[Quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:18:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi đưa hàng cho Từ Sâm xong, Tô Niệm Niệm đến chỗ bà cụ.”

 

Đưa cho ít thịt, thực phẩm dinh dưỡng, nhét thêm chút tiền và phiếu.

 

Bà cụ đều hớn hở nhận lấy.

 

Lần bà cụ để Tô Niệm Niệm chọn trang sức, Tô Niệm Niệm trực tiếp chọn hai cái vòng vàng lớn.

 

Đương nhiên, cái dùng để sưu tầm, cũng mang hệ thống giao dịch thời để bán.

 

Tô Niệm Niệm định bụng đợi cơ hội về nhà, sẽ tặng cho đẻ và chồng mỗi một cái.

 

Vòng phỉ thúy thì phô trương, nhưng vòng vàng lớn thì hợp lý.

 

Một bà cụ nhà giàu ở thành phố cũng đeo vòng vàng, hoa tai vàng và dây chuyền vàng.

 

Dưới quê đeo vàng tuy nhiều, nhưng .

 

Đương nhiên, những nhà thành phần gia đình gặp vấn đề chắc chắn dám tùy tiện đeo, nhà họ Thẩm và nhà họ Tô đều vấn đề gì về thành phần, vòng vàng lớn cứ là dùng tiền nhuận b.út mua về, nguồn gốc hợp pháp, khác tự nhiên càng lý do gì để .

 

Tô Niệm Niệm bận rộn xong những việc , mới đến bách hóa tổng hợp.

 

Cô mua cho nhà một ít thực phẩm dinh dưỡng, vì sắp chuyển mùa nên mua cho hai mỗi một chiếc áo sơ mi, mua cho hai cha mỗi một chiếc áo khoác bảo hộ lao động.

 

Đợi mua xong xuôi, Tô Niệm Niệm còn chạy qua bưu điện một chuyến để gửi đồ về.

 

Bận rộn xong, lúc Tô Niệm Niệm đến bến xe khách, vặn kịp lúc xe sắp khởi hành.

 

Ngay khi bác tài xế định lái xe , hai con vác theo ít đồ đạc, thở hồng hộc chạy tới, hét lớn về phía bác tài:

 

“Đợi một chút, đợi một chút, chúng vẫn lên xe."

 

Bác tài xế đành dừng xe .

 

Trên xe lúc còn mấy chỗ , hai con mới đến liền đảo mắt quanh một vòng.

 

Cuối cùng bà cụ xông đến mặt một trai trẻ :

 

trai, kính già yêu trẻ ?

 

Nỡ lòng một bà già như ?

 

Còn thì ?"

 

Bị bà cụ lải nhải, trai trẻ còn mặt mũi nào mà nữa, đành dậy:

 

“Bà ơi, ạ."

 

Bà cụ quả nhiên đặt m-ông xuống.

 

với trai trẻ bên cạnh:

 

“Chàng trai, là một thằng con trai, sức dài vai rộng, còn gì nữa?

 

Cậu con gái đây , một đứa con gái yếu đào tơ, nỡ lòng con gái , còn thì ?"

 

Chàng trai trẻ cùng hàng đó còn cách nào khác, cũng đành dậy nhường chỗ.

 

Thế là hai con thuận thế xuống.

 

Tô Niệm Niệm khỏi há hốc mồm.

 

Chiêu bắt chắt đạo đức của bà cụ đúng là chơi sành sỏi, một cái là hạng dễ chọc .

 

cũng tìm đến gây phiền phức cho , Tô Niệm Niệm chắc chắn sẽ lo chuyện bao đồng, chỉ là dùng ánh mắt đồng cảm hai trai trẻ chỉ trích .

 

Chiếc xe khách lắc lư về hướng đơn vị bộ đội.

 

Hai con thế mà cũng xuống xe ngay tại cổng bộ đội, xem chừng là nhà quân nhân bên khu tập thể .

 

Tô Niệm Niệm nghĩ nhiều, định bụng về.

 

Không ngờ bà cụ kéo lấy một chị vợ quân nhân để hỏi thăm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-sau-khi-bi-don-vo-sinh-toi-ga-cho-chong-quan-nhan-sinh-mot-lan-ba-con/chuong-138.html.]

“Cô em , cô Phó đại đội trưởng Ngô Vệ Hoa ở ?

 

Có thể dẫn qua đó ?"

 

Chị vợ quân nhân hỏi liền đáp:

 

“Thuộc tiểu đoàn nào, đại đội nào thế ạ?"

 

Chương 115 Không thể bắt chẹt đạo đức

 

Bà cụ hỏi như , nhất thời ngẩn .

 

Đại đội nào, tiểu đoàn nào, bà thực sự , cũng để ý.

 

Tô Niệm Niệm thấy cuộc đối thoại của họ, bước chân bỗng khựng .

 

Ngô Vệ Hoa?

 

Chẳng là chồng của Hồ Ái Mai ?

 

Lúc Hồ Ái Mai nhắc qua, chồng và em chồng của chị sắp qua đây, chẳng lẽ chính là họ?

 

Nghĩ đến những hành động “thần thánh" của hai con xe, Tô Niệm Niệm liền hiểu tại Hồ Ái Mai sầu não đến .

 

Gặp hai con như thế , sầu ch-ết mới lạ?

 

Nghĩ dù cũng là chồng và em chồng của Hồ Ái Mai, Tô Niệm Niệm liền tiến lên phía , với họ:

 

, hai theo trong ."

 

“Được."

 

Bà cụ lập tức mừng rỡ đến bên cạnh Tô Niệm Niệm.

 

“Con gái, cô nhận con trai đúng ?"

 

Tô Niệm Niệm gật đầu:

 

, chúng ở cùng một đại viện."

 

Bà cụ liền chỉ hành lý của , với Tô Niệm Niệm:

 

“Con gái, cô giúp xách hành lý một chút, từng tuổi , cũng xách nổi.

 

Cô yên tâm, cô giúp , bảo con trai quan tâm cô nhiều hơn.

 

Con trai là Phó đại đội trưởng, cô ở cùng đại viện chắc là ."

 

Nghe giọng điệu của bà cụ vài phần khoe khoang, khóe miệng Tô Niệm Niệm giật giật, bà cụ thật sự tưởng Phó đại đội trưởng là chức quan lớn lắm , chẳng cũng cùng cấp bậc với chồng cô ?

 

Nghĩ đến cảnh lúc nãy bà cụ đuổi theo xe khách chạy nhanh như bay, Tô Niệm Niệm thật sự tin xách nổi hành lý, chẳng qua là cố ý sai bảo khác mà thôi.

 

Tô Niệm Niệm liền đáp bà cụ một câu:

 

“Bà ơi, bà cái tay chân mảnh khảnh của cháu , còn chẳng bằng bà , cháu cũng xách nổi, bà cứ tự vác ạ."

 

Lần nào bà cụ bắt chẹt đạo đức cũng khá thành công, ngờ thất bại, cô gái trẻ ăn cái chiêu đó của bà.

 

Tuy nhiên bà qua Tô Niệm Niệm một lượt, thấy cô quả thực trông yếu đuối mảnh mai, nên cũng gì thêm.

 

Em chồng của Hồ Ái Mai gì, nhưng ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t Tô Niệm Niệm.

 

Tô Niệm Niệm mặc một chiếc áo khoác mỏng, phối với váy và giày da nhỏ, cộng thêm chiếc trâm cài ng-ực đó, vô cùng xinh .

 

Hóa thành phố ăn mặc sành điệu như .

 

“Mẹ, con , thành phố khác hẳn quê , mặc kìa, chúng đáng lẽ nên lên đây hưởng phúc sớm hơn mới đúng."

 

Ngô Hồng Hà - em chồng Hồ Ái Mai lầm bầm một câu bên cạnh .

 

Bà cụ gật đầu tỏ vẻ tán đồng.

 

Tô Niệm Niệm thầm nghĩ, lúc rắc rối của Hồ Ái Mai chắc là lớn đây.

 

 

Loading...