“Muốn về cũng , nhưng mỗi tháng nhất định đưa cho ba mươi đồng, hơn nữa mỗi tháng nhất định dành một phiếu thịt cho ."
Nghe thấy yêu cầu của chồng, vợ phó doanh trưởng Tôn lập tức giữ nổi bình tĩnh:
“Mẹ, ba mươi đồng?
Lương của Đại Quân , đưa ba mươi đồng cho thì cuộc sống của nhà chúng con còn tính ạ?"
“Ba mươi đồng nhiều?
Muốn sống ở quê mà ba mươi đồng đủ?
Muốn về thì đồng ý, đồng ý thì đừng hòng ."
Chương 58 Anh ăn cơm mềm
Vợ phó doanh trưởng Tôn cảm thấy xót tiền, nhưng chồng về nhà thì phiền phức của cô còn lớn hơn.
Dù đưa tiền nhiều một chút, nhưng thể đổi những ngày tháng bình yên , c.ắ.n răng một cái cũng thể chấp nhận .
Thế là vợ phó doanh trưởng Tôn bèn :
“Được, , con và Đại Quân đồng ý là chứ gì, chúng con chi tiêu tằn tiện một chút cũng , thể để ở quê chịu ủy khuất ."
Phó doanh trưởng Tôn quan tâm đến tiền đồ của hơn.
Lương mỗi tháng của là tám mươi đồng, trích ba mươi đồng gửi cho già về quê, cuộc sống của sẽ trở nên eo hẹp, nhưng vẫn hơn việc già cứ ở quân đội gây rắc rối.
Cả hai vợ chồng đều đồng ý, bà cụ cuối cùng mới kêu gào nữa.
Tô Niệm Niệm xem xong náo nhiệt mới cùng Thẩm Hạo Đình về nhà.
Tô Niệm Niệm cảm thán mặt Thẩm Hạo Đình:
“May mà như , nếu cái mối quan hệ chồng nàng dâu mà xử lý, chắc em cũng đau đầu ch-ết mất."
Thẩm Hạo Đình thấy lời vợ bèn :
“Vợ yên tâm , hiểu chuyện.
Chúng bảo đến quân đội phiền cuộc sống của chúng thì chắc chắn sẽ đến đây ."
“Mẹ khác bà , dù đến cũng , ở cùng hiểu chuyện sẽ thấy vấn đề gì."
Hai vợ chồng dọn dẹp bát đũa.
Vệ sinh xong xuôi, cả nhà liền nghỉ ngơi.
Tô Niệm Niệm kiên trì bản thảo một lát mới lên giường ngủ.
Ngày hôm , Tô Niệm Niệm liền thấy vợ chồng phó doanh trưởng Tôn tiễn bà cụ .
Bà cụ , đúng là khiến ít trong khu tập thể thở phào nhẹ nhõm.
Khi bà cụ còn ở khu tập thể, bà thích quản chuyện bao đồng của khác, cho nên cũng chẳng ai ưa bà, còn thái quá đến mức đốt một dây pháo để ăn mừng nữa.
Những ngày tiếp theo, mỗi ngày đều trôi qua gần giống như .
Tô Niệm Niệm chăm sóc con cái, bản thảo.
Sau đó nộp thêm một bản thảo nữa, vì cuốn tiểu thuyết của cô ngày càng bùng nổ, báo của tòa soạn bán càng nhiều.
Lợi nhuận của tòa soạn tăng lên, nhuận b.út chi trả cho cô bắt đầu tăng theo.
Nhuận b.út cho một chương bản thảo mà Tô Niệm Niệm nộp hiện nay là năm mươi đồng.
Theo tốc độ của cô, một tháng sáu bảy chương bản thảo thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-70.html.]
Nếu thời gian, tám chín chương cũng .
Nói cách khác, theo thù lao nhuận b.út của cô, một tháng thể kiếm mấy trăm đồng.
Thẩm Hạo Đình nhuận b.út của vợ xong, mừng thấy khá áp lực.
Bây giờ vợ kiếm mỗi tháng nhiều hơn nhiều, sắp ăn cơm mềm (ăn bám vợ) ?
Không ngờ cũng ngày ăn cơm mềm cơ đấy.
Rất nhanh đến cuối năm.
Trước tết, Tô Niệm Niệm nhận bưu kiện do nhà gửi tới, cả nhà họ Thẩm và nhà họ Tô đều gửi bưu kiện cho cô.
Tô Căn Dân là đại đội trưởng của đại đội, nhà họ Tô ai nấy đều tháo vát, điều kiện trong nhà hơn hẳn so với những gia đình bình thường.
Khi đại đội đón tết sẽ g-iết lợn tết, chia thịt lợn, nếu các thành viên trong đội ăn thịt, thành viên trong đại đội đó mua thịt cần dùng phiếu.
Ngoài , nhà họ Tô và nhà họ Thẩm đều nuôi lợn nhiệm vụ.
Nộp một phần ngoài, phần còn là giữ cho gia đình.
Mặc dù dân ở nông thôn bình thường ăn thịt lợn, nhưng cứ đến cuối năm thì đều thể chia một ít thịt lợn để ăn.
Nhà họ Tô và nhà họ Thẩm sợ Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình ở bên quân đội đủ thịt ăn, cho nên ở đại đội chi thêm ít tiền mua thịt, thành thịt hun khói và lạp xưởng gửi tới.
Ngoài thịt hun khói và lạp xưởng , Tô Niệm Niệm còn nhận một đồ khô, đây đều là những thứ .
Thời gian tới đây, gia đình họ lo thiếu thịt hun khói và lạp xưởng để ăn .
Thấy Tô Niệm Niệm nhận nhiều đồ từ quê gửi lên như , ít trong khu tập thể đều hâm mộ theo.
Chẳng Tô Niệm Niệm là nông thôn ?
Sao từ nông thôn lên mà điều kiện thể như chứ?
Ở thành phố thịt đều cung cấp theo phiếu, xem điều kiện còn chẳng bằng ở nông thôn nữa.
Tô Niệm Niệm thì thầm nghĩ tết cũng gửi một ít đồ về cho gia đình.
Vừa các chị em trong khu tập thể cũng mua ít đồ tết, rủ cùng thành phố sắm sửa.
Tô Niệm Niệm và Hồ Ái Mai cùng mấy chị em trong khu tập thể thành phố một chuyến nữa.
Vì sắp tết , cho nên bây giờ thành phố đông, đa đều là để chuẩn sắm tết.
Tòa nhà bách hóa của thành phố giai đoạn cuối năm cũng tăng thêm ít nguồn cung để đáp ứng nhu cầu mua sắm của dân.
Tô Niệm Niệm nghĩ đến ba nhóc tì trong nhà, tết nhất đến nơi , mua cho chúng ít quần áo mới, giày mới để đón tết mới .
Trong khu vực quần áo và giày dép trẻ em của thành phố bày bán nhiều quần áo và giày dép.
Thực mua vải về tự may quần áo thì giá cả sẽ rẻ hơn nhiều.
quần áo may sẵn thì thắng ở chỗ kiểu dáng khá .
Tô Niệm Niệm xem qua mấy mẫu quần áo giày dép trẻ em , nghĩ bụng nếu mặc lên mấy đứa trẻ chắc chắn sẽ xinh.
Thế là Tô Niệm Niệm bèn chọn cho mỗi đứa trẻ trong nhà một bộ quần áo, mua cho mỗi đứa một đôi giày Warrior thật .
Thấy Tô Niệm Niệm mua quần áo mới và giày mới cho cả ba đứa trẻ, mấy chị em quân nhân cùng đều cô với ánh mắt khâm phục.
Mẹ kế đến mức thì thật sự còn gì để nữa , ngay cả ruột e là cũng chẳng mấy nỡ mua quần áo mới giày mới cho con cái .
Ba đứa trẻ nhà liên trưởng Thẩm gặp kế như thật sự là quá may mắn .
Đồng thời cảm thán mắt của liên trưởng Thẩm thật , nếu lúc đầu chọn cô giáo Vu thì cô giáo Vu đối với mấy đứa trẻ chắc chắn như Tô Niệm Niệm.