Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 263: Trần Lệ Phương Tò Mò

Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:31:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Về nhà?

 

Đó còn là nhà của ?

 

Trần Minh Xuyên khó về, nhưng cũng tiện từ chối ngay mặt, liên tục nhận lời thời gian sẽ về.

 

Trưởng ban Lâm cũng tay mà đến.

 

Ông mang đến một trăm đồng tiền, mười cân phiếu thịt, năm cân phiếu đường.

 

"Trưởng ban, cái thể nhận!"

 

Trưởng ban Lâm nghiêm mặt: "Đồng chí Trần Minh Xuyên, đây là tiêu chuẩn thăm hỏi công thần của Ban vũ trang chúng ."

 

"Những thứ , đầu năm hàng năm đều dự toán."

 

"Không cá nhân cho , cũng để chiếm hời của công."

 

"Cậu là niềm tự hào của huyện Cừ chúng , những thứ đều là xứng đáng nhận, cho nên cái bắt buộc nhận lấy."

 

Đã đến nước , cũng thể nhận.

 

Trần Minh Xuyên năm bảy lượt bày tỏ cảm ơn mới nhận lấy.

 

Lý Hân Nguyệt bảo mấy chiến sĩ mang gà vịt hậu viện, đó pha mới cho , rửa trái cây mang lên.

 

Uống , mấy về một chủ đề quen thuộc.

 

Từ chuyện ở quê đến chuyện bộ đội, từ chuyện bộ đội bàn đến thời cuộc.

 

Đang lúc chuyện vui vẻ, tới.

 

"Doanh trưởng Trần, đây là Thủ trưởng bảo mang tới, tiếp đãi khách quê nhà cho chu đáo."

 

Tiểu Ngưu xong, liền đặt cái túi lưới xuống.

 

Hai chai rượu, hai cây t.h.u.ố.c lá lập tức đặt lên bàn...

 

"Minh Xuyên , đây là vị Thủ trưởng nào ?"

 

"Cái cái ... cái cũng quá khách sáo ? Cái , chúng ngại quá!"

 

Bí thư Trương thật sự kích động !

 

Quốc t.ửu đấy, ông đừng là uống, cũng từng thấy.

 

Đối với t.h.u.ố.c lá quốc sản cao cấp, chú Bí thư càng là mơ cũng từng mơ thấy!

 

Không ngờ là, một ngày ông chỉ thấy, lát nữa còn thể uống vài ngụm, hút vài điếu!

 

Trần Minh Xuyên gật đầu với Tiểu Ngưu: "Thay cảm ơn Sư trưởng, Tiểu Ngưu vất vả !"

 

Tiểu Ngưu thẹn thùng đáp : "Doanh trưởng Trần khách sáo !"

 

"Có điều, Thủ trưởng dặn dò uống, uống thì, bảo tới nhà uống!"

 

"Phụt"

 

Nhìn khuôn mặt xụ xuống của Trần Minh Xuyên, Lý Hân Nguyệt vui vẻ.

 

Thủ trưởng là sợ cô quản chứ gì?

 

Bên cạnh, Trưởng ban Lâm và Bí thư Trương : Chuyến , đáng giá!

 

"Minh Xuyên , vị Thủ trưởng của các cháu đối với cháu thật đấy."

 

Trần Minh Xuyên gật đầu với chú Bí thư: "Chú đúng, Thủ trưởng của chúng cháu nổi tiếng yêu lính như con, là vị Thủ trưởng nhất quân."

 

"Cháu cũng là ba đời may mắn, mới phân về trướng ngài ."

 

Yêu lính như con, cũng lính đó xứng đáng để Thủ trưởng yêu mới đúng!

 

Trưởng ban Lâm cũng là trong quân đội, lăn lộn trong quân đội thời gian cũng ngắn, rõ một cán bộ Thủ trưởng coi trọng, khó khăn đến mức nào!

 

—— Xem , huyện Cừ tương lai thật sự sắp xuất hiện một nhân vật !

 

Buổi trưa trong doanh trại đưa tới bốn món ăn.

 

Thịt kho tàu, vịt nấu bia, trứng gà xào ớt xanh, ngó sen xào.

 

Dùng bát tô lớn, lượng thức ăn cực kỳ đầy đặn.

 

Lý Hân Nguyệt đưa hai cân phiếu thịt, mười đồng tiền.

 

Từ Hồng Cầm cũng thật lòng mời bọn họ ăn cơm, khách cửa chị đích qua , buổi trưa cùng ăn.

 

Nhà họ Lý năm cộng thêm bên bảy , Lý Kiện Sơn mời cả Giáo đạo viên qua, chia hai bàn.

 

Từ Hồng Cầm tám món.

 

Món mặn : Thịt thái lát xào, gà hầm nấm, cá kho, thịt viên kho tàu.

 

Rau dưa đều là trồng ở đất nhà chị , tươi ngon nhiều.

 

—— Cái cũng quá thịnh soạn chứ?

 

—— Ở nhà cho dù là ăn Tết, cả thôn cũng nhà nào cơm nước thịnh soạn như thế a!

 

—— Quả nhiên vẫn là gả cho lính thì !

 

Một bàn thức ăn khiến Trần Lệ Phương tim đập thình thịch, nghĩ cũng nghĩ, liền cầm đũa lên...

 

Lý Hân Nguyệt vẻ mặt khinh bỉ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-263-tran-le-phuong-to-mo.html.]

Người , là quỷ đói đầu t.h.a.i ?

 

"Chị dâu, mau tới ăn cơm , đừng nữa."

 

Từ Hồng Cầm bưng bát canh cuối cùng tới: "Ăn ăn , mời ăn cơm, còn tự mang thức ăn tới."

 

"Gà là chị tự nuôi, Hân Nguyệt em uống nhiều hai bát canh ."

 

"Mấy ngày nay em chăm sóc Doanh trưởng Trần, gầy nhiều ."

 

Lý Hân Nguyệt ngượng ngùng, đang định chuyện thì Trần Lệ Phương cướp lời.

 

"Chị dâu ba, để em chăm sóc ba, chị nghỉ ngơi cho khỏe mấy ngày ."

 

Lý Hân Nguyệt tiếp lời, Từ Hồng Cầm tiếp lời, phát hiện cô đối với Trần Lệ Phương dường như chẳng thèm để ý...

 

Từ Hồng Cầm là cực kỳ thông minh, nhanh chuyển chủ đề.

 

"Hân Nguyệt, Doanh trưởng Trần lập công lớn như , chắc chắn đề bạt lên nữa ."

 

"Chị lão Lý , thi đấu trở về bên quân đoàn gọi điện thoại tới, cán bộ như nhất định trọng dụng."

 

"Chị thấy thăng chức là tám chín phần mười ."

 

Trần Minh Xuyên thăng thăng, Lý Hân Nguyệt thật sự để trong lòng lắm.

 

Phu quý thê vinh chỉ áp dụng cho thời cổ đại.

 

Cô là phụ nữ hiện đại, tự cường tự lập, kinh tế độc lập, đây mới là mục tiêu cuối cùng của cô.

 

để ý, nhưng Trần Lệ Phương để ý!

 

Lập tức, tròng mắt cô sáng lên.

 

"Chị Lý, lập công lớn như , chắc chắn thưởng nhiều tiền nhỉ?"

 

Từ Hồng Cầm: "..."

 

"Cô Trần, xem cô một chút cũng hiểu gì về bộ đội nhỉ?"

 

"Trong quân đội, thịnh hành mấy cái !"

 

"Quân nhân lập công, bộ đội sẽ cân nhắc diện."

 

"Hoặc là thăng chức, hoặc là tương lai chuyển ngành về địa phương, dựa theo công lao mà sắp xếp công việc."

 

Hả?

 

Một chút tiền cũng thưởng?

 

Trần Lệ Phương giật giật da mặt: "Vậy thể thăng lên Sư trưởng ?"

 

Mọi : "..."

 

Lý Bình Bình đối với chị thật sự chút coi thường.

 

"Chị Trần, chị quan Sư trưởng to cỡ nào ?"

 

Trần Lệ Phương lắc đầu: "Không , to cỡ nào? To hơn Chủ nhiệm công xã chúng ?"

 

Lý Bình Bình khẽ "hừ" một tiếng: "Chủ nhiệm công xã các chị tính là cái gì?"

 

"Xét về cấp bậc, quan Sư trưởng còn to hơn Bí thư Huyện ủy của các chị, chị quan to ?"

 

Hả?

 

Quan Sư trưởng to như ?

 

Lừa cô chứ gì?

 

Trần Lệ Phương c.ắ.n môi: " từng thấy Sư trưởng trong phim điện ảnh , ông cũng chỉ là quan chỉ huy mấy ngàn thôi mà."

 

"Công xã chúng cả mấy vạn đấy, đừng đến huyện chúng , Sư trưởng sẽ to hơn cái quan ?"

 

So sánh như thế ?

 

Lý Bình Bình trợn trắng mắt: "Tin tùy chị!"

 

"Không kiến thức ai trách chị, kiến thức còn tự cho là đúng, đúng là đồ nhà quê!"

 

Lời dứt, mặt Trần Lệ Phương đỏ bừng ngay lập tức: là đồ nhà quê, cô đây chẳng cũng là đồ nhà quê ?

 

Hừ!

 

Mọi đều từ nông thôn , dựa mà cô coi thường ?

 

Thấy Trần Lệ Phương tức giận, Từ Hồng Cầm chút ngại ngùng.

 

"Em gái nhà họ Trần, trẻ con hiểu lễ phép, ngại quá ha."

 

Lý Hân Nguyệt liếc Trần Lệ Phương một cái: "Chị dâu, Bình Bình chẳng sai cái gì, chị xin cái gì chứ!"

 

"Không kiến thức đúng là sai, nhưng còn tự cho là đúng mà thể hiện lung tung, đó mới là sai thật!"

 

"Bình Bình, sang năm thi cấp ba , thi trường Nhất thành phố tự tin ?"

 

Thành tích của Lý Bình Bình , đặc biệt là khi chơi cùng Lý Hân Nguyệt, hứng thú học tập của cô bé càng đậm hơn.

 

"Đương nhiên ! Cháu nhất định thi đậu!"

 

"Mấy hôm bố cháu với cháu , con cái bộ đội nếu thành tích xuất sắc vượt trội, thể đề cử học Đại học Công Nông Binh."

 

"Dì ơi, cháu học đại học! Cháu đến xưởng hộp giấy công nhân !"

 

 

Loading...