[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:41:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô tự nhiên là mong mỏi lão thủ trưởng thể thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”

 

Nếu cơ hội giúp điều dưỡng thể, Tô Niệm Niệm chắc chắn cũng sẽ cố gắng hết sức để sắp xếp.

 

Vốn dĩ Vương Như và lão thủ trưởng ăn cơm tối , ngờ Tô Niệm Niệm còn mang đồ ăn tới.

 

Cũng may buổi tối họ ăn nhiều, chỉ ăn chút đồ đơn giản, lúc Tô Niệm Niệm mang đồ ăn tới, họ vẫn còn cảm thấy ngon miệng để ăn thêm.

 

“Cái đứa nhỏ , muộn thế còn mang đồ ăn tới cho chúng ?”

 

Tô Niệm Niệm giải thích một chút là hôm nay lên thành phố, kiếm ít nguyên liệu ngon mang về, nhà xong thì mang sang cho hai một phần để nếm thử hương vị.

 

Chương 261 Phải cứu trợ lũ lụt

 

Hai cũng Tô Niệm Niệm là hiếu thảo.

 

Miệng thì để cô vất vả chạy chạy bên , nhưng thật sự thấy Tô Niệm Niệm đến, trong lòng vẫn vui vẻ.

 

Tô Niệm Niệm mang đồ ăn xong , ăn món mỹ thực do Tô Niệm Niệm , vợ chồng lão thủ trưởng tự nhiên khen ngợi ngớt lời.

 

Tay nghề của con bé thật sự , bất kể món gì ngon, họ đều thích ăn.

 

Ngoài , những món ăn Tô Niệm Niệm còn bồi bổ c-ơ th-ể.

 

Ví dụ như thỉnh thoảng Tô Niệm Niệm sẽ hầm một ít canh mang qua, ăn canh cô hầm, c-ơ th-ể họ đều điều dưỡng rõ rệt.

 

Nếu trực tiếp uống thu-ốc, lão thủ trưởng chút chịu nổi mùi thu-ốc Đông y đắng .

 

ăn món d.ư.ợ.c thiện Tô Niệm Niệm , cảm thấy hương vị ngon, thể ăn .

 

Tô Niệm Niệm thực tế chăm sóc hai họ bao lâu, cứ cách dăm ba bữa gửi ít đồ ăn qua, nhưng qua thời gian điều dưỡng , c-ơ th-ể lão thủ trưởng cứng cáp hơn nhiều.

 

Vương Như bấy lâu nay vẫn luôn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của chồng , ông hồi trẻ chịu ít vết thương, chỉ sợ bây giờ c-ơ th-ể suy kiệt trầm trọng.

 

Hiện tại thấy sức khỏe của chồng ngày một lên, đây là công lao của Tô Niệm Niệm, Vương Như đối với đứa cháu dâu chỉ là yêu mến, mà còn thêm mấy phần cảm kích.

 

Tô Niệm Niệm đưa đồ ăn cho vợ chồng lão thủ trưởng xong thì về.

 

Bởi vì hôm nay cùng Thẩm Hạo Đình ở ngoài lăn lộn một hồi lâu, Tô Niệm Niệm chỉ cảm thấy cả mệt mỏi rã rời.

 

Vừa về đến nhà vội vàng tắm rửa, sớm lên giường nghỉ ngơi.

 

Ngô Thục Trân cũng nhận vẻ mặt mệt mỏi của Tô Niệm Niệm.

 

Chẳng chỉ là lên thành phố một chuyến thôi ?

 

Sao cảm thấy con dâu như ngoài chịu ít khổ cực nhỉ?

 

Ngược là con trai, trông tinh thần phấn chấn, khác hẳn với con dâu.

 

Hai đứa chẳng cùng ?

 

Ngô Thục Trân cũng chỉ tò mò trong lòng một lát, nhanh gạt bỏ nghi ngờ trong lòng.

 

Con dâu dù cũng là mới sinh con xong hồi phục hẳn, con trai là lính, c-ơ th-ể tự nhiên là cường tráng hơn con dâu nhiều.

 

Có lẽ là hai đứa dạo phố lâu quá, Tô Niệm Niệm mệt .

 

Thẩm Hạo Đình là một đàn ông thường xuyên huấn luyện, dù bộ nhiều một chút thì đối với cũng ảnh hưởng lớn.

 

Ban ngày Tô Niệm Niệm lăn lộn quá mệt mỏi, tối nay giấc ngủ say.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-313.html.]

Cũng may buổi tối còn Ngô Thục Trân ở cùng một phòng, nếu chồng ở đây, e là Thẩm Hạo Đình vẫn sẽ để cô yên.

 

Chuyện mà buổi tối đến thêm vài nữa, Tô Niệm Niệm cảm thấy sớm muộn gì cũng mệt đến rã rời mất.

 

Ngày hôm khi Tô Niệm Niệm thức dậy, Thẩm Hạo Đình tiếp tục huấn luyện.

 

Tô Niệm Niệm thì ở nhà cùng Ngô Thục Trân và dì Lý cùng chăm sóc ba đứa nhỏ.

 

Anh em Thẩm Thiên Thông cũng bắt đầu nghỉ hè.

 

Ba đứa trẻ đều ở nhà, lớn tự nhiên bận rộn hơn một chút.

 

ba em đều hiểu chuyện, lớn cần tốn quá nhiều tâm sức chúng.

 

Ban ngày chúng sẽ cùng những đứa trẻ khác trong đại viện chạy ngoài chơi một lát, đến giờ ăn cơm thì tự về.

 

Tụi con trai ở lứa tuổi đang lúc hiếu động.

 

Bây giờ bên ngoài nóng, lớn hận thể cả ngày cần khỏi cửa, nhưng đám trẻ con đội nắng gắt vẫn ngoài chơi.

 

Đợi đến buổi tối khi chúng về muộn, Tô Niệm Niệm còn bê tivi , lớn và trẻ con trong đại viện cùng tivi xem phim.

 

So với những đại viện khác tivi, những sống cùng đại viện với Tô Niệm Niệm cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều.

 

Nếu tivi xem thì thật buồn chán, nửa đêm thể chạy ngoài chơi.

 

Thẩm Hạo Đình còn đang đợi tới nghỉ phép sẽ đưa vợ nhà khách bên ngoài “chiến đấu" một ngày, nhưng nhận tin tức nhiệm vụ.

 

Một thành phố ở phương Nam đang gặp thiên tai lũ lụt, những lính như họ chống lũ cứu trợ.

 

Quân khu của Thẩm Hạo Đình điều động ít chiến sĩ qua đó, giúp đỡ dân cùng chống lũ.

 

Gặp chuyện như , đội quân nhân dân luôn là những xông pha lên phía .

 

Người dân gặp khó khăn, quốc gia thể quản.

 

Đối với nhiệm vụ do quân đội giao phó như thế , những chiến sĩ như họ sẽ phàn nàn từ chối, đều sẵn sàng xông pha lên hàng đầu.

 

Thẩm Hạo Đình cũng .

 

Tất nhiên, hiện tại hy vọng thể mang cuộc sống hơn cho gia đình, nên gặp tình huống cần nhiệm vụ như thế càng tích cực.

 

Như thể tích lũy quân công, tiếp tục thăng tiến, xin cho vợ con một căn nhà lớn hơn, hơn để ở.

 

Thẩm Hạo Đình khi nhận nhiệm vụ, liền về nhà với Tô Niệm Niệm một tiếng.

 

Nghe tin Thẩm Hạo Đình nhiệm vụ, tham gia chống lũ cứu trợ.

 

Tô Niệm Niệm tuy lo lắng cho sự an của đàn ông , nhưng cũng đây là chức trách của Thẩm Hạo Đình.

 

Anh là một quân nhân, bảo vệ tổ quốc chính là trách nhiệm của .

 

Lúc nhân dân cần giúp đỡ, với tư cách là quân nhân, bắt buộc .

 

Đã gả cho Thẩm Hạo Đình, chấp nhận nghề nghiệp của , Tô Niệm Niệm cảm thấy trong những chuyện nhất định ủng hộ .

 

Ngô Thục Trân cũng cùng suy nghĩ với Tô Niệm Niệm.

 

Con trai là quân nhân, gặp chuyện như , lo lắng đến cũng vô ích.

 

Người nhiệm vụ, bảo vệ đất nước và nhân dân.

 

 

Loading...