[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 425

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:04:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bận rộn cả một ngày dài, Tô Niệm Niệm tuy vô cùng mệt mỏi nhưng thu quân trong sự mãn nguyện.”

 

Sau khi kết thúc công việc, Tô Niệm Niệm định gọi điện thoại cho Thẩm Hạo Đình để chi-a s-ẻ niềm vui.

 

Vốn dĩ cô còn gọi cho vợ chồng lão thủ trưởng nữa, nhưng lúc thời gian còn sớm, sợ phiền ông bà nghỉ ngơi, nên định bụng đợi ban ngày thời gian sẽ gọi .

 

Thời gian qua vì bận rộn chuyện cửa hàng quần áo, Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình liên lạc nhiều.

 

Thẩm Hạo Đình vợ bận, cho dù nhớ vợ nhưng cũng chủ động gọi điện mấy .

 

Lần nhận điện thoại của vợ, Thẩm Hạo Đình vui mừng.

 

Tô Niệm Niệm chi-a s-ẻ với Thẩm Hạo Đình về tình hình khai trương cửa hàng quần áo, khóe môi Thẩm Hạo Đình nở nụ .

 

“Anh ngay vợ giỏi mà, chắc chắn sẽ thành công."

 

Qua điện thoại, Tô Niệm Niệm cũng thể ngữ khí đầy tự hào của Thẩm Hạo Đình.

 

Tô Niệm Niệm :

 

“Còn thì , một ở bộ đội thế nào?

 

Có tự chăm sóc cho ?"

 

Thấy vợ quan tâm , Thẩm Hạo Đình báo tin vui báo tin buồn, giải thích tình hình.

 

Anh ở bộ đội thứ đều , chỉ là nhà đều ở đây, một khó tránh khỏi chút cô đơn buồn chán.

 

Tuy nhiên, ước chừng bao lâu nữa, thể điều động đến quân khu bên phía Bắc Kinh .

 

Bởi vì phía lão thủ trưởng giúp đỡ thương lượng với quân khu Bắc Kinh để điều Thẩm Hạo Đình qua đó.

 

Quân khu Bắc Kinh chấp nhận đơn xin, hiện tại Thẩm Hạo Đình chỉ chờ lệnh điều động.

 

Theo ước tính của Thẩm Hạo Đình, nửa cuối năm nay thể đến Bắc Kinh đoàn tụ với gia đình.

 

Hai vợ chồng sơ ý một cái chuyện điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ, mãi đến khi phía thúc giục kết thúc cuộc gọi, Tô Niệm Niệm mới cúp máy.

 

Lúc Tô Niệm Niệm ngoài tốn tiền gọi điện thoại, ngoài cô , những khác cũng thể cần dùng.

 

Thời gian gọi quá dài, tự nhiên sẽ lỡ dở những đang đợi phía .

 

Tô Niệm Niệm cúp điện thoại trở về, liền bàn với Thẩm Hướng Đông và Ngô Thục Trân về việc lắp điện thoại tại nhà.

 

Hiện tại lắp một cái điện thoại hề rẻ, tốn đến mấy nghìn tệ.

 

rẻ, nhưng nếu nhà một cái điện thoại thì chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều, ở nhà là thể gọi điện.

 

Ngoài , hiện tại việc kinh doanh của Tô Niệm Niệm đang dần lớn mạnh và mở rộng, nếu một chiếc điện thoại, ăn sẽ nhiều tiện lợi hơn.

 

Đối với quyết định của Tô Niệm Niệm, Thẩm Hướng Đông và Ngô Thục Trân bao giờ điều gì.

 

Tiền là do con dâu kiếm , cô sắp xếp thế nào thì đương nhiên theo cô .

 

Hơn nữa Tô Niệm Niệm là vì cho gia đình, vì tạo sự thuận tiện cho cả nhà, họ lý do gì để phản đối chứ?

 

Thế là kế hoạch lắp điện thoại định đoạt như .

 

Ngày hôm , Tô Niệm Niệm liền liên hệ thợ đến lắp điện thoại.

 

Ở nhà Ngô Thục Trân nên Tô Niệm Niệm lo lắng, tiếp tục để mắt đến tình hình bên cửa hàng quần áo.

 

Chương trình khuy-ến m-ãi khai trương tổng cộng diễn trong ba ngày, đây là ngày thứ hai, đúng cuối tuần, lượng khách vẫn định.

 

Điều khiến Tô Niệm Niệm vui mừng là doanh thu hôm nay còn cao hơn hôm qua, nhiều hơn hẳn một trăm tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-425.html.]

 

Chương 355 Đến Thanh Thị chăm sóc Thẩm Hạo Đình thương

 

Cửa hàng của cô mới dựng lên, dù kiểu dáng và chất lượng quần áo đều nhưng nhiều vẫn đến.

 

Mở tiệm cần kiên trì canh giữ một thời gian, đợi khi danh tiếng vang xa thì việc kinh doanh sẽ định hơn nhiều.

 

Nhìn doanh thu ngày một tăng, Tô Niệm Niệm cũng thêm tự tin để hơn nữa.

 

Chuyện cửa hàng quần áo tạm , Tô Niệm Niệm cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm một chút, thời gian tiếp theo cô tập trung chủ yếu việc học và lách.

 

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đến kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5.

 

Tô Niệm Niệm vốn dự định nghỉ mấy ngày ở nhà chăm sóc con cái thật , nhưng vài ngày kỳ nghỉ, cô nhận tin từ phía bộ đội báo rằng Thẩm Hạo Đình nhiệm vụ trở về thương.

 

Sau khi tin , Tô Niệm Niệm bắt đầu lo lắng cho tình hình của Thẩm Hạo Đình.

 

Người gọi điện là lão thủ trưởng, trong điện thoại, lão thủ trưởng an ủi Tô Niệm Niệm:

 

“Niệm Niệm, cháu đừng lo lắng, Hạo Đình tuy thương nhưng bác sĩ xem qua , là vết thương ngoài da, .

 

Chỉ cần ở bệnh viện tĩnh dưỡng thật là vấn đề lớn."

 

Mặc dù lão thủ trưởng như , Tô Niệm Niệm vẫn yên tâm về Thẩm Hạo Đình.

 

Dẫu cũng thương, bên cạnh ai chăm sóc, một bệnh suy cho cùng cũng nhiều điều bất tiện.

 

Tô Niệm Niệm liền đem chuyện với Ngô Thục Trân một tiếng.

 

Nghe tin Thẩm Hạo Đình thương, Ngô Thục Trân cũng cảm thấy kinh ngạc và lo lắng.

 

Nếu hiện tại cả nhà đều đang ở Bắc Kinh, tiện qua đó, bà thật sự lao thẳng đến đó để xem con trai thế nào.

 

Tô Niệm Niệm thấy cha chồng đầy vẻ lo lắng cho Thẩm Hạo Đình, liền an ủi:

 

“Cha, , ông nội nuôi của con , Hạo Đình đều là vết thương ngoài da, ạ.

 

Anh điều trị ở bệnh viện , cứ thế tĩnh dưỡng là .

 

Mấy ngày nữa con nghỉ lễ , chắc là nghỉ một tuần, con định Thanh Thị thăm Hạo Đình."

 

Tô Niệm Niệm lo lắng cho tình hình của Thẩm Hạo Đình, thăm là điều Thẩm Hướng Đông và Ngô Thục Trân đều thể thấu hiểu.

 

Họ , Tô Niệm Niệm thể xem một chút cũng .

 

Ngô Thục Trân liền với Tô Niệm Niệm:

 

“Niệm Niệm, bảo Hạo Kiệt lúc đó cùng con đến Thanh Thị nhé?"

 

Tô Niệm Niệm Thanh Thị một , Ngô Thục Trân vẫn thấy yên tâm, ngộ nhỡ đường gặp thì ?

 

Tô Niệm Niệm cũng Ngô Thục Trân vì quan tâm mới đề nghị như , nhưng cô vẫn từ chối:

 

“Mẹ ơi, lúc đó ở cửa hàng chắc chắn sẽ bận lắm, bên tiệm tạp hóa một cha bận xuể ạ.

 

Mẹ cứ yên tâm , con là lớn chứ trẻ con , lúc con đường nhất định sẽ cách chăm sóc bản ."

 

Ngô Thục Trân vẫn còn chút lo lắng, Tô Niệm Niệm liền :

 

“Con sẽ với ông nội nuôi một tiếng, toa giường mềm, như sẽ gặp ạ."

 

Thấy Tô Niệm Niệm thế, Ngô Thục Trân mới gật đầu:

 

“Vậy , đường con chăm sóc thật , đến nơi thì nhớ gọi điện về nhà ngay."

 

 

Loading...