“Thẩm Hạo Đình, cũng trồng rau ?"
Tô Niệm Niệm Thẩm Hạo Đình với ánh mắt mang theo chút sùng bái.
“Vợ ơi, lẽ em quên , cũng là nhà quê mà, mấy việc chúng từ bé, ?"
“À, thì chồng em vẫn lợi hại, thể đ-ánh giặc, thể trồng rau."
Thẩm Hạo Đình nghi ngờ vợ đang cố tình nịnh nọt .
vợ nịnh nọt như , Thẩm Hạo Đình vẫn thấy khá vui vẻ.
Nhắc đến chuyện trồng rau, Tô Niệm Niệm liền tìm Hồ Ái Mai.
Vừa Tô Niệm Niệm trồng rau, Hồ Ái Mai vội :
“Em Niệm Niệm, rau nhà chị trồng nhiều lắm, em ăn rau gì thì cứ trực tiếp sang vườn rau nhà chị mà hái, việc gì vất vả tự trồng chi."
Tô Niệm Niệm lắc đầu:
“Chị Ái Mai, em chị là xởi lởi, nhưng thể ngày nào cũng sang vườn rau nhà chị hái ạ.
Tự em trồng một ít, cũng vất vả gì, ăn gì thì tự trồng cái nấy thôi."
Hồ Ái Mai liền thêm gì nữa, lập tức đưa cho Tô Niệm Niệm đủ loại hạt giống rau.
Tô Niệm Niệm nhận lấy hạt giống rau lời cảm ơn, định về thì thấy một quân tì tới kéo cô .
Tô Niệm Niệm bèn hỏi một câu:
“Chị ơi, chị chuyện gì thế ạ?"
Quân tì bèn với Tô Niệm Niệm:
“Vợ Liên trưởng Thẩm , chắc em , hôm nay cô giáo Vu tới đấy, cứ lôi lôi kéo kéo với Liên trưởng Thẩm, em cứ cẩn thận một chút .
Tốt nhất là trông Liên trưởng Thẩm cho kỹ .
Dù điều kiện của cô giáo Vu cũng , đừng để Liên trưởng Thẩm cướp mất."
Tô Niệm Niệm giọng điệu của quân tì , vẻ giống thật sự quan tâm cô cho lắm, mà mang hướng xem kịch .
Cô bèn mỉm trả lời một câu:
“Cảm ơn chị nhắc nhở, em sẽ chú ý ạ.
Thẩm nhà em với em , ý gì với cô giáo Vu cả.
Nếu cưới thì sớm cưới về , cũng sẽ đợi đến khi kết hôn với em."
Vị quân tì quả thực ngờ Tô Niệm Niệm như .
Vốn dĩ bà còn định khích bác Tô Niệm Niệm về nhà gây gổ với Thẩm Hạo Đình một trận, để bản xem náo nhiệt cơ.
Lúc thì , e là náo nhiệt xem nổi nữa.
Chậc, thật mất hứng.
“Chị ơi, còn chuyện gì nữa thì em xin phép về ạ."
Tô Niệm Niệm khi về nhà, liền chằm chằm Thẩm Hạo Đình một lúc lâu.
Cô Thẩm Hạo Đình ý gì với Vu Tĩnh, nhưng hôm nay tìm tới tận cửa mà Thẩm Hạo Đình với cô một tiếng, Tô Niệm Niệm liền thấy vui.
Có phụ nữ khác tìm tới cửa, Thẩm Hạo Đình chẳng lẽ nên kể cho cô .
Thấy vợ chằm chằm , Thẩm Hạo Đình lập tức điều gì đó .
“Vợ ơi, em chuyện gì ?"
Tô Niệm Niệm hừ một tiếng:
“Thẩm Hạo Đình, chuyện gì giấu em ?"
Thẩm Hạo Đình lập tức hiểu ngay là chuyện gì.
Chắc là vợ ngoài một chuyến quân tì nào bậy gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-55.html.]
Hôm nay Vu Tĩnh tìm tới đây, ít quân tì thấy mà.
Thẩm Hạo Đình vội :
“Vợ ơi, em đang chuyện cô giáo Vu đến tìm đúng ?
Anh chẳng chuyện gì nhiều với cô cả, với em là vì sợ em hiểu lầm sinh khí thôi."
Chương 46 Bị vợ khen nhiều dễ ảo tưởng
Lúc , ba nhóc tì lập tức chứng cho Thẩm Hạo Đình:
“Mẹ ơi, mặc dù cái cô xa tới đây, nhưng bố thật sự đoái hoài gì đến cô ạ.
Bố còn đuổi cô nữa.
Mẹ ơi, cứ yên tâm , chúng con ở đây , chắc chắn sẽ để bố cô xa cướp mất ."
Tô Niệm Niệm lời ba nhóc tì xong thì bật .
Thôi , nể tình ba đứa trẻ nỗ lực giải tội cho Thẩm Hạo Đình, chuyện thèm chấp với nữa, dẫu cũng chẳng chuyện to tát gì.
“Lần tìm nữa, nhất định với em, giấu em đấy.
Anh yên tâm, em loại vô lý đùng đùng, sẽ vô duyên vô cớ mà nổi giận ."
Thẩm Hạo Đình vội vàng gật đầu đồng ý.
Tô Niệm Niệm đưa những hạt giống rau lấy từ chỗ Hồ Ái Mai cho Thẩm Hạo Đình.
Thẩm Hạo Đình phụ trách trồng rau.
Mảnh đất rau mới xin còn khai khẩn , Thẩm Hạo Đình liền cầm xẻng khai hoang.
mảnh đất lớn, Thẩm Hạo Đình mất một tiếng đồng hồ là khai khẩn xong mấy mảnh đất.
Tô Niệm Niệm đưa ba đứa trẻ ngủ trưa.
Đợi đến khi đất của Thẩm Hạo Đình khai khẩn xong, gieo hạt giống rau xuống, đó tưới một ít nước và phân bón, tiếp theo chỉ cần đợi hạt giống nảy mầm là .
Như rau cải xanh chẳng hạn, mọc khá nhanh, hơn nửa tháng là thể ăn .
Rau mùi, rau chân vịt mọc cũng , dùng để nhúng lẩu là tuyệt nhất.
Thẩm Hạo Đình còn đào một ít hành lá và hẹ từ vườn rau nhà Hồ Ái Mai sang trồng.
Các loại rau khác thì mọc chậm hơn một chút, củ cải gieo xuống chắc một hai tháng mới ăn.
Trồng xong rau, trong ngày mùa đông giá rét , Thẩm Hạo Đình cũng đẫm mồ hôi.
Tô Niệm Niệm đưa cho chiếc khăn nóng, lau mồ hôi đầu .
Thẩm Hạo Đình nghỉ ngơi một lát, ba nhóc tì ngủ trưa dậy .
Tô Niệm Niệm còn rán mỡ lợn nên Thẩm Hạo Đình tiếp tục phụ trách trông con, Tô Niệm Niệm bếp rán mỡ.
Vốn dĩ mua là hai cân mỡ, nhưng Tô Niệm Niệm vẫn lén lấy thêm hai cân mỡ lá nữa từ hệ thống giao dịch thời .
Dù Thẩm Hạo Đình cũng chẳng chú ý đến, như Thẩm Hạo Đình sẽ phát hiện điều gì bất thường.
Mỡ lá mua về rửa sạch, thái miếng nhỏ, đó cho nồi đun nhỏ lửa là .
Mỡ lợn rán xong, vớt tóp mỡ .
Tóp mỡ cũng là đồ , ít nhất là ở thời đại nó là đồ .
Tô Niệm Niệm múc một bát tóp mỡ, đưa cho ba đứa trẻ đồ ăn vặt.
Chỗ tóp mỡ còn thể một bữa sủi cảo, phần còn để dành xào rau dần cũng tệ.
Tô Niệm Niệm với Thẩm Hạo Đình một tiếng về chuyện bữa tối ăn sủi cảo.
Thẩm Hạo Đình đối với chuyện ăn uống thì cũng , vợ bảo ăn gì thì ăn nấy.
Về phương diện ăn uống, bao giờ đưa ý kiến.
Sau khi quyết định ăn sủi cảo, Tô Niệm Niệm bắt đầu bận rộn.