[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 450
Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:15:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu bọn nó đến thủ đô, chúng sẽ cùng qua đây một lượt.”
Nếu cả hai con ăn, chị dâu cả chị dâu hai con , việc nhà luôn quán xuyến, lũ trẻ cũng cần trông nom."
Anh ba Tô bố , hai ông bà đang lo lắng cho cả hai.
“Bố, , thì bảo cả, hai sớm đến thủ đô ạ.
Con thấy triển vọng phát triển ở thủ đô hơn nhiều so với quê .
Anh cả hai thể kiếm tiền ở quê, thì đến thủ đô sẽ kiếm nhiều hơn.
Tài nguyên y tế và tài nguyên giáo d.ụ.c ở thủ đô đều hơn, thích hợp cho hai dưỡng già, cũng thích hợp cho lũ trẻ học."
Đạo lý Tô Căn Dân và Trương Tuệ Phân đương nhiên là hiểu.
“Chuyện cả hai con bàn bạc qua , hai năm tích góp thêm hai năm tiền vốn, gom đủ tiền mua nhà ở thủ đô, đến lúc đó sẽ đến thủ đô."
Theo thu nhập hiện tại của cả Tô và hai Tô, trung bình một một năm thể kiếm hai ba nghìn tệ.
Tích góp hai ba năm, gom vạn tệ là thể đến thủ đô phát triển .
Hiện tại trong tay họ một ít tiền tiết kiệm, chậm nhất là hai năm nữa thể đến thủ đô.
Tô Niệm Niệm ở bên cạnh thấy vội :
“Mẹ, cả, hai cứ sớm qua thủ đô phát triển ạ, tiền mua nhà đủ thì bên con thể cho mượn một ít."
Tô Căn Dân vội :
“Đợi cả hai con thật sự qua đây, đến lúc đó lẽ nhiều chuyện đều trông cậy con giúp đỡ đấy.
Lại còn mượn tiền con nữa thì mà tiện , gì chuyện để con bỏ tiền bỏ sức như thế?"
Nghe thấy lời của Tô Căn Dân, Tô Niệm Niệm lập tức tỏ vui:
“Bố, nếu là ngoài thì thôi, con là em gái ruột, bố khách sáo với con như là quá ?
Hồi họ giúp đỡ con bao nhiêu?
Anh cả hai ba từ nhỏ nâng niu con trong lòng bàn tay mà cưng chiều.
Lúc họ hy sinh vì con thì tính toán thiệt hơn, bây giờ con thể giúp họ, thì cứ khách sáo với con như ."
Tô Căn Dân thấy con gái vẻ vui, vội vàng :
“Được, đợi bố với con về, sẽ chuyện hẳn hoi với cả, hai con."
Anh ba Tô mỉm bồi thêm một câu ở bên cạnh:
“Bố, , hai hãy khuyên nhủ cả, hai cho , cả nhà chúng ở bên chẳng là ?"
“Con đúng, bố đều mong mấy em các con ở gần để còn cái mà chăm sóc lẫn ."
Sau khi đề cập đến chuyện , những ngày tiếp theo, Tô Niệm Niệm hễ thời gian là đưa gia đình chơi, bao gồm cả gia đình cả Thẩm cũng , hết là cho họ quen với thủ đô, đó mới sắp xếp việc ăn ở thủ đô cho họ.
Lần đến thủ đô, vì đúng dịp Tết, cộng thêm mùa đông lạnh lẽo tiện ngoài, gia đình cả Thẩm vẫn chơi nhiều.
Lần theo Tô Niệm Niệm, coi như tham quan gần hết các danh lam thắng cảnh ở thủ đô.
Đợi khi chơi mấy ngày, Tô Niệm Niệm liền bận rộn lo liệu chuyện cửa hàng quần áo cho Giang Thái Phượng.
Phía thủ đô nhiều mặt bằng cửa hàng, tìm một nơi lưu lượng lớn, tổng quy là sẽ kém .
Sau khi giúp tìm xong cửa hàng, tiếp theo chính là hạng mục trang trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-450.html.]
Cửa hàng Giang Thái Phượng dự định thuê nhân viên, mà tự trực tiếp.
Không giống như cửa hàng của Tô Niệm Niệm, cửa hàng quần áo Giang Thái Phượng mở lớn, chỉ để thử nước .
Dù mở cửa hàng lớn thì tiền vốn bỏ cũng lớn hơn nhiều.
Mở một cái nhỏ , một , cần thuê , cũng tiết kiệm chi phí nhân công.
Khác với những bộ quần áo cao cấp mà Tô Niệm Niệm bán, Giang Thái Phượng bán loại bình dân hơn một chút.
Dù cửa hàng của chị lớn, nếu bán quần áo quá đắt thì nhiều lẽ sẵn lòng mua.
Bán rẻ thu lợi nhuận ít nhưng bán nhiều, điều chỉnh chiến lược bán hàng tùy theo tình hình.
Bởi vì cửa hàng Giang Thái Phượng mở lớn, cho nên chuyện trang hoàng nhanh ch.óng giải quyết xong.
Giang Thái Phượng nhập hàng tại một xưởng may do Tô Niệm Niệm giới thiệu, phía Tô Niệm Niệm cũng trích một mẫu quần áo bình dân do đặt để đưa cho Giang Thái Phượng.
Đại khái chỉ bận rộn một tuần, cửa hàng quần áo của Giang Thái Phượng chính thức khai trương.
Chương 376 Đàm phán bản quyền phim ảnh thành công
Sau khi khai trương, Giang Thái Phượng ban đầu chút lo lắng chuyện ăn của cửa hàng .
Lần đến thủ đô, chị và chồng đều đ-ánh cược tất cả mà qua đây.
Chẳng may chuyện ăn khởi sắc, sự nghiệp ở quê cũng bỏ .
Đến lúc đó nhạo thì , chỉ sợ nuôi nổi gia đình .
May mắn , sự lo lắng của Giang Thái Phượng là dư thừa.
Ngày đầu tiên khai trương, chuyện ăn khá .
Doanh thu bán khi trừ giá vốn, lãi 23 tệ.
Đối với mức thu nhập , Giang Thái Phượng vô cùng mãn nguyện.
Một ngày kiếm 23 tệ, một tháng chẳng mấy trăm tệ ?
Tính toán như , cái còn nhiều hơn nhiều so với tiền lương của chị và chồng cộng hồi ở quê.
Giang Thái Phượng vui vẻ chi-a s-ẻ tin với Tô Niệm Niệm.
Nhìn thấy bộ dạng vui mừng của Giang Thái Phượng, Tô Niệm Niệm liền :
“Chị dâu, đây mới là ngày đầu tiên thôi, chuyện ăn đều là tích lũy, thu nhập mỗi ngày sẽ càng ngày càng nhiều.
Đặc biệt là đợt giáp Tết, đều chờ mua quần áo đón Tết, thu nhập của tháng đó về cơ bản đều tăng lên gấp hai ba ."
Nghe thấy lời của Tô Niệm Niệm, tâm trạng của Giang Thái Phượng càng thêm phần kích động.
Trời đất, thu nhập như quả thật bình thường nào cũng sánh kịp.
Đối với tương lai, Giang Thái Phượng đương nhiên thêm vài phần tự tin.
Phía cả Thẩm cũng hề rảnh rỗi, khi đến thủ đô, tạm thời tìm việc , mà giúp việc cho Thẩm Hạo Kiệt, Thẩm Hạo Kiệt hiện giờ mở thêm một cửa hàng nữa, bảo giúp trông coi.
Anh cả Thẩm cảm thấy dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, giúp em trai ruột chút việc gì to tát.
Anh nghĩ đến chuyện lấy lương từ chỗ Thẩm Hạo Kiệt, nhưng Thẩm Hạo Kiệt tự đề xuất, chia cho 30% lợi nhuận của cửa hàng mới.
Một cửa hàng của Thẩm Hạo Kiệt về cơ bản thể kiếm định bốn năm trăm tệ một tháng, cho dù là 30% lợi nhuận, thì cũng hơn một trăm tệ .
Thẩm Hạo Minh khi ở huyện thành đến chức phó chủ nhiệm phân xưởng, một tháng mới chỉ bảy tám mươi tệ tiền lương.