[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:31:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Tuệ Phân ngờ Tô Niệm Niệm hỏi chuyện :

 

“Hình như bán từ lâu , Niệm Niệm, con cần sách giáo khoa cấp ba để gì?"

 

Thấy sách giáo khoa của bán, khi hụt hẫng một thoáng, Tô Niệm Niệm nhanh ch.óng bình tâm .

 

Đây cũng chẳng chuyện gì to tát, dù sách giáo khoa cấp ba cũng thể mua .

 

Đợi khi lên thành phố, cô sẽ hiệu sách hỏi xem, mua một bộ giáo khoa trọn bộ về.

 

“Mẹ, chẳng là vì con bài nên liên hệ với bên báo tỉnh ?

 

Người bên tòa soạn với con, ước chừng quá hai năm nữa là khả năng sẽ khôi phục kỳ thi đại học .

 

Tất nhiên, đây là tin tức nội bộ, nhiều , đừng đồn đại ngoài.

 

Con nghĩ là tìm sách giáo khoa cấp ba, để ôn tập , chừng thể thi đỗ đại học đấy."

 

Nghe thấy lời của Tô Niệm Niệm, mắt Trương Tuệ Phân lập tức sáng lên.

 

Lời nếu là con gái bên báo tỉnh thì đa phần là thật .

 

Nếu là thật thì đó quả là một cơ hội .

 

Nếu thể thi đỗ đại học, trở thành sinh viên đại học thì ngoài việc khiến ngưỡng mộ , còn tương lai hơn.

 

Chương 186 Hạt dẻ rang đường

 

Trương Tuệ Phân đương nhiên hy vọng con cái trong nhà thể thi đỗ đại học.

 

Trong nhà thật sự mà thể xuất hiện một sinh viên đại học thì bà sẽ mát mặt vô cùng trong đội sản xuất.

 

“Niệm Niệm, thì ba con cũng thể chuẩn dần ?

 

Ngộ nhỡ thật sự khôi phục kỳ thi đại học, ba con chẳng thể tham gia thi thử xem ?"

 

Tô Niệm Niệm gật đầu:

 

“Vâng, , con sang đây chính là chuyện với đấy.

 

Để ba và Thanh niên trí thức Vương đều chuẩn dần , như ngộ nhỡ thật sự khôi phục kỳ thi đại học thì đây chính là một cơ hội hiếm ."

 

Trương Tuệ Phân gật đầu lia lịa:

 

“Được, chuyện đợi ba con về, sẽ chuyện hẳn hoi với nó."

 

Lúc Tô Chấn Vũ nhà, khi xác định quan hệ với Thanh niên trí thức Vương, hai thường xuyên quấn quýt lấy .

 

Trương Tuệ Phân vui mừng khi thấy tình cảnh , dù hai ở bên nhiều thì tình cảm mới , như mới thể sớm kết hôn.

 

Tô Niệm Niệm chơi ở nhà họ Tô một lát về.

 

Thẩm Nguyệt Nguyệt theo sát sạt, phục vụ vô cùng chu đáo.

 

Tô Niệm Niệm về đến nhà lâu thì Ngô Thục Trân dẫn ba đứa trẻ .

 

Ba đứa nhỏ chơi một chuyến về tinh thần khá .

 

Đợi đến chiều tối khi trời tối hẳn, Thẩm Hạo Đình và Thẩm Hạo Kiệt cuối cùng cũng về.

 

Hai chuyến khá lâu, nếu còn về thì Thẩm Hướng Đông và Ngô Thục Trân đều lo lắng hai rừng gặp nguy hiểm gì , đang định hô hào xã viên trong đội rừng tìm.

 

May mà hai về kịp lúc, nhà họ Thẩm đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngô Thục Trân vội vàng hỏi:

 

“Hai đứa lên núi lâu thế mới về, lo ch-ết ."

 

Nghe thấy hỏi, Thẩm Hạo Kiệt nhe hàm răng trắng nhởn trả lời một câu:

 

“Mẹ, lo gì chứ?

 

Bọn con chẳng về ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-223.html.]

 

Con với hai lên núi, chuyến vận động khá , hai săn hai con thỏ rừng, một con gà rừng đấy.

 

À, đúng , bọn con còn nhặt nhiều hạt dẻ núi nữa.

 

Mẹ xem, cả một bao tải lớn đều là hạt dẻ đấy.

 

Nhặt nhiều hạt dẻ quá nên bọn con mới trễ giờ về."

 

Nghe Thẩm Hạo Kiệt , Ngô Thục Trân mới chú ý thấy tay xách hai con thỏ rừng, một con gà rừng.

 

Sau đó lưng Thẩm Hạo Đình cõng một bao tải lớn, bên trong chắc đều là hạt dẻ.

 

Hạt dẻ là thứ , trong đại đội lên núi mà nhặt hạt dẻ thì đều vui mừng.

 

Thấy hai gặp nguy hiểm còn mang về nhiều đồ như , Ngô Thục Trân mới trách mắng nữa.

 

Tuy nhiên Ngô Thục Trân vẫn lầm bầm:

 

“Cứ đặt đồ xuống , cho dù gặp đồ thì cũng về muộn thế , lo ch-ết ."

 

Thẩm Hạo Kiệt và Thẩm Hạo Đình đều một tiếng.

 

Vì săn hai con thỏ nên Thẩm Hạo Đình liền trích một con, định lát nữa mang sang biếu nhà vợ.

 

Thẩm Hạo Đình đối với Tô Niệm Niệm, sẵn lòng yêu ai yêu cả đường , đối với cả nhà ngoại của cô.

 

Giờ kiếm đồ , chắc chắn mang sang chi-a s-ẻ với cả nhà ông ngoại.

 

Thỏ chia một con, hạt dẻ cõng về Thẩm Hạo Đình cũng trực tiếp đong lấy một giỏ.

 

Chuẩn xong xuôi những thứ , tự chạy một chuyến sang nhà họ Tô.

 

Ngô Thục Trân thì cầm con thỏ rừng còn và con gà rừng bếp.

 

Bà hỏi Tô Niệm Niệm:

 

“Niệm Niệm, thỏ rừng với gà rừng con ăn thế nào?"

 

Trong mắt Ngô Thục Trân, quan trọng nhất trong nhà chính là Tô Niệm Niệm, ăn thế nào dĩ nhiên hỏi ý kiến của Tô Niệm Niệm .

 

Tô Niệm Niệm thấy ăn thế nào cũng :

 

“Mẹ, tùy ạ, cứ tính thì tính."

 

Ngô Thục Trân nghĩ ngợi, gà rừng tạm thời ăn, ngày mai hầm canh gà cho con dâu uống.

 

Còn con thỏ b-éo mầm thì đem kho tộ .

 

Vừa Thẩm Hạo Đình nhặt về ít hạt dẻ, cho thêm ít hạt dẻ kho cùng.

 

Có thịt, kèm thêm vài món rau phụ nữa thì bữa ăn tệ chút nào.

 

Ngô Thục Trân việc vô cùng thành thạo, chẳng mấy chốc bữa tối chuẩn xong.

 

Món thịt thỏ kho tộ bàn thơm phức mời gọi, lớn chỉ ăn vài miếng, chủ yếu đều để dành cho Tô Niệm Niệm và ba đứa trẻ ăn.

 

Hạt dẻ bên trong thấm đẫm nước thịt, hương vị cũng ngon.

 

Bữa cơm cả nhà ăn uống vô cùng thỏa mãn.

 

Bên nhà họ Tô cũng , Thẩm Hạo Đình mang sang biếu một con thịt thỏ nên cả nhà đều cải thiện bữa ăn.

 

Người nhà họ Tô ăn thịt thỏ quên khen ngợi Thẩm Hạo Đình một phen.

 

So với con rể , con rể giỏi giang hơn nhiều, hiếu thuận hơn nhiều.

 

Tô Niệm Niệm khi ăn no uống đủ, sự hầu hạ của Thẩm Hạo Đình rửa sạch tay mặt, đó lên giường ngủ.

 

Ở quê lạnh hơn bên Thanh thành nhiều, nhưng Thẩm Hạo Đình là “túi sưởi tay" cỡ lớn , buổi tối ngủ giường Tô Niệm Niệm cũng lạnh.

 

Sáng sớm hôm , Tô Niệm Niệm thức dậy ăn món mì vắt canh gà do đích Ngô Thục Trân nấu.

 

 

Loading...