[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 445

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:15:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đứa trẻ nhà cả vẫn đến thủ đô bao giờ, để chúng qua đây thể nhân tiện mở mang tầm mắt.”

 

cả và chị dâu cả nghỉ phép khá muộn, cộng thêm thời gian xe đường, nên đến tận ngày ba mươi mới tới thủ đô.

 

Thẩm Hạo Đình khi điều động đến quân khu ở thủ đô thì bận đến mức thấy mặt mũi , bây giờ trong dịp Tết cuối cùng cũng thể tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.

 

Mấy phụ nữ trong nhà bận rộn chuẩn cơm tất niên, liền tranh thủ thời gian ga tàu đón Thẩm Hạo Minh và Giang Thái Phượng.

 

Đến buổi trưa, gia đình cả theo Thẩm Hạo Đình về bên nhà hai.

 

Nhìn thấy nơi ở hiện tại của nhà hai ở thủ đô, hai vợ chồng trong lòng cảm thán khôn nguôi.

 

Xem nhà hai phát triển ở thủ đô , căn nhà thật lớn.

 

Ngay cả ở huyện lỵ mà một căn nhà lớn như cũng dễ dàng gì, huống chi là ở một nơi tấc đất tấc vàng như thủ đô.

 

Vì sự mặt của gia đình cả, trong nhà đón Tết thêm mấy miệng , càng thêm náo nhiệt hơn một chút.

 

Buổi trưa cả nhà ăn uống qua loa một bữa đại khái, đợi đến bữa cơm tất niên, cả gia đình vây quanh bàn ăn vui vẻ náo nhiệt ăn uống.

 

Hai đứa trẻ nhà cả đều cảm thấy thủ đô ở đây , ăn ngon, ăn xong còn xem tivi.

 

Có lẽ vì là thành phố lớn, gia đình giàu nhiều, nên bữa cơm tất niên, tiếng pháo hoa bên ngoài vang lên từng trận liên tiếp.

 

Đừng là trẻ con thích bầu khí náo nhiệt như , ngay cả lớn cũng thích.

 

So với hậu thế, Tô Niệm Niệm cảm thấy hương vị Tết thời vẫn đậm đà hơn.

 

Tuy nhiên điều liên quan đến môi trường thời đại, lúc chung còn nghèo, chỉ dịp lễ Tết mới ăn chút gì đó ngon ngon, hoặc mới mặc quần áo mới, nên ai nấy đều mong chờ đến Tết.

 

Hậu thế điều kiện vật chất sung túc , nên sự kỳ vọng đối với ngày lễ cũng còn cao như .

 

Đêm giao thừa, cả gia đình quây quần bên bàn ăn vui vẻ, cứ thế náo nhiệt trôi qua.

 

Buổi tối khi Thẩm Hạo Đình ôm vợ ngủ, chỉ cảm thấy hạnh phúc.

 

Con cái , điều kiện trong nhà cũng , cảm thấy đời mãn nguyện .

 

Bây giờ chỉ cần cùng vợ vun vén gia đình thật , đợi các con lớn khôn.

 

Hai vợ chồng cùng nhiều lời ngọt ngào mãi mới giấc ngủ.

 

Ngày mùng Một Tết, nhà họ Thẩm ở thủ đô nhiều họ hàng thích lắm, nên cần chúc Tết khắp nơi.

 

Tuy nhiên bên phía Thẩm Hạo Kiệt, mang theo một ít quà cáp đến nhà đối tượng Tần Văn Văn.

 

Còn Thẩm Nguyệt Nguyệt thì mang món quà chuẩn sẵn đến tặng cho Phùng lão gia t.ử.

 

Trong mắt Thẩm Nguyệt Nguyệt, Phùng lão gia t.ử chỉ là sư phụ của , mà còn là bậc trưởng bối.

 

Biết Phùng lão gia t.ử con cái bên cạnh, Thẩm Nguyệt Nguyệt chỉ đành tự báo hiếu ông.

 

Tô Niệm Niệm vốn định cùng Thẩm Hạo Đình chúc Tết và thăm hỏi mấy vị lãnh đạo của Thẩm Hạo Đình ở quân khu thủ đô, ngờ họ còn khỏi cửa thì thấy gia đình Vương Hiểu Yến tới.

 

Thấy gia đình họ đến, Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình bèn tạm thời gác chuyện ngoài.

 

Gia đình Vương Hiểu Yến đến chúc Tết, mang theo ít quà cáp.

 

Đợi chúc Tết hôm nay xong, mùng Hai cửa hàng của họ bắt đầu lo liệu mở cửa .

 

Mấy ngày Tết , công việc kinh doanh trong cửa hàng của họ vô cùng hồng hỏa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-445.html.]

Sau Tết ước chừng kinh doanh cũng tệ, nên mở cửa thêm một ngày là kiếm thêm tiền của một ngày.

 

Nhìn thấy Vương Hiểu Yến mang qua nhiều quà cáp quý giá như , Tô Niệm Niệm nhất thời gì cho .

 

Thật cần như thế, đến chúc Tết thì cứ chuẩn đại khái là , quá nhiều thế khiến thấy ngại.

 

Vương Hiểu Yến cảm thấy, Tô Niệm Niệm giúp đỡ gia đình cô một việc lớn, ngày Tết gửi thêm nhiều đồ đạc qua đây là điều nên .

 

Những món đồ Tô Niệm Niệm tiện trả , nên lì xì thêm cho con cái nhà Vương Hiểu Yến thật nhiều bao lì xì.

 

Buổi trưa hai gia đình cùng ăn uống náo nhiệt một bữa, buổi chiều gia đình Vương Hiểu Yến mới về.

 

Đợi Vương Hiểu Yến , Ngô Thục Trân còn ở mặt Tô Niệm Niệm cảm thán:

 

“Vợ chồng Hiểu Yến đều là , hiện tại cuộc sống của họ hơn nhiều so với hồi ở quân đội.

 

Mẹ thấy Hiểu Yến vui vẻ hơn nhiều so với đây ở trong quân đội, Hứa Tiến tuy xuất ngũ , nhưng hai vợ chồng thể nhiều thời gian ở bên hơn, hơn nữa cần lo lắng quá nhiều rủi ro."

 

Người bình thường sống qua ngày, theo đuổi quá nhiều thứ, bình bình đạm đạm mới là đáng quý nhất.

 

Tô Niệm Niệm tiếp lời:

 

“Vâng ạ, hiện tại họ hạnh phúc hơn đây nhiều."

 

Thẩm Hạo Đình ở bên cạnh xong, nhịn hỏi:

 

“Vợ ơi, em cũng hy vọng thể xuất ngũ để nhiều thời gian bên em hơn ?"

 

Nói đến chủ đề , Thẩm Hạo Đình cảm thấy với vợ.

 

khi đến thủ đô, thời gian ở bên vợ vẫn nhiều.

 

So với Hứa Tiến thể ở bên vợ hàng ngày như , còn kém xa.

 

“Không , sự nghiệp của , em tôn trọng lựa chọn nghề nghiệp của .

 

Hơn nữa, tỏa sáng trong lĩnh vực của , em cũng cảm thấy tự hào vì là quân nhân, các con cũng .

 

Đợi ngày càng lớn mạnh hơn, mới thể năng lực lớn hơn để bảo vệ em và các con."

 

Từ xưa đến nay “thương nhân đấu quyền thế", công việc kinh doanh hiện tại của Tô Niệm Niệm tuy , nhưng nếu đằng chỗ dựa thì dễ nhắm tới.

 

Giống như lúc đám lưu manh bên ngoài đỏ mắt vì cửa hàng quần áo của cô, vẫn nhờ quan hệ mới dẹp yên .

 

Chương 372 Gia đình cả quyết định đến thủ đô

 

Nếu bối cảnh quyền thế, trong những năm tháng đầy biến động, lẽ ngay cả năng lực tự bảo vệ cũng .

 

Trước đây Tô Niệm Niệm cảm thấy kinh doanh, thu nhập thấp, nên cần Thẩm Hạo Đình lính trong quân đội đầy mạo hiểm.

 

Sau khi đến thủ đô mới hiểu một đạo lý, những thứ cứ tiền là giải quyết .

 

Chức vụ của Thẩm Hạo Đình càng cao, thì càng thể bảo vệ gia đình họ hơn.

 

Quan trọng nhất vẫn là tín ngưỡng của Thẩm Hạo Đình đối với nghề nghiệp , Tô Niệm Niệm tự nhiên sẽ ngăn cản đàn ông thực hiện tín ngưỡng của .

 

Thẩm Hạo Đình khi thấy lời của Tô Niệm Niệm, sự áy náy trong lòng mới vơi vài phần.

 

Anh vợ, vô cùng nghiêm túc :

 

“Vợ ơi, em yên tâm, nhất định sẽ nỗ lực thật ."

 

 

Loading...