[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:27:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ban đầu Ngô lão thái thái cảm thấy mặt dày lắm , giờ thấy chồng Vương Hiểu Yến, mới thực sự hiểu câu “núi cao còn núi cao hơn".”

 

Chút mặt dày của so với chồng Vương Hiểu Yến thì chẳng đáng là bao.

 

Ngô lão thái thái nhổ một bãi nước miếng về phía chồng Vương Hiểu Yến, đó bắt đầu mắng:

 

“Bà cái bàn tính gẩy thật là kêu đấy.

 

Con trai bà hy sinh , chẳng thấy bà đau buồn chút nào, lên tiếng chỉ chiếm lợi.

 

Tiền và công việc đều đưa cho các , hả, bà ép ch-ết mấy con đúng ?

 

Làm kiểu gì như bà thế ?

 

Nếu bà thật sự thương con trai bà, con trai ch-ết , chẳng lẽ bà nên tự bỏ thêm tiền giúp đỡ con dâu và cháu nội, cháu ngoại, mà chạy đến đây bắt nạt họ như thế ?"

 

Ngô lão thái thái mắng xong, mặt chồng Vương Hiểu Yến lập tức đỏ bừng.

 

Chủ yếu là vì tâm tư đ-âm trúng, bà cảm thấy chút thẹn quá hóa giận.

 

Tô Niệm Niệm bên cạnh cảnh náo nhiệt .

 

Thực nếu bây giờ đang mang thai, bụng mang chửa tiện tiến lên phát huy, gặp chuyện như thế , cô thế nào cũng giúp vài câu.

 

giờ những gì cô cơ bản đều Ngô lão thái thái mắng hết .

 

Trước cảm thấy bà chồng của Hồ Ái Mai khá kỳ quặc, giờ thấy bà già cũng lúc đáng yêu.

 

Ví dụ như lúc , mắng thật sướng tai.

 

Ngô Thục Trân cũng chịu nổi hành vi hổ như , đó cũng , mắng theo:

 

thế, bà đây là xót thương cháu nội cháu ngoại của chút nào cả, con trai hy sinh xót thì thôi, giờ còn ép ch-ết cả nhà họ ?

 

Tiền t.ử tuất là đưa cho vợ con , cho bà.

 

Cái đồ già hổ nhà bà, đừng vác mặt đến đòi nữa.

 

Đây là đơn vị quân đội, bà tưởng là ở quê chắc, là nơi để bà giở trò ăn vạ quấy rối ?"

 

Các chị em vợ lính trong khu tập thể từng một đều giúp Vương Hiểu Yến.

 

Chủ yếu là vì bình thường Vương Hiểu Yến sống , chung sống hòa thuận với , trong khu tập thể cũng đều thật thà.

 

Thêm đó Tôn Phi hy sinh, cùng ở trong một khu tập thể, hễ giúp thì đều giúp một tay.

 

Mẹ chồng và trai, chị dâu Vương Hiểu Yến đều ngờ tình hình như .

 

Những chiêu trò họ dùng ở quê, đến đơn vị quân đội còn tác dụng nữa.

 

Vương Hiểu Yến thấy đều giúp , trong lòng vô cùng cảm kích.

 

Nếu giúp, một cô thật sự thể rơi cảnh cô độc nơi nương tựa .

 

Vành mắt Vương Hiểu Yến đỏ hoe, may mắn vì gặp những trong khu tập thể .

 

Lúc , lãnh đạo đơn vị cũng mời đến.

 

Sau khi tìm hiểu tình hình, lãnh đạo đơn vị cũng bày tỏ, tiền t.ử tuất do Vương Hiểu Yến nắm giữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-194.html.]

Ngoài , suất việc mà đơn vị sắp xếp là dành riêng cho Vương Hiểu Yến, giống như những công việc khác chuyển nhượng cho ai cũng .

 

Mẹ chồng Vương Hiểu Yến đương nhiên hài lòng với kết quả , thế là tiếp tục gào thét lên, bà con trai ch-ết , việc phụng dưỡng bà lúc già đảm bảo, tiền t.ử tuất chia cho bà một nửa.

 

Đối với yêu cầu đòi chia một nửa tiền t.ử tuất mà bà đưa , chồng Vương Hiểu Yến hề cảm thấy quá đáng chút nào, ngược còn thấy nhân từ , dù cũng để một nửa cho Vương Hiểu Yến.

 

Nếu lãnh đạo đơn vị ép xuống, tiền lấy hết sạch .

 

Vương Hiểu Yến cũng công việc, cần gì tiền nữa?

 

Dựa tiền lương, Vương Hiểu Yến cũng thể nuôi sống ba đứa con.

 

Vương Hiểu Yến chồng hổ cho tức đến thở thông, trực tiếp lạnh lùng với bà :

 

“Mẹ, những năm qua Tiểu Phi gửi về nhà ít tiền , con nghĩ nghĩa vụ phụng dưỡng của thành .

 

Tiểu Phi mười lăm tuổi lính, lúc đầu tiền lương phụ cấp mỗi tháng hai mươi lăm tệ, gửi về nhà hai mươi tệ, gửi suốt ba năm liền.

 

Sau đó mỗi tháng phụ cấp ba mươi lăm tệ, gửi về nhà ba mươi tệ, gửi suốt hai năm.

 

Sau khi Tiểu Phi lập gia đình, lương mỗi tháng bốn mươi tệ, mỗi tháng gửi về nhà một nửa, gửi suốt sáu năm.

 

Mẹ, tự tính xem, những năm qua Tiểu Phi đưa cho bao nhiêu tiền .

 

Số tiền đó chẳng lẽ đủ để Tiểu Phi dưỡng già cho ?

 

Giờ ch-ết , cũng chịu buông tha, còn vớt vát nốt tiền mạng sống của ?"

 

Chương 162 Thẩm Hạo Đình trở về

 

Những xem náo nhiệt thấy lời của Vương Hiểu Yến, ai nấy đều sững sờ.

 

Ai mà ngờ , đây Tôn Phi gửi về nhà nhiều tiền đến .

 

Số tiền cộng cũng gần ba ngàn tệ .

 

quê, con trai thể đưa cho cha ba ngàn tệ, thì tuyệt đối đủ để phụng dưỡng cha đến già.

 

Nói như , chồng Vương Hiểu Yến những năm qua chắc chắn tích cóp ít tiền.

 

Vậy mà bây giờ còn thèm chút tiền t.ử tuất khi Tôn Phi hy sinh, đúng là hổ.

 

Cầm tiền t.ử tuất của con trai trong tay, bà thấy nóng tay ?

 

Mọi chồng Vương Hiểu Yến với ánh mắt càng thêm bất mãn.

 

Thật sự thấy kẻ hổ, nhưng thấy ai hổ đến mức .

 

Lúc họ cũng hiểu , tại khi Tôn Phi hy sinh, chồng Vương Hiểu Yến chỉ mải mê đòi tiền t.ử tuất của con trai mà hề lộ chút cảm xúc đau buồn nào.

 

Người chỉ coi con trai như vật nuôi, hy vọng con trai kiếm tiền cho , chứ gì còn quan tâm đến sự sống ch-ết của con trai nữa.

 

Những bà lão mặt ở đó đều là sinh con, thì thật sự thể hiểu nổi hành động của chồng Vương Hiểu Yến.

 

Con trai ruột của , tại thể đối xử như , miếng thịt rơi từ , chẳng lẽ thật sự sẽ thấy đau lòng ?

 

Lãnh đạo đơn vị khi nắm tình hình , càng thể ủng hộ việc chồng Vương Hiểu Yến đòi tiền t.ử tuất.

 

Mẹ chồng, trai và chị dâu Vương Hiểu Yến còn định tiếp tục dây dưa gây rối, nhưng quên mất đây là đơn vị quân đội, là ở quê.

 

 

Loading...