“Thẩm Hạo Đình và Thẩm Hạo Kiệt hai ngày chứng kiến nhiều thứ tiên tiến, đến Hồng Kông họ mới nhận thức rõ hơn cách giữa đại lục và nơi .”
Xem việc phát triển kinh tế đất nước là một con đường dài và đầy gian nan, những con ốc vít nhỏ như họ phát huy tối đa giá trị của để xây dựng đất nước ngày một hơn.
Chuyến Hồng Kông nhanh ch.óng kết thúc.
Sau khi về thành phố Kinh, Thẩm Hạo Kiệt vẫn còn chút luyến tiếc.
Tiếc là Hồng Kông một chuyến dễ dàng, nếu nhất định đưa vợ con cùng bố một chuyến để mở mang tầm mắt.
Tô Niệm Niệm khi về Kinh tiếp tục sắp xếp việc xây dựng trung tâm thương mại.
Kiến trúc sư bên Hồng Kông sang thành phố Kinh để khảo sát thực địa một phen, đó bắt đầu vẽ bản thảo thiết kế xây dựng.
Chuyện chuyên môn thế Tô Niệm Niệm cần bận tâm, cứ đợi kiến trúc sư vẽ xong tính tiếp.
Ngày hôm đó Tô Niệm Niệm về, ngờ họ thứ hai Tô Chấn Hoành tìm đến cô.
Nhìn thấy Tô Chấn Hoành, Tô Niệm Niệm vui mà nhíu mày.
“Anh tìm việc gì?"
Tô Chấn Hoành thẳng mục đích đến của :
“Em họ , em định đầu tư một vụ ăn lớn ở thành phố Kinh, em thể đưa cùng góp vốn ?
Anh cũng bỏ chút tiền ."
Sau khi đến thành phố Kinh, Tô Chấn Hoành mới cô em họ Tô Niệm Niệm mới là lợi hại nhất.
Chương 439 Bà chồng tuyệt vời
Ba em nhà họ Tô đều là nhờ sự dẫn dắt của Tô Niệm Niệm mới ngày hôm nay.
Hơn nữa về quy mô kinh doanh, Tô Niệm Niệm lớn nhất.
Tô Chấn Hoành hiểu rõ rằng nếu thể theo Tô Niệm Niệm thì sẽ khá khẩm hơn hiện giờ nhiều.
Anh là dã tâm, hy vọng nắm bắt cơ hội phát tài.
Tô Niệm Niệm ngờ Tô Chấn Hoành tìm cô để hợp tác kinh doanh.
Tuy nhiên đối với những việc mà họ thứ hai , Tô Niệm Niệm thực sự chút thiện cảm nào.
Hợp tác với như càng thể, ai còn kéo theo chuyện gì nữa.
Thế là Tô Niệm Niệm trực tiếp từ chối:
“Anh họ thứ hai, việc ăn của cần ngoài đầu tư góp vốn nữa , tiền thì tìm con đường đầu tư khác ."
Bị Tô Niệm Niệm từ chối, Tô Chấn Hoành chút cam tâm:
“Em họ, chúng đều là một nhà, em cơ hội phát tài thế cũng thể quên trai đúng ?
Em cứ để tham gia một phần , em giúp đỡ , nhất định sẽ quên ."
Tô Niệm Niệm lời cầu xin của Tô Chấn Hoành liền lạnh lùng :
“Anh họ thứ hai, một bội tín bội nghĩa như dám hợp tác .
Chuyện ăn đừng đến tìm nữa, sẽ đồng ý ."
Bị Tô Niệm Niệm từ chối, Tô Chấn Hoành tức đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Tuy nhiên mặc dù trong lòng phẫn nộ nhưng rốt cuộc dám gì Tô Niệm Niệm.
Bởi vì Tô Chấn Hoành hiểu rõ rằng nếu động tay động chân với Tô Niệm Niệm thì sẽ chẳng kết quả gì.
Nay phận của cô em họ còn bình thường nữa, bối cảnh quan hệ phía là mà thể đụng .
Tô Chấn Hoành còn cách nào khác, đành tìm con đường ăn khác.
Cửa hàng vật liệu xây dựng của hiện kinh doanh khá nhưng so với cả Tô thì kém xa.
Mảng vật liệu xây dựng ở thành phố Kinh phần lớn em cả Tô độc chiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-527.html.]
Muốn phát tài tìm việc kinh doanh khác để .
Tô Niệm Niệm đương nhiên suy nghĩ của Tô Chấn Hoành.
Khoảng thời gian cô khá bận, lo công việc lo kinh doanh.
Cũng may chung gặp khó khăn chuyện phiền lòng gì lớn.
Bận thì bận một chút nhưng bận xong là thôi.
Ngô Thục Trân thấy con dâu dạo bận rộn như thì xót lắm, ngày nào cũng cho Tô Niệm Niệm bao nhiêu món ngon.
Thỉnh thoảng Tô Niệm Niệm ở trường lên lớp về nhà ăn trưa , Ngô Thục Trân còn đặc biệt mang cơm đến.
Nhà họ cách trường xa lắm, Ngô Thục Trân xe buýt hai mươi phút là đến nơi.
Thấy Ngô Thục Trân ngày nào cũng kiên trì mang cơm ngon canh ngọt đến, Tô Niệm Niệm vẫn thấy cảm động.
Chồng cưng chiều thương yêu cô thì đành , chồng cũng thương yêu cưng chiều cô như thế.
Gặp nhà chồng như , Tô Niệm Niệm thấy thật là may mắn.
Đồng nghiệp của Tô Niệm Niệm thấy Ngô Thục Trân thường xuyên mang cơm trưa đến liền vô cùng ngưỡng mộ :
“Tô lão sư, cô lớn chừng mà cô còn thương cô thế, ngày nào cũng mang cơm đến cho cô, cô thật là hạnh phúc quá ."
Tô Niệm Niệm thấy đồng nghiệp đầy ngưỡng mộ liền lập tức giải thích:
“Đây , là chồng ."
“Cái gì?
Là chồng cô ?
Mẹ chồng cô đối với cô quá, thế còn hơn cả đẻ chứ."
Một đồng nghiệp khác xen :
“ cũng cứ tưởng là đẻ của Tô lão sư, ai ngờ là chồng.
Tô lão sư, cô tìm bà chồng như thế, thế chứ?
đến giờ vẫn gặp bà chồng nào thương con dâu như thương con gái đẻ cả."
Tô Niệm Niệm :
“ cũng cố ý tìm , là may mắn gặp một bà chồng .
Tuy nhiên chị em chúng khi tìm đối tượng, tiên quả thực tìm hiểu cho kỹ.
Nếu bố đối phương đáng tin cậy thì thận trọng cân nhắc cho kỹ."
Nghe thấy lời của Tô Niệm Niệm, các nữ giáo viên khác đều bày tỏ sự đồng tình.
Trước khi kết hôn lẽ thấy chỉ cần hai sống là .
Chờ đến khi kết hôn mới , kết hôn chuyện của hai mà là chuyện của hai gia đình.
Nếu gặp nhà chồng kỳ quặc thì mà lo hết việc.
Lúc một nữ giáo viên họ Trần thở dài một tiếng:
“Giờ thì quá muộn .
Bà chồng nhà , chẳng mong bà thế nào, chỉ mong bà đừng loạn là mừng lắm ."
Nghe thấy lời Trần lão sư , các giáo viên khác liền truy hỏi:
“Trần lão sư, chồng nhà cô ?"
Phụ nữ ở cùng điều thích nhất chính là buôn chuyện gia đình.
Trần lão sư thấy các đồng nghiệp truy hỏi tình hình, vốn dĩ cô định chồng nhưng lúc bỗng nảy ý định chi-a s-ẻ với đồng nghiệp.