[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:15:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc bà cô còn trẻ, tài đạo vô cùng xuất sắc."

 

Tô Niệm Niệm nhận , Vương Thiến đang khiêu khích cô.

 

Chắc cô tưởng cô đạo nên cố ý bảo cô thể hiện để cô mất mặt.

 

phụ nữ ở những phương diện khác bằng cô thì chỉ thể tìm đến những lĩnh vực mà cô sở trường thôi.

 

Vương Như vốn dĩ khi xem Vương Thiến thể hiện đạo xong thì cũng chút thiện cảm với con bé .

 

khi thấy những lời cô với Tô Niệm Niệm, với tư cách là sống ngần tuổi, chứng kiến bao nhiêu trò lừa lọc, bà hiểu cái tâm tư nhỏ nhen của Vương Thiến.

 

Vương Như là bảo vệ cấp , dù cho Vương Thiến gọi một tiếng bà cô, dù cho bản Vương Thiến thể cũng khá ưu tú xuất sắc, nhưng bắt nạt cháu gái nuôi của bà là .

 

Ngay lúc Vương Như định lên tiếng thì ngờ Tô Niệm Niệm đáp một câu:

 

“Được thôi, là lời mời thành ý của bạn thì hôm nay xin múa rìu qua mắt thợ mặt các vị trưởng bối."

 

Nghe thấy lời của Tô Niệm Niệm, Vương Như và lão thủ trưởng đều ngẩn một lúc.

 

Kèm theo đó là Thẩm Hạo Đình bên cạnh lo lắng nhíu mày.

 

Vợ đạo từ bao giờ ?

 

Vương Thiến đầu óc thực sự vấn đề, cô thích thể hiện thì kệ cô , lôi kéo vợ gì?

 

Lúc đông như , Thẩm Hạo Đình thấy vợ mất mặt.

 

Chương 384 Gậy ông đ-ập lưng ông

 

Vương Thiến cũng ngờ Tô Niệm Niệm đồng ý dứt khoát như , chẳng hề từ chối chút nào.

 

Trong lòng cô khỏi hoảng hốt một giây.

 

Tô Niệm Niệm như , chẳng lẽ thực sự đạo ?

 

Ý nghĩ xuất hiện trong đầu Vương Thiến nhanh ch.óng gạt phăng .

 

Làm thể chứ?

 

Tô Niệm Niệm đạo ?

 

Chắc chắn là đưa thế khó còn cách nào khác, đành liều lên sân khấu thôi.

 

Nghĩ như , tâm trạng của Vương Thiến khá hơn đôi chút.

 

chẳng mấy chốc, Vương Thiến phát hiện vả mặt đau đớn.

 

Tô Niệm Niệm cầm bộ ấm chén, cũng bắt đầu thể hiện.

 

So với Vương Thiến, động tác của Tô Niệm Niệm càng trôi chảy hơn, liền mạch tự nhiên.

 

Ngoài , khác với cách thể hiện của Vương Thiến, Tô Niệm Niệm khi trình diễn vài chiêu thức hoa mỹ còn thuận miệng kể về những điển tích liên quan đến đạo.

 

Vốn dĩ khi sự so sánh của Tô Niệm Niệm, tài đạo của Vương Thiến thực sự tồi, nhưng sự so sánh và nền của Tô Niệm Niệm, sự thể hiện của Vương Thiến bỗng trở nên đủ tầm.

 

Cao thấp , tinh mắt đều .

 

Ban đầu Vương Như, lão thủ trưởng cũng như Thẩm Hạo Đình đều lo lắng Tô Niệm Niệm thể hiện , sẽ mất mặt bao nhiêu .

 

Giờ thì , Tô Niệm Niệm những mất mặt mà ngược còn khiến tất cả kinh ngạc một phen.

 

Lão thủ trưởng và Vương Như càng cảm thán trong lòng rằng con bé Tô Niệm Niệm thực sự quá giỏi, đứa cháu gái ngoan của họ nở mày nở mặt bao nhiêu bạn bè .

 

Trái ngược với phản ứng của nhóm lão thủ trưởng, sắc mặt của Vương Quân và Vương Thiến vô cùng khó coi.

 

Vốn dĩ nếu Vương Thiến khiêu khích Tô Niệm Niệm, cô nhận ít lời khen ngợi trong bữa tiệc một phen tỏa sáng.

 

khi Vương Thiến khiêu khích Tô Niệm Niệm, cô là tự gậy ông đ-ập lưng ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-460.html.]

 

Giờ đây ánh hào quang đều Tô Niệm Niệm thu hút hết, còn ai thèm quan tâm đến Vương Thiến nữa?

 

Lão thủ trưởng dẫn đầu vỗ tay:

 

“Tốt, lắm, Niệm Niệm, màn thể hiện đạo của cháu thực sự quá xuất sắc.

 

Cháu đạo mà chẳng với ông nội gì cả?

 

Ông còn chẳng cháu giấu giếm bản lĩnh như đấy."

 

Vương Như cũng hùa theo:

 

thế, con bé lúc nào cũng khiêm tốn, tài nghệ mà chẳng chịu để lộ ngoài.

 

Sau cháu học tập Thiến Thiến nhà một chút, bản lĩnh thì thể hiện , nếu tưởng cháu gì đấy."

 

Lời của Vương Như tuy nhẹ nhàng nhưng là kiểu dịu dàng mang theo gai nhọn.

 

dứt lời, sắc mặt Vương Quân và Vương Thiến càng thêm tái nhợt vài phần.

 

Tô Niệm Niệm liếc Vương Quân và Vương Thiến, mỉm :

 

“Vâng ạ, bà nội, cháu ạ."

 

Vương Như thèm để ý đến Vương Thiến và Vương Quân nữa, bà mời họ hàng bạn bè bắt đầu dùng bữa.

 

Thế là Vương Thiến và Vương Quân ngó lơ nữa.

 

Trải qua một bữa ăn đầy giày vò, hai ông cháu xám xịt chuồn khỏi đây.

 

Sau khi rời khỏi đó, Vương Quân nhịn mà mắng Vương Thiến:

 

“Ông với cháu bao nhiêu , giữ bình tĩnh.

 

Cháu cháu xem, chút vẻ nào là giữ bình tĩnh ?

 

Hôm nay vất vả lắm mới cho cháu một cơ hội thể hiện, để cháu tỏa sáng .

 

Cuối cùng cháu cứ nhất thiết dìm hàng đứa bạn học đó của cháu cái gì?

 

Giờ thì , cuối cùng chẳng thu hoạch gì, ngược còn đắc tội với bà cô của cháu."

 

Tâm trạng Vương Thiến vốn , khi thấy lời trách mắng của Vương Quân, vành mắt lập tức đỏ ửng lên, đó nước mắt lã chã rơi xuống.

 

Nhìn Tô Niệm Niệm hào phóng đoan trang, đứa cháu gái vô dụng, yếu đuối của , Vương Quân cảm thấy vô cùng thất vọng.

 

Ông thở dài một thườn thượt, tiếp tục mắng mỏ Vương Thiến nữa, nhưng trong lòng ông cảm thấy thất vọng tràn trề về Vương Thiến, ông bớt tốn tâm sức đứa cháu gái thôi, đúng là một thứ bùn nhão trát nổi tường, tốn bao nhiêu tâm sức cũng chỉ công cốc.

 

Phía Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình, khi tham gia xong bữa tiệc thì lái xe về nhà.

 

Trên đường về, Thẩm Hạo Đình vẫn vô cùng tò mò hỏi:

 

“Vợ ơi, em đạo từ bao giờ thế?

 

Anh từng em nhắc tới.

 

Em thực sự giỏi quá, lúc nãy còn lo em cơ, giờ xem hình như chẳng cái gì mà vợ cả."

 

Nói đến chuyện đạo , thực chất là kiếp Tô Niệm Niệm vì đàm phán thành công hợp đồng nên đặc biệt học.

 

Có một vị khách hàng sở thích là uống , để chiếm cảm tình của khách, kéo gần quan hệ, đương nhiên Tô Niệm Niệm đ-ánh sở thích của khách .

 

Thế là cô đặc biệt đăng ký một lớp học đạo.

 

Khả năng học hỏi của cô mạnh nên học nhanh và giỏi.

 

Dựa bản lĩnh , lúc đó cô thực sự thuận lợi mang về hợp đồng.

 

 

Loading...