[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 453

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:15:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thể thấy , trong nhà thêm một chiếc xe, cả gia đình đều vô cùng vui mừng.”

 

Chương 378 Tần Văn Văn lẽ mang thai

 

Đây chỉ đơn thuần là vấn đề thể diện, mà còn chứng tỏ mức sống của gia đình họ quả thực đang sự thăng tiến về chất.

 

“Anh hai, chiếc xe của mua hết bao nhiêu tiền thế?"

 

Thẩm Hạo Kiệt chiếc xe mới của Tô Niệm Niệm, ánh mắt sáng quắc hỏi.

 

Thẩm Hạo Đình trực tiếp thông báo con cho Thẩm Hạo Kiệt.

 

Nghe một chiếc xe tốn 8 vạn tệ, Thẩm Hạo Kiệt vẫn hít một khí lạnh.

 

Biết hiện tại xe ô tô con rẻ, nhưng ngờ một chiếc xe đắt đến thế.

 

Đừng hiện giờ trong tay ít cửa hàng, thu nhập mỗi tháng thấp.

 

thời gian mở tiệm lâu, 8 vạn tệ còn tích góp lâu mới gom đủ.

 

Thẩm Hạo Đình tâm tư mua xe của Thẩm Hạo Kiệt, liền với :

 

“Xe ô tô con thì đắt hơn một chút, nhưng nếu em mua loại xe bán tải nhỏ thì giá sẽ rẻ hơn nhiều, ước chừng ba bốn vạn là thể lấy .

 

Cửa hàng trong tay em nhiều, thỉnh thoảng cần nhập hàng, nếu một chiếc xe bán tải nhỏ thì lẽ cũng thuận tiện hơn nhiều."

 

Thẩm Hạo Kiệt thấy đề nghị của trai lý.

 

Mình hiện tại đang dùng xe ba bánh để nhập hàng, tốc độ chậm.

 

Nếu một chiếc xe bán tải nhỏ thì đỡ tốn thời gian và công sức.

 

Chỉ là hiện tại ba bốn vạn tệ cũng lấy ngay, còn tiếp tục tích góp thêm một chút.

 

“Được, hai em , em sẽ nỗ lực, đợi khi em tích đủ tiền, nhất định giúp em lấy một suất mua xe đấy nhé."

 

Thẩm Hạo Đình đồng ý:

 

“Không vấn đề gì."

 

Hai ngày tiếp theo, Thẩm Hạo Đình chịu trách nhiệm dạy Tô Niệm Niệm lái xe.

 

Rất nhanh, Thẩm Hạo Đình phát hiện Tô Niệm Niệm học nhanh, học hai ngày thì kỹ thuật lái xe vượt qua cả một tài già như .

 

Nghĩ đến vợ năm đó từng là thủ khoa khối tự nhiên, Thẩm Hạo Đình chỉ thể tự an ủi , vợ đầu óc thông minh, học cái gì cũng nhanh hơn một chút, hạng như so bì .

 

Có xe ô tô con , Tô Niệm Niệm kiểm tra tình hình kinh doanh của các cửa hàng thuận tiện hơn nhiều.

 

Kỳ nghỉ hè cô phụ trách ở nhà chơi với con, bản thảo, tiện thể xem tình hình kinh doanh ở các cửa hàng.

 

Nhân dịp nghỉ hè, Tô Niệm Niệm mở thêm cho hai cửa hàng nữa.

 

Hiện tại ngoài kinh doanh quần áo, cửa hàng trang sức, Tô Niệm Niệm mở thêm một cửa hàng đồ điện gia dụng, nhập hàng trực tiếp từ phương Nam.

 

Cùng với kinh tế càng ngày càng , đồ điện gia dụng cũng càng ngày càng phổ biến.

 

Tô Niệm Niệm cảm thấy những việc ăn nào triển vọng thì cơ bản đều sẽ thử một chút.

 

Ngành ăn uống Tô Niệm Niệm vẫn động chạm đến, nhưng cô nghĩ thể mở một quán lẩu ở thủ đô để thử nghiệm.

 

Chủ yếu quán lẩu đơn giản, lợi nhuận khá .

 

Đặc biệt là mùa đông giá rét, ăn lẩu thì quá là thoải mái.

 

Tô Niệm Niệm tạm thời vội ngay, đợi đến nửa cuối năm mới từ từ sắp xếp.

 

Một kỳ nghỉ hè nhanh ch.óng trôi qua, Trương Tuệ Phân và Tô Căn Dân đưa lũ trẻ về quê .

 

Lần khi về, Trương Tuệ Phân và Tô Căn Dân bàn bạc với cả Tô, hai Tô về chuyện thủ đô phát triển sớm hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-453.html.]

Vốn dĩ nhà cả và hai họ Tô vẫn còn chút đắn đo nên qua đó , nhưng lũ trẻ trong nhà đều nhao nhao thủ đô , hy vọng thể ở thủ đô mãi.

 

Người lớn đều vì con cái, thấy bọn trẻ thủ đô như , họ liền đồng ý với việc thủ đô phát triển sớm hơn.

 

Đi thủ đô ngay , hai gia đình còn cân nhắc xem đến đó sẽ gì.

 

Họ gọi điện bàn bạc với Tô Niệm Niệm, hỏi ý kiến của em gái xem thể đưa một gợi ý nào .

 

Tô Niệm Niệm liền suy nghĩ của .

 

Hồi Giang Thái Phượng đến thủ đô chọn lĩnh vực giỏi để ăn, hiện giờ cửa hàng quần áo của chị kinh doanh khá , một tháng thể lợi nhuận bảy tám trăm tệ.

 

Chị dâu cả Tô và chị dâu hai Tô nếu đến thủ đô thì thể mở cửa hàng trang sức.

 

Bản Tô Niệm Niệm mở vài cửa hàng trang sức, lợi nhuận đều khá , một cửa hàng kém nhất cũng thu nhập ba bốn trăm tệ một tháng, đủ cho chi tiêu của nhà cả hai khi đến thủ đô .

 

Còn về phần cả Tô và hai Tô, đến thủ đô hãy xem công việc kinh doanh nào phù hợp với .

 

Cho dù nhất thời tìm , thì tự bày sạp vỉa hè cũng tồi.

 

Cứ như , gia đình cả Tô và hai Tô bàn bạc xong, Tết sẽ cùng đến thủ đô phát triển, ở nhà nốt nửa năm nữa.

 

Phía Tô Niệm Niệm, khi khai giảng tiếp tục đến trường học.

 

Bắt đầu từ học kỳ là sinh viên năm thứ tư .

 

Đợi đến học kỳ thì công việc phân phối chắc thể xác định .

 

Tô Niệm Niệm vẫn học tập theo đúng lộ trình như , cuối tuần thời gian thì về nhà, hoặc trông coi việc ăn.

 

Phía Hương Cảng gửi kịch bản sửa xong qua cho cô, Tô Niệm Niệm xong cảm thấy vấn đề gì lớn.

 

Thế là công ty điện ảnh phía Hương Cảng dựa theo kịch bản bắt đầu khởi .

 

Đến kỳ nghỉ cuối tuần về nhà, buổi trưa cả nhà tụ tập ăn cơm với , Tần Văn Văn liền ôm ng-ực bắt đầu buồn nôn.

 

Thấy Tần Văn Văn như , với tư cách là chồng, Thẩm Hạo Kiệt đương nhiên là đầu tiên bày tỏ sự quan tâm:

 

“Văn Văn, em thế?

 

Chỗ nào khỏe ?"

 

Tần Văn Văn gật đầu:

 

“Vâng, buồn nôn."

 

Nghe thấy lời của Tần Văn Văn, mắt bà Ngô Thục Trân bỗng chốc sáng rực lên.

 

Hồi Vương Hiểu Yến cũng như , kết quả là chẩn đoán mang thai.

 

Lần Tần Văn Văn liệu cũng như ?

 

Bà Ngô Thục Trân lập tức hỏi Tần Văn Văn:

 

“Văn Văn, kinh nguyệt của con bao lâu tới?"

 

Bị bà Ngô Thục Trân hỏi như , Tần Văn Văn sững một lát.

 

Cô lập tức hiểu ý của chồng, ước chừng chồng tưởng cô m.a.n.g t.h.a.i .

 

Những khác trong nhà họ Thẩm thấy lời của bà Ngô Thục Trân, ánh mắt Tần Văn Văn ít nhiều đều mang theo một tia mong đợi.

 

Nói cũng , Tần Văn Văn và Thẩm Hạo Kiệt kết hôn chắc cũng nửa năm , nhưng đến giờ vẫn động tĩnh gì.

 

Bây giờ nếu mà m.a.n.g t.h.a.i thì chắc chắn là hỷ sự lớn.

 

Tần Văn Văn đỏ mặt :

 

“Mẹ, kinh nguyệt của con vốn đều lắm, quả thực một thời gian tới , nhưng chắc chắn m.a.n.g t.h.a.i ạ."

 

 

Loading...