“Có mấy đàn ông thể như đàn ông của em, lợi hại thế , dũng mãnh thế chứ."
Tô Niệm Niệm đ-ấm nhẹ l.ồ.ng ng-ực Thẩm Hạo Đình một cái, “Nhìn đắc ý kìa."
Thẩm Hạo Đình nhướng mày, “Vợ ơi, chẳng lẽ đúng ?
Em cứ xem, em đối với hài lòng ?"
Tô Niệm Niệm cố ý gì.
trong lòng cô nghĩ, cô chắc chắn là hài lòng với Thẩm Hạo Đình về phương diện .
Người đàn ông về mặt thật sự gì để chê, nào cô cũng là bên “ăn đến no căng".
Vốn dĩ Tô Niệm Niệm cứ tưởng những gì trong tiểu thuyết về việc đàn ông phương diện lợi hại, kiểu một kéo dài mấy tiếng đồng hồ là khoa trương.
khi cùng Thẩm Hạo Đình trải nghiệm, Tô Niệm Niệm mới , tiểu thuyết chẳng khoa trương chút nào, đàn ông như là thật đời.
Thẩm Hạo Đình thấy Tô Niệm Niệm lời nào, bèn bảo, “Vợ ơi, em gì, là hài lòng với ?
Xem còn nỗ lực hơn nữa, cố gắng hết sức để em hài lòng mới ."
Thẩm Hạo Đình xong, lật áp sát tới.
Nhìn Thẩm Hạo Đình lật qua, Tô Niệm Niệm dọa cho nhẹ.
Vừa nãy mệt rã rời suốt gần ba tiếng đồng hồ , cô mà chịu đựng nổi nữa chứ?
Tô Niệm Niệm vốn còn cứng miệng để cho đàn ông quá đắc ý, nhưng lúc chỉ đành cầu xin:
“Hài lòng hài lòng!
Em vô cùng hài lòng, chúng bây giờ vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe !"
Thẩm Hạo Đình vợ đang cầu xin tha thứ, khóe miệng nhếch lên, “Anh bảo là em hài lòng với mà."
Nói xong, mới xuống .
Thực nãy chỉ dọa vợ một chút thôi.
Vật lộn lâu như , vợ mệt , cũng nỡ để cô tiếp tục vất vả.
Chương 415 Phải cấm d.ụ.c
Vì buổi tối mệt quá sức nên ngày hôm Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình đều ngủ mãi đến muộn mới dậy.
Thẩm Hạo Đình vốn dĩ ở bộ đội huấn luyện, mỗi ngày đều dậy sớm đúng giờ.
hiếm khi vợ ở bên cạnh cùng ngủ, cảm thấy ngủ an , thế nên ngủ nướng một bữa.
Nhà họ Thẩm đều là từng trải, đôi vợ chồng trẻ ngủ nướng là vì cái gì.
Thẩm Hạo Đình thực hiện nhiệm vụ hai tháng , đôi vợ chồng trẻ lâu như mới gặp một hai , giờ về nhà chẳng lẽ ân ái một chút ?
Cho nên lúc họ dậy muộn, nhà họ Thẩm đều ai gọi họ dậy.
Hai ngủ một mạch đến hơn mười giờ mới dậy, chờ khi ngủ dậy, dì giúp việc cho họ chút đồ ăn.
Thẩm Hạo Đình tận hưởng những ngày ở nhà, vợ và con cái bên cạnh.
Vì khó khăn lắm mới nửa tháng nghỉ phép, nhất định tận hưởng cho thật .
Mà Tô Niệm Niệm cũng , học, thể ở bên cạnh Thẩm Hạo Đình.
Lần Thẩm Hạo Đình nhiệm vụ bên ngoài lâu như , đen ít, g-ầy ít, Ngô Thục Thanh cảm thấy cần thiết để Thẩm Nguyệt Nguyệt giúp Thẩm Hạo Đình xem qua, điều lý c-ơ th-ể.
Thế là Ngô Thục Thanh bèn gọi điện thoại đến bệnh viện nơi Thẩm Nguyệt Nguyệt việc, bảo cô về xem cho trai.
Thẩm Nguyệt Nguyệt thấy hai nhiệm vụ về, việc giúp hai điều dưỡng c-ơ th-ể cô đương nhiên là từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-497.html.]
“Ngày mai con sẽ về ạ."
“Được."
Hẹn với Thẩm Nguyệt Nguyệt xong, Ngô Thục Thanh chuyện với Thẩm Hạo Đình một tiếng.
Thẩm Hạo Đình cảm thấy c-ơ th-ể , gì cần điều dưỡng?
già cũng là quan tâm đến tình trạng sức khỏe của , chỉ đành thuận theo ý , tránh để bà lo lắng.
Biết Thẩm Nguyệt Nguyệt sắp về, Thẩm Hạo Đình đang ở nhà, nên Ngô Thục Thanh chợ mua thêm nhiều thức ăn.
Ngày hôm , Thẩm Nguyệt Nguyệt về đến nhà.
Đầu tiên cô bắt mạch cho Thẩm Hạo Đình, nhanh đó kê đơn thu-ốc, bốc thu-ốc xong là thể điều lý.
Tuy nhiên, khi phối thu-ốc xong, Thẩm Nguyệt Nguyệt chút thần sắc phức tạp Thẩm Hạo Đình.
Thấy Thẩm Nguyệt Nguyệt như , Ngô Thục Thanh bèn hỏi, “Nguyệt Nguyệt, c-ơ th-ể hai con vấn đề gì ?
Có chuyện gì con cứ thẳng, đừng giấu ."
Thẩm Nguyệt Nguyệt vội lắc đầu, “Mẹ, chuyện gì ạ, vấn đề c-ơ th-ể của hai lớn, chỉ là hai cần chú ý một chút, thời gian điều lý c-ơ th-ể , cố gắng cấm d.ụ.c."
Thẩm Nguyệt Nguyệt dù cũng là một cô gái chồng, khi lời , mặt khỏi nhuộm lên một tầng mây đỏ.
Nghe thấy lời Thẩm Nguyệt Nguyệt , Ngô Thục Thanh cũng chút ngượng ngùng.
Biết thế bà chẳng hỏi.
Thẩm Hạo Đình thấy em gái , vẻ mặt thoáng qua một chút đắng chát.
Khó khăn lắm mới nghỉ phép, thời gian ở nhà, vốn định cùng vợ sống những ngày tháng nồng cháy, ai ngờ bây giờ cái tin “ác mộng" như thế .
Tô Niệm Niệm khi thấy biểu cảm của Thẩm Hạo Đình, đàn ông cho buồn .
Lần thì , thể đắc ý nữa, thể yên vị một thời gian .
Ngô Thục Thanh cảm thấy chủ đề nên bàn sâu, bèn đổi sang chuyện khác.
Buổi trưa Thẩm Nguyệt Nguyệt ăn cơm ở nhà, bếp là Tô Niệm Niệm.
So với và dì giúp việc, Thẩm Nguyệt Nguyệt cảm thấy tay nghề nấu nướng của chị dâu hai thật sự hơn quá nhiều.
Ăn xong cơm trưa, Thẩm Nguyệt Nguyệt còn một chuyến đến chỗ Vương Huân để châm cứu cho .
Nghĩ đến đàn ông thích ăn cơm nhà cô , đặc biệt là chị dâu hai nấu ăn ngon như , Vương Huân chắc chắn sẽ càng thích hơn.
Cho nên khi , Thẩm Nguyệt Nguyệt thuận tiện nhờ nhà đóng gói thêm một phần cơm nước.
Người nhà họ Thẩm cũng nghĩ nhiều, cứ tưởng Thẩm Nguyệt Nguyệt mang để bữa tối lúc việc.
“Chiều ?
Không ở nhà nghỉ ngơi thêm chút nữa?"
Thấy con gái mới về nhà nửa ngày , Ngô Thục Thanh nỡ.
Đương nhiên, nhiều hơn cả vẫn là đau lòng.
Công việc của con gái thật sự quá bận rộn, hầu như chẳng mấy lúc thong thả.
Mặc dù đây Ngô Thục Thanh mong mỏi các con tiền đồ, nhưng thực sự thấy con việc vất vả bà xót xa.
Mấy đứa con trai trong nhà còn đỡ, đàn ông con trai, da dày thịt b-éo, vất vả một chút cũng .
con gái thì khác chứ.