

 

Mỗi thấy , luôn ngọt ngào gọi "Tiêu Nam ca ca, Tiêu Nam ca ca".

 

Tuy rằng vài năm mới về thành phố G một chuyến, vài năm mới gặp cô một , nhưng cô luôn liếc mắt một cái liền nhận .

 

Tuy nhiên lúc đó tuổi đều còn quá nhỏ, ai cũng sẽ loại tâm tư .

 

Đặc biệt là bản , tâm tư của luôn đặt ở công việc.

 

hai năm Mã Trân nhất quyết đòi phân về Sư đoàn A, mỗi ánh mắt của , Tiêu Nam liền hiểu.

 

Chỉ là căn bản từng nghĩ tới chuyện tái hôn, càng từng nghĩ tới chuyện ở bên cạnh cô .

 

Hơn nữa tuổi tác hai chênh lệch quá lớn, trong lòng chỉ coi cô là em gái.

 

Tiêu Nam cảm thấy xứng.

 

"Cậu cũng là một cô nhóc, là một con trâu già ."

 

"Qua năm là ba mươi, hơn nữa, ngộ nhỡ xuất hiện tình huống như thế thì ?"

 

Trần Minh Xuyên : "Rất ít cơ hội như nữa, mà."

 

"Chúng đội trưởng cũng mấy năm , qua năm chúng liền quá tuổi, loại nhiệm vụ đặc biệt , e là tới lượt chúng nữa."

 

Tiêu Nam: "..."

 

Sóng xô sóng , mới từng lớp từng lớp xuất hiện, mới mười bảy, mười tám tuổi, so với bọn họ, quả thực là già !

 

Không , trong lòng Tiêu Nam vô cùng mất mát.

 

Trong quân đội nhân tài xuất hiện lớp lớp, mới cũ là quy luật tự nhiên.

 

Ba mươi tuổi còn đang thực hiện loại nhiệm vụ sinh t.ử , cũng thật sự mấy !

 

Ba mươi tuổi, đây là giới hạn tuổi tác của đội đặc huấn, nếu ở nữa thì chỉ thể huấn luyện viên thôi!

 

Tiêu Nam huấn luyện viên!

 

Cái cảm giác nhiệm vụ mà thể thực hiện , một chút cũng thích.

 

Đã huấn luyện viên, thì chỉ thể rời .

 

"Lần , chúng sẽ chuyển ?"

 

Trần Minh Xuyên : "Cái xem chú của , xem ý tứ của ông ."

 

"Chúng chính là một viên gạch, nơi nào cần thì chuyển đến nơi đó, đặt ở cũng là bảo vệ tổ quốc, cả."

 

Có lý!

 

Tiêu Nam nhướng mắt: "Cậu ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-315-soi-den-roi.html.]

Trần Minh Xuyên vẻ mặt chân thành: "Tạm thời còn nghĩ tới, nhưng vì vợ và con , nhất vẫn là ở Sư đoàn A."

 

Cũng đúng, trong sư đoàn quen thuộc , càng dễ triển khai công việc.

 

Trong lòng Tiêu Nam tính toán.

 

"Cậu ở sư đoàn, cũng ở sư đoàn, chúng bạn."

 

Trần Minh Xuyên gật đầu: "Ừ, xem cấp sắp xếp !"

 

" vẫn là câu : Hy vọng chúng còn thể ở bên , chỉ em !"

 

Hốc mắt Tiêu Nam nóng lên.

 

Anh vốn là con em đại viện, nhưng là một cô độc.

 

Ở trong đội ngũ đặc biệt , hai sợ c.h.ế.t gặp , trong mưa b.o.m bão đạn bọn họ kết thành sinh t.ử.

 

Tiêu Nam em của nhiều.

 

thật sự thể xưng là sinh t.ử, là đặc biệt nhất, mật nhất!

 

Rõ ràng, văn hóa của thấp hơn .

 

Rõ ràng, xuất của kém hơn .

 

thể lực, phản ứng, sức chiến đấu của , thứ đều mạnh hơn !

 

Tuy nhiên, Tiêu Nam bao giờ ghen tị.

 

Bởi vì vô ở ranh giới sinh t.ử, Trần Minh Xuyên luôn lấy phận một trai xuất hiện ở phía .

 

, bọn họ cứu trong lúc nguy nan, bọn họ còn hơn em ruột.

 

" sẽ với chú , chúng luôn ở Sư đoàn A."

 

"Chức vụ quan trọng, quan trọng là chúng còn thể cùng kề vai chiến đấu!"

 

!

 

Chức vụ gì đó là thứ yếu, thể cùng em kề vai chiến đấu tạo từng cái từng cái kỳ tích mới quan trọng!

 

Tiêu Chinh qua, hai chuyện còn thèm, sợ ảnh hưởng Tiêu Nam nghỉ ngơi, Trần Minh Xuyên mới trở về nghỉ ngơi.

 

Trở trong phòng bệnh, tivi còn mở, Lý Hân Nguyệt ngủ .

 

Hôm nay cả ngày, cô là thật sự mệt mỏi, ngâm chân, tắm rửa, giường gần như là ngủ ngay lập tức.

 

Trần Minh Xuyên trở trong phòng, lặng lẽ tắm rửa sạch sẽ, tắt tivi lên giường...

 

"Anh cái gì thế?"

 

Trong giấc ngủ đột nhiên ôm lấy, thở quen thuộc khiến Lý Hân Nguyệt ôm cô là ai.

 

Không dọa, nhưng bất mãn.

 

Trần Minh Xuyên luồn tay xuống cổ Lý Hân Nguyệt, gắt gao ôm trong lòng.

 

"Vợ chồng thì nên ngủ một chỗ, chính là ngủ cùng em, ?"

 

Quá mật !

 

Trong mũi, thở của đàn ông!

 

Lý Hân Nguyệt chút tự nhiên.

 

Cô lo lắng hai ôm quá c.h.ặ.t, đàn ông sẽ... Cô cũng kháng cự, chỉ là đây là ở bệnh viện...

 

Còn nữa, đầu tiên của đời cô cũng thể ở bệnh viện liền giao chứ?

 

"Giường nhỏ quá!"

 

mà...

 

"Không sợ, lính già chúng từng một câu: Vợ chồng ngủ chê giường hẹp!"

 

Lý Hân Nguyệt nghiến răng: "..."

 

—— Giường hẹp tự nhiên bao nhiêu a, tên lính già khẳng định là đang bậy!

 

Thấy trong lòng còn đang kháng cự , Trần Minh Xuyên quyết định tăng thêm nỗ lực!

 

"Diệp Nhi, và Tiêu Nam chuyện về Mã Trân."

 

"Cậu , khi nào sẽ giống như , ngộ nhỡ... Cậu hại con gái nhà !"

 

Nhắc tới Mã Trân, Lý Hân Nguyệt tỉnh táo .

 

Cô lập tức xoay , mặt đối mặt với Trần Minh Xuyên: "Vậy nghĩa là, Tiêu Nam đối với Mã Trân cũng cảm giác?"

 

Người phụ nữ !

 

Đối với chuyện của khác để tâm như , đối với đàn ông của thì một chút cũng để trong lòng!

 

Trong lòng Trần Minh Xuyên thật tủi ...

 

Chỉ là tủi thể , ai bảo bản lúc đầu khốn nạn như , bỏ năm năm hỏi han chứ?

 

Làm sai , liền bù đắp thật !

 

... Mặc kệ thế nào, phụ nữ , quyết sẽ buông tay!

 

Trong nháy mắt, chủ ý của Trần Minh Xuyên càng kiên định hơn!

 

—— Anh hòa thượng nữa, cuộc đời , "rượu đủ thịt no"...

 

Cô thích chuyện gì, liền cùng cô chuyện đó!

 

" thấy hẳn là , dù cũng là một đàn ông."

 

 

Loading...