[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 477

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:15:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vương Lan Lan thấy cha lúc chuyện thỉnh thoảng còn liếc chiếc xe nhỏ, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy .”

 

Quả nhiên, nhà họ Tô lái xe qua đây là đúng đắn.

 

Người nhà họ Tô cũng ngờ thái độ của cha Vương như , nhiệt tình đến .

 

Trước khi đến, họ thực sự còn khá lo lắng nhà họ Vương bên khó chuyện, đồng ý gả con gái.

 

Nay thấy thái độ của họ, đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Cha Vương như , đa phần sẽ ngăn cản Vương Lan Lan và Tô Chấn Vũ kết hôn.

 

“Chào cha Lan Lan, chúng cũng vui khi qua đây gặp ông bà."

 

Tô Căn Dân chào hỏi cha Vương, còn tiện tay đưa một điếu thu-ốc qua.

 

Hàng xóm xung quanh đông, Tô Căn Dân liền đưa thu-ốc cho mỗi đàn ông một điếu.

 

Thời thu-ốc l-á coi là món đồ quý hiếm, ít như Tô Căn Dân gặp ai cũng mời thu-ốc như .

 

Chỉ dựa cử chỉ của Tô Căn Dân, sáng mắt đều ông là một hào sảng.

 

Có những tuy điều kiện gia đình nhưng sự hào phóng như Tô Căn Dân.

 

Cha Vương Vương thấy Tô Căn Dân như , trong lòng hài lòng thêm vài phần.

 

Gia đình chồng tương lai của con gái trông thực sự khá, cho họ đủ thể diện, thể tha hồ mà khoe khoang mặt hàng xóm láng giềng .

 

“Cha Chấn Vũ, đừng ngoài nữa, mau nhà chơi."

 

Mẹ Vương cũng tươi rạng rỡ, mời nhà họ Tô nhà .

 

Trương Tuệ Phấn mỉm đáp lời, đó giục ba Tô:

 

“Lão Tam, con đừng ngây đó, mau dỡ đồ xe xuống ."

 

Anh ba Tô lời, mở cốp xe , do đồ đạc quá nhiều, một xách xuể, còn nhờ những khác trong nhà họ Tô giúp đỡ xách một ít.

 

Ngay cả tay Tô Niệm Niệm cũng xách mấy hộp đồ, khá nặng.

 

Người nhà họ Vương thấy nhà họ Tô đến thăm còn mang theo nhiều quà cáp như , càng gì cho .

 

Nhà thông gia nào đầu đến thăm mà tặng nhiều quà thế , cứ như là đồ tốn tiền mua .

 

Tất nhiên, việc nhà họ Tô mua nhiều đồ như chứng tỏ sự coi trọng đối với nhà họ Vương bọn họ.

 

Đám hàng xóm nhà họ Vương thấy sự hào phóng của nhà họ Tô, ai nấy đều cảm thán, cái con bé Lan Lan thật, gặp một đối tượng , gia đình điều kiện và hào phóng.

 

Nhà họ Vương đương nhiên thấy tiếng xì xào của hàng xóm xung quanh, cảm thấy càng thêm nở mày nở mặt, thái độ đối với nhà họ Tô càng thêm nhiệt tình.

 

Hai gia đình vì màn mà cuộc trò chuyện diễn vô cùng vui vẻ.

 

Vừa ba Tô sớm chuẩn sẵn phòng cưới cho đôi trẻ ở kinh thành từ lâu, họ còn gì để phản đối nữa?

 

Thế là hai gia đình cùng bàn bạc, quyết định lễ cưới sẽ diễn Quốc khánh.

 

Bây giờ là tháng năm sắp sang tháng sáu , cách Quốc khánh cũng chỉ còn vài tháng nữa.

 

Đợi đến kỳ nghỉ Quốc khánh, nhà họ Vương mới thời gian lên kinh thành tham dự đám cưới của con gái.

 

Nhà họ Tô cảm thấy thời gian , lúc đó ba Tô và Vương Lan Lan nghiệp, công việc định, kết hôn là vặn.

 

Về phương diện sính lễ, nhà họ Vương đưa yêu cầu gì, nhưng nhà họ Tô chủ động đề nghị, lúc đó sẽ đưa cho Vương Lan Lan một ngàn tám trăm tệ tiền sính lễ.

 

Tất nhiên, tiền là do ba Tô tự bỏ , do Tô Căn Dân và Trương Tuệ Phấn bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-477.html.]

 

Nay thể đưa một ngàn tám trăm tệ tiền sính lễ, tuyệt đối hề thấp chút nào, ở những nơi nhỏ lẻ thể mua một căn nhà khá .

 

Nhà họ Vương thấy nhà họ Tô tay hào phóng như , càng thêm hài lòng với cuộc hôn nhân .

 

Hai gia đình cùng vui vẻ bàn xong chuyện hôn sự, cùng ăn một bữa cơm.

 

Người nhà họ Tô ở đây một đêm, hôm mới khởi hành về kinh thành.

 

Kể từ khi chuyện hôn sự định đoạt, nụ khuôn mặt ba Tô từng tắt lịm, dù trong lòng luôn canh cánh việc cưới Vương Lan Lan về nhà, giờ đây chỉ cần đợi đến Quốc khánh là thể rước phụ nữ yêu về dinh .

 

Nhanh ch.óng bước sang tháng sáu.

 

Tô Niệm Niệm thuận lợi nghiệp trường.

 

Vì ở trường giảng dạy, đợi đến tháng chín khai giảng mới bắt đầu dạy học, Tô Niệm Niệm còn hai ba tháng nghỉ phép.

 

Nhân dịp nghỉ hè, thể ở bên cạnh lũ trẻ cho thật .

 

Đồng thời, phía Hương Cảng thông báo cho Tô Niệm Niệm rằng bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm “Sở Hương Truyền Kỳ" của cô khởi chiếu.

 

Đáng tiếc là trong nước tạm thời vẫn nhập về, hiện tại vẫn xem , nếu lão thủ trưởng chắc chắn thông báo cho bạn bè về bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm của cháu gái ngoan .

 

Sau khi chuyện , bất kể đài truyền hình trong nước khởi chiếu , Tô Niệm Niệm vẫn dự định thông báo cho bên lão thủ trưởng một tiếng, để ông nội nuôi và bà nội nuôi cùng chung vui.

 

Trước đó bận rộn với các hạng mục nghiệp, Tô Niệm Niệm lâu đến thăm họ.

 

Hiện tại nhàn rỗi, Tô Niệm Niệm liền một món ngon mang qua cho lão thủ trưởng bên đó.

 

Lão thủ trưởng và Vương Như thấy Tô Niệm Niệm qua chơi, nụ mặt hề tắt.

 

Họ ăn những món ngon do chính tay Tô Niệm Niệm , Tô Niệm Niệm kể về tin tức bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm của cô khởi chiếu ở Hương Cảng.

 

Lão thủ trưởng phấn khích :

 

“Tốt , bao giờ trong nước mới xem , ông đều chút đợi kịp , lâu thế mới lên tivi?"

 

Vương Như thấy dáng vẻ sốt sắng của lão thủ trưởng liền :

 

“Ông gấp cái gì?

 

Làm gì chuyện nhanh như ?

 

Trong nước chắc chắn bao lâu nữa là xem thôi, cứ đợi ."

 

Lão thủ trưởng hừ một tiếng:

 

đợi lâu lắm , cứ đợi tiếp nữa thì rau vàng cũng nguội mất (mất hết tính thời sự)."

 

“Ông đấy, cả đời cứ như , cái tính hớt hơ hớt hải sửa chút nào, già tính tình sẽ điềm đạm hơn nhiều, ông thì vẫn cứ y như cũ."

 

“Chẳng là do cháu gái ngoan của tiền đồ, đang vội khoe khoang ?"

 

“Ông đúng là nhàn quá hóa rồ mà."

 

Vương Như trực tiếp vạch trần lão thủ trưởng.

 

Hồi ở trong quân đội dù cũng việc để , nay nghỉ hưu , còn việc gì nữa.

 

Không việc gì nghĩ đến chuyện khoe khoang cháu gái khắp nơi, mấy bạn già của ông chắc đều ông đắc tội hết .

 

Lão thủ trưởng phản bác, tiếp tục gắp một miếng thức ăn bỏ miệng:

 

“Không còn cách nào khác, ai bảo cháu gái ngoan của xuất sắc như chứ?

 

 

Loading...