[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:46:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiện tại đối với hướng phát triển nghề nghiệp tương lai của con cháu, Vương Như cảm thấy, những thứ khác đều là thứ yếu, bình an là .”

 

Thà rằng nghề nghiệp bình thường một chút, thể bình an sống cả đời còn hơn là giàu sang trong hiểm nguy.

 

Lão thủ trưởng Vương Như thì thêm gì nữa.

 

Tương lai con cháu con đường nào, đương nhiên ông quyết định, mà do chính chúng quyết định.

 

Tô Niệm Niệm ba đứa nhỏ miệng đang chảy nước dãi, liền bắt đầu gắp thức ăn cho chúng.

 

Những thứ Tô Niệm Niệm gắp đều là đồ mềm dễ ăn.

 

Ba nhóc tì dường như thích hương vị của những món , đứa nào đứa nấy ăn ngon lành, ăn xong một miếng đòi miếng tiếp theo.

 

“Mẹ, ."

 

Nhìn Tô Niệm Niệm đang đút cho Lemon ăn, Apple và Mango liền sốt sắng gọi .

 

Vốn dĩ mấy đứa nhỏ phát âm “", nhưng vẫn thể gọi rõ ràng hai tiếng “ ơi" như .

 

Giờ thấy chúng mở miệng gọi , Tô Niệm Niệm đương nhiên là mừng rỡ.

 

Chúng thật là giỏi, gọi !

 

Những khác trong nhà cũng cảm thấy vui mừng.

 

Con gọi , đó cũng là một phần của sự trưởng thành, họ chứng kiến sự trưởng thành của lũ trẻ, thể vui cho ?

 

Gương mặt Tô Niệm Niệm tràn ngập nụ , đó gắp thức ăn cho Apple và Mango coi như là phần thưởng.

 

Lemon thấy hai đuổi theo gọi , cảm thấy nhất định thua kém hai , bèn thiết gọi lên:

 

“Mẹ, ."

 

Hai thấy Lemon gọi như , liền càng hăng hái gọi to hơn.

 

Thế là ba đứa nhỏ dường như đang thi đua với , đứa gọi to hơn đứa .

 

Nhìn ba đứa nhỏ như , Tô Niệm Niệm trong tiếng gọi da diết cảm thấy chút lâng lâng, chút lạc lối.

 

Thì con gọi thể là một chuyện hạnh phúc đến thế!

 

Mọi bàn đều ba đứa trẻ cho bật .

 

Trong lòng Tô Niệm Niệm khỏi cảm thán, hèn gì thời đại bảo đa t.ử đa phúc, trong nhà đông con chính là thấy náo nhiệt, niềm vui con cái mang cũng nhiều hơn.

 

Trêu đùa lũ trẻ một lúc, họ bắt đầu dùng bữa tối tất niên.

 

Bữa cơm tất niên thịnh soạn, hương vị cũng cực kỳ ngon.

 

Điều kiện đây của vợ chồng lão thủ trưởng hề tệ, nhưng bao giờ chuẩn nhiều món ăn như dịp Tết.

 

Chủ yếu là họ chỉ hai , trong nhà đông, chuẩn quá nhiều món cũng cần thiết.

 

Bữa cơm , cả gia đình đương nhiên là ăn uống vô cùng vui vẻ.

 

Vợ chồng lão thủ trưởng cảm thấy lâu vui vẻ náo nhiệt như .

 

Kéo theo đó là lão thủ trưởng buổi tối còn uống thêm vài ly r-ượu.

 

Đương nhiên, để lão thủ trưởng giữ gìn sức khỏe, Tô Niệm Niệm cho ông uống r-ượu trắng trực tiếp, mà là uống loại r-ượu vàng.

 

R-ượu vàng ấm nóng, uống dịu hơn, còn thể ấm c-ơ th-ể.

 

Ngoài r-ượu vàng , Tô Niệm Niệm còn chuẩn thêm một ít r-ượu vang đỏ.

 

R-ượu vang đỏ khá phù hợp cho phụ nữ uống, nồng độ cao, thông thường dễ say.

 

Tuy nhiên r-ượu vang đỏ ở thời điểm là hàng hiếm, bình thường dù tiền cũng chắc mua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-340.html.]

 

Khi thấy Tô Niệm Niệm mang một chai r-ượu vang, Vương Như còn cảm thấy bất ngờ.

 

Con bé kiếm một chai r-ượu vang thế ?

 

Vương Như đương nhiên là từng uống r-ượu vang, nhưng đó là chuyện của ngày xưa , giờ r-ượu vang khó kiếm, nên Vương Như cũng lâu uống.

 

Đối với hương vị của r-ượu vang, Vương Như vốn dĩ thích.

 

Giờ thấy Tô Niệm Niệm mang một chai r-ượu vang, bất ngờ thấy vui mừng.

 

“Niệm Niệm, chai r-ượu vang cháu kiếm ở thế?"

 

Vương Như buột miệng hỏi.

 

Nếu dễ kiếm thì bà cũng thể tự mua một ít về uống.

 

Tô Niệm Niệm bèn khiêm tốn đáp một câu:

 

“Bà nội, đây là cháu nhờ bạn mua đấy ạ."

 

Thực tế, chai r-ượu vang là Tô Niệm Niệm mua từ trong hệ thống giao dịch thời .

 

Chương 284 Nhà họ Tô và nhà họ Thẩm đến thăm

 

Hiện tại dư hệ thống nhiều, Tô Niệm Niệm thiếu tiền, nên chọn loại r-ượu vang để mua, chất lượng khác hẳn với loại bán cho Từ Sâm.

 

Vương Như Tô Niệm Niệm thì hỏi thêm gì nữa.

 

Con bé bản lĩnh, chắc chắn là kênh riêng của .

 

Bà rót một ly r-ượu vang để thưởng thức.

 

Đã lâu uống r-ượu vang, khi uống Vương Như lộ rõ vẻ mãn nguyện.

 

Nhấm nháp vài ngụm xong, Vương Như liền khen ngợi Tô Niệm Niệm:

 

“Niệm Niệm, chất lượng r-ượu vang tệ, ngon lắm."

 

Phải là như Vương Như mới thể nếm , bình thường thưởng r-ượu sẽ thấy hương vị cũng chẳng khác biệt là mấy.

 

Thấy Vương Như thích r-ượu vang , Tô Niệm Niệm bèn :

 

“Bà nội, nếu bà thích uống thì cháu kiếm cho bà vài chai nữa."

 

Vương Như bèn gật đầu:

 

“Được thôi, đến lúc đó hết bao nhiêu tiền bà đưa cho cháu."

 

Vương Như thiếu tiền, nên chỉ cần là thứ thích, dù tốn thêm chút tiền bà cũng thấy tiếc.

 

“Bà nội, cần tiền ạ, coi như là cháu hiếu thảo với bà thôi."

 

“Thế , r-ượu chắc chắn là r-ượu ngon, giá rẻ , bà thể để cháu tốn kém ?"

 

Vương Như để Tô Niệm Niệm tốn tiền, nếu là mấy thứ rẻ tiền thì thôi, chứ r-ượu vang quá danh giá, Vương Như chiếm hời của đứa cháu gái nuôi .

 

“Bà nội, , cháu tiền mà, vả mấy chai r-ượu thôi, tốn kém bao nhiêu , bà thế là khách sáo với cháu ."

 

Lão thủ trưởng bên cạnh khuyên Vương Như một câu:

 

“Đã là tấm lòng của cháu gái ngoan của chúng thì bà cứ nhận , ?"

 

Cùng lắm thì tìm cơ hội trả , bảo bối trong tay họ nhiều lắm, tùy tiện tặng Tô Niệm Niệm một món cũng đủ mua bao nhiêu chai r-ượu vang .

 

Vương Như đắn đo một chút gì thêm nữa.

 

Cái Tết , r-ượu thức ăn, cộng thêm cả gia đình quây quần bên , bữa cơm tất niên diễn vô cùng náo nhiệt.

 

 

Loading...