[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 436
Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:04:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khai trương ba ngày, việc ăn trong tiệm định, tình hình tiêu thụ còn hơn so với dự kiến của Tô Niệm Niệm.”
Đương nhiên, ăn lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, ví dụ như đôi khi khách hàng đến mua quần áo, mới mua xong mặc hai ngày là mang trả , la lối om sòm đòi họ trả tiền.
Quần áo mặc qua mang trả thể ảnh hưởng đến việc bán hai, giá một bộ quần áo hề rẻ, nhân viên trong tiệm lúc đầu bằng lòng trả tiền cho khách hàng.
May mà tình huống như nhiều, cơ bản hễ gặp , Tô Niệm Niệm đều yêu cầu nhân viên tiền, tránh sự phiền phức khi cãi vã.
Thực ăn ở thế kỷ hai mươi mốt, nhiều việc kinh doanh đều là bảy ngày trả hàng cần lý do, chỉ cần chuyện quá đáng, thực đều thể thỏa mãn nhu cầu của khách hàng.
Đương nhiên, quá ly phổ thì chắc chắn là .
Ví dụ như ngày hôm nay, mấy tên côn đồ nhỏ liền lảng vảng cửa tiệm của Tô Niệm Niệm, thu tiền bảo kê từ tiệm của Tô Niệm Niệm.
Tô Niệm Niệm liền bằng lòng thỏa hiệp , thật sự nếu đưa tiền thì chính là cổ xúy cho khí thế của loại .
Sau nếu những thấy việc ăn của cô càng càng , liệu lòng tham càng ngày càng lớn, đòi hỏi càng ngày càng nhiều ?
Bản mở tiệm kiếm tiền, là để cho và gia đình một điều kiện hơn, chứ để lợi cho loại .
Sau khi Tô Niệm Niệm từ chối nộp tiền bảo kê, mấy tên côn đồ nhỏ liền ngăn cản hù dọa khách tiệm, dẫn đến việc khách hàng đều dám đến đây.
Tô Niệm Niệm cũng thử báo công an, nhưng đối với loại chỉ lảng vảng cửa tiệm của bạn, tay đ-ánh thương , công an nhiều nhất cũng chỉ phê bình giáo d.ụ.c bằng miệng vài câu, cơ bản là tác dụng lớn gì.
Chương 364 Người nhà đẻ Vương Như
cứ tiếp tục như thế cũng là cách, việc ăn trong tiệm vẫn cần tiếp tục .
Số Tô Niệm Niệm quen ở thành phố Kinh nhiều, duy nhất thể nghĩ đến để giúp đỡ chính là vợ chồng lão thủ trưởng.
Nhà Vương Như lúc đầu ở thành phố Kinh khá thế lực, chỉ định thể quen một giúp đỡ cho cô.
Tô Niệm Niệm tuy dễ dàng nhờ vả vợ chồng lão thủ trưởng giúp đỡ, nhưng cô cũng thanh cao đến mức đó.
Thật sự gặp chuyện , thì cái gì cần nhờ lão thủ trưởng giúp đỡ thì nhất định nhờ.
Cô cũng ngốc, đùi lớn mà ôm thì đúng là uổng công.
Tô Niệm Niệm nhanh ch.óng gọi điện thoại cho lão thủ trưởng nêu rõ chuyện .
Sau khi Tô Niệm Niệm rõ tình hình, lão thủ trưởng vô cùng tức giận.
Những tên côn đồ nhỏ đó đúng là quá mắt , dám bắt nạt lên đầu cháu gái ông.
Bắt nạt khác thì thôi , thể bắt nạt cháu gái ông chứ?
Lão thủ trưởng vốn tính bao che khuyết điểm lập tức bày tỏ sẽ mặt giúp cháu gái, giải quyết chuyện .
Lão thủ trưởng cũng nhắc qua chuyện với Vương Như một chút.
Vương Như thấy cháu gái nuôi bắt nạt tìm rắc rối, cũng tức giận vô cùng.
Đừng Vương Như bình thường là một dịu dàng, nhưng đôi khi cũng giống như lão thủ trưởng , đều là kiểu khá bao che cho .
May mà quê bà ở thành phố Kinh quan hệ cửa nẻo nhất định.
Sau khi thấy cháu gái ngoan ăn côn đồ nhỏ tìm rắc rối, bà lập tức huy động các mối quan hệ phía nhà đẻ.
Thế là ngày hôm khi Tô Niệm Niệm liên lạc xong với vợ chồng lão thủ trưởng, chuyện dẹp yên một cách thuận lợi.
Người giúp Tô Niệm Niệm dẹp yên chuyện là một cháu họ phía nhà đẻ của Vương Như.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-436.html.]
Người cháu họ đang công tác trong hệ thống công an ở thành phố Kinh , đối phó với những tên côn đồ nhỏ phương pháp.
Những tên côn đồ nhỏ gây rối ở thành phố Kinh cũng chỉ dám loạn mặt những dân thường thôi, chứ dám thật sự đối đầu với công an .
Bởi vì cháu họ của Vương Như bảo kê, việc ăn ở mấy cửa hàng mặt phố của Tô Niệm Niệm thuận lợi hơn nhiều, ít nhất là ai dám tùy tiện lên đây tìm rắc rối nữa.
Tô Niệm Niệm suy nghĩ dù cũng giúp một tay, tuy là mượn quan hệ phía Vương Như, nhưng cũng cảm ơn một tiếng cho hẳn hoi.
Chưa đến cái khác, ít nhất là mời ăn một bữa cơm để bày tỏ lòng cảm ơn.
Sau khi cải cách mở cửa, ở thành phố Kinh ngoài Tô Niệm Niệm , còn những khác lựa chọn kinh doanh.
Tô Niệm Niệm thấy mấy quán cơm tư nhân, thức ăn ngon hơn nhiều so với bên quán cơm quốc doanh.
Tô Niệm Niệm định sẵn chuyện , liền mời cháu họ của Vương Như ăn cơm.
Người cháu họ của Vương Như tên là Vương Dục Trạch.
Gia thế tồi, cộng thêm năng lực cá nhân mạnh, tuổi còn trẻ mà chức vụ thấp .
Đợi đến khi Tô Niệm Niệm thấy bản thì ngạc nhiên, vốn Vương Dục Trạch tuổi tác lớn, nhưng ngờ trẻ trai.
Ước chừng trông chỉ hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, diện mạo là sự thanh tú pha lẫn một chút khí.
Ở độ tuổi mà đến vị trí hiện tại, ngoài bối cảnh gia đình, về phương diện năng lực cá nhân chắc chắn cũng là thuộc hàng xuất sắc nhất.
Tô Niệm Niệm , Vương Như là một đại mỹ nhân, xem gen phía nhà đẻ bà đều tồi, nên con cái đều .
Tuy nhiên Tô Niệm Niệm cũng chỉ đơn thuần là thưởng thức thôi, ý nghĩ nào khác.
Hai cùng đến một quán cơm tư nhân ở thành phố Kinh, Tô Niệm Niệm để Vương Dục Trạch gọi món.
Vương Dục Trạch hành xử phóng khoáng, khách khí với Tô Niệm Niệm, cầm lấy thực đơn bắt đầu gọi món.
Anh gọi ba món , đó đưa thực đơn cho Tô Niệm Niệm, để Tô Niệm Niệm gọi món.
Tô Niệm Niệm xem qua thực đơn, tự gọi thêm hai món nữa, đủ cho hai họ ăn .
“Nghe danh bằng một gặp mặt, ngờ Tô đồng chí trẻ như ."
Ánh mắt Vương Dục Trạch Tô Niệm Niệm mang theo sự thưởng thức xen lẫn một chút rực rỡ.
Tô Niệm Niệm , tò mò hỏi:
“Trước đây về ?"
Vương Dục Trạch gật đầu:
“Cô bà thường xuyên nhắc đến cô mặt chúng , cháu gái bà lợi hại, hiếu thảo với bà, bản cũng vô cùng ưu tú.
Người trong gia tộc chúng đều tò mò về cô, nhưng vẫn luôn cơ hội gặp mặt.
Không ngờ cơ hội, gặp cô cả những trong nhà ."
Khi Vương Như nhắc đến Tô Niệm Niệm mặt những bên nhà đẻ, Tô Niệm Niệm trở nên nổi tiếng ở phía nhà đẻ của Vương Như .
Lý do khiến tò mò và chú ý đến cô, một phần nguyên nhân là Vương Như con cái, càng cháu nội cháu ngoại, ngờ đột nhiên nhận Tô Niệm Niệm cháu gái nuôi.
Những đều , rốt cuộc một cô gái như thế nào mới thể lọt mắt xanh của Vương Như, nhận sự công nhận và tán thưởng của bà.