“Hơn nữa ngày Tết dù bao lì xì nhiều ít, lớn đều sẽ cho chút tiền mừng tuổi.”
Đối với một gia đình điều kiện , thậm chí còn mua cho quần áo mới giày mới.
Nếu Tết thì bình thường bao giờ đãi ngộ như .
Khoảng chín giờ sáng, vợ chồng lão thủ trưởng đến đây.
Chủ yếu là họ ở nhà đìu hiu quá, cũng chẳng gì .
Thà rằng đến chỗ Tô Niệm Niệm, nhà Tô Niệm Niệm đông náo nhiệt.
Thấy vợ chồng lão thủ trưởng qua, nhà bận rộn nhiệt tình đón tiếp.
May mà vợ chồng lão thủ trưởng đều là dễ tính, thấy họ việc bận nên bảo cần đón tiếp rình rang.
Đều là một nhà, cần câu nệ nhiều.
Lão thủ trưởng vô cùng thích ba đứa nhỏ mập mạp , nên khi đến tới mặt lũ trẻ để trêu đùa chúng.
Vương Như thấy Tô Niệm Niệm đang chuẩn nguyên liệu, liền theo bếp, hỏi cần giúp gì .
Tô Niệm Niệm vội bảo Vương Như cứ nghỉ ngơi , chơi với mấy đứa nhỏ là , việc trong bếp một cô lo .
Dựa theo phán đoán của Tô Niệm Niệm, những việc trong bếp chắc chắn Vương Như .
Vương Như từ nhỏ gia thế , hồi đó trong nhà còn thuê , hầu hạ, bà vốn dĩ cần bận tâm đến những việc .
Sau bà gả cho lão thủ trưởng, lão thủ trưởng luôn cưng chiều bà, để bà bếp nấu cơm bao giờ.
Vốn dĩ lão thủ trưởng định thuê giúp việc cho gia đình, nhưng Vương Như quen trong nhà lạ, nên chỉ thuê mỗi ngày qua dọn dẹp vệ sinh hai tiếng đồng hồ, còn vấn đề ăn uống của họ thì giải quyết trực tiếp tại nhà ăn của bộ đội.
Một cả đời từng bếp như Vương Như, thể mấy việc bếp núc .
Vương Như cảm thấy con bé ghét bỏ , cũng may bà vẫn một nhận thức tỉnh táo về bản , nặng nhẹ thế nào.
Nên khi Tô Niệm Niệm từ chối, bà cũng ngoan ngoãn chơi với ba đứa nhỏ nhà Tô Niệm Niệm, nghĩ đến việc bày bừa trong bếp nữa.
Ba đứa nhỏ cũng lạ , cộng thêm đó gặp vợ chồng lão thủ trưởng vài , lúc ở mặt họ tỏ thiết, còn để họ âu yếm ôm ấp.
Đối với vợ chồng lão thủ trưởng con cái, giờ gặp ba đứa nhỏ đáng yêu thế , thực sự là sức kháng cự.
Trước đây hai ông bà từng nếm trải niềm vui con cháu đầy đàn, giờ coi như bù đắp.
Thảo nào nhiều già thích trẻ con, nhà cửa náo nhiệt thế mới .
Vì ăn là cơm tất niên, ăn buổi tối, nên buổi trưa cả gia đình chỉ ăn uống đơn giản một chút.
dù ăn đơn giản, thức ăn vẫn thịnh soạn.
Vợ chồng lão thủ trưởng cảm thấy cái miệng của họ Tô Niệm Niệm nuôi cho kén chọn .
Trước đây ăn cơm nhà ăn thấy cũng tạm, giờ thì một miếng cũng nuốt trôi.
Chương 283 Ba đứa nhỏ gọi
Vẫn là Tô Niệm Niệm nấu ăn ngon hơn, hợp khẩu vị của họ hơn.
hôm nay nếu đến nhà cháu gái nuôi ăn Tết, thì cũng chỉ thể ở nhà ăn cơm nhà ăn thôi.
Ăn trưa xong, việc nhà cửa lo liệu hòm hòm, Tô Niệm Niệm đợi đến ba giờ mới chính thức bắt đầu bận rộn trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-339.html.]
Rất nhanh, từng món mỹ vị đời bàn tay cô.
Ngoài các món nóng, Tô Niệm Niệm còn hấp thêm ít điểm tâm.
Như bánh gạo, bánh bò đường đỏ mà các con thích ăn đương nhiên là thể thiếu.
Đợi đến năm giờ chiều, tất cả các món ăn chuẩn xong xuôi.
Thời gian còn sớm nữa, năm giờ ăn cơm tối là .
Vừa ăn trò chuyện, ít nhất cũng ăn đến bảy giờ.
Sau đó ăn xong náo nhiệt một chút, ít nhất đến tám chín giờ mới ngủ .
Tô Niệm Niệm bưng những món ăn lên bàn, gọi cả nhà ăn cơm.
Cái Tết Thẩm Hạo Đình thể về khiến Tô Niệm Niệm vui, ít nhất chủ nhân của ngôi nhà cũng mặt.
Gia đình đông , quây quần quanh bàn đông đúc.
Tô Niệm Niệm đặc biệt đặt ba chiếc ghế ăn cho ba đứa nhỏ, tuy bằng ghế ăn đời nhưng các chức năng cơ bản vẫn đủ.
Bế ba đứa nhỏ trong ghế ăn, để chúng cùng bàn cơm.
Ba nhóc tì rõ ràng là ăn Tết là ý nghĩa gì, nhưng một bàn đầy vẻ náo nhiệt, đôi mắt nhỏ của chúng đều sáng lấp lánh, thể thấy là đang vui.
Các con ăn đồ quá cứng, nhưng giờ thể ăn trứng hấp, ăn bánh ngọt, còn thể ăn chút thịt ninh nhừ.
Đối mặt với một bàn đầy món ngon, ba đứa trẻ rõ ràng cũng thèm ăn, nước dãi bắt đầu chảy .
“Ba cái đứa , đúng là lũ sâu hấu, mới mấy tháng tuổi thèm ăn thế , đợi lớn thêm chút nữa thì còn nữa."
Nhìn ba đứa nhỏ, dù miệng Tô Niệm Niệm than vãn như nhưng giọng điệu đầy vẻ cưng chiều.
Nghe thấy lời của Tô Niệm Niệm, Vương Như liền :
“Ăn là phúc, chúng ăn thì ngược là một loại phúc khí đấy, gì ."
Lão thủ trưởng tiếp lời:
“, ăn là chuyện , ăn nhiều một chút, đợi ba đứa nhỏ nuôi dưỡng cao lớn khỏe mạnh mới .
thấy nhóc Apple và nhóc Mango đều là mầm non lính đấy."
Nghe lão thủ trưởng , Vương Như chút dở dở :
“Đứa trẻ còn nhỏ thế , ông thể cái gì?"
“Trẻ con tuy nhỏ, nhưng bản lĩnh và sự kiên trì chúng vẫn thể , thấy Apple và Mango quả thực hợp lính."
“Cái việc lính ông là , thấy mấy đứa nhỏ đều thông minh lắm, thể học hành giỏi giang, theo con đường trí thức."
Vương Như cảm thấy tuy lính cũng khá , tiền đồ, nhưng quá nguy hiểm.
Bà ủng hộ chồng việc thích, nhưng tự đáy lòng bà mấy mặn mà với nghề .
Không lính , mà là thực sự quá khiến lo lắng thấp thỏm.
Cứ chồng mà xem, lúc trẻ bao nhiêu thoát ch-ết trong gang tấc.
Giờ ông lên lão thủ trưởng, vẻ ngoài vẻ oai phong, nhưng bên trong trả giá bao nhiêu, vợ như bà hiểu rõ.