Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 88: Diệp Sư Trưởng Trở Về, Tình Yêu Là Gì?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:16:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn trở về từ đường, Tứ thúc công trực tiếp bảo Chu Nam dẫn Chu Thắng Lợi về sân nhà họ Diệp.

Thái độ rõ ràng cho nàng dính chuyện , trong thôn dường như cũng quen.

Từ đường trong thôn phụ nữ .

Ý của Tứ thúc công và mấy vị đại gia là, mấy kẻ hại , đ.á.n.h gãy chân vứt lên núi là xong.

Đối với nhà họ Chu, họ sự khác biệt lớn.

Người trong thôn, ai là chịu ơn của Chu lão thái thái, năm đó tuy là họ đưa d.ư.ợ.c liệu cho lão thái thái, xem như giúp bà định Cùng Nhân Đường.

lão thái thái thu mua d.ư.ợ.c liệu bao giờ bớt xén, giá còn cao hơn bên ngoài ba phần, họ cũng những ngày tháng định lo đầu .

Lão thái thái khi , tuy đối xử với ở Ngõ Dược Hương, cần nể mặt bà.

đám bên ngoài, cuối cùng vẫn là cốt nhục huyết thống của lão thái thái.

“Bình An về .” Có ở ngoài sân gọi.

Cả nhà Chu Thanh Phong đầu , ở cửa sân từ đường, một đàn ông mặc quân phục, khuôn mặt lạnh lùng sải bước qua bên cạnh họ.

Chu Thanh Đại, từ đầu đến giờ vẫn cúi đầu , bỗng nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy sườn mặt sâu thẳm mỹ của Diệp Bình An.

Nàng chút ngẩn ngơ bóng lưng cao lớn thẳng tắp , một khí chất lẫm liệt như , lúc nàng cảm thấy là một tên lính du côn chứ.

Chu Thanh Đại c.ắ.n môi cúi đầu, méo mó .

Những đang giằng co trong từ đường, đều Diệp Bình An trong bộ quân phục, từ ánh mặt trời bước từ đường âm u.

“Bình An, về .”

Tứ thúc công lên tiếng , mấy khác cũng đều .

Diệp Bình An lễ phép chào hỏi xong, mới : “Không sự việc xử lý đến ?”

Thôn nhỏ nhỏ, lớn lớn, họ đoán rằng Diệp Bình An thôn, kể cho đầu đuôi câu chuyện.

Trưởng thôn kể chuyện hòa thượng đạo sĩ, khi đến nhà họ Chu, ông dừng một chút :

“Người nhà họ Chu, cái dễ xử lý lắm.”

Diệp Bình An xong, khóe miệng nhếch lên, mở miệng :

“Thưa các vị trưởng bối, hòa thượng đạo sĩ và Chương Giai Chi cháu xin đưa , những khác cứ để họ về, chuyện còn cháu sẽ xử lý.”

Thất đại gia vốn đang phiền lòng, tán thành :

“Bình An, đưa gì, đ.á.n.h gãy chân vứt lên sườn núi, sống c.h.ế.t mặc bay.”

Ngũ đại gia trào phúng :

“Nước quốc pháp, nhà gia quy, họ Chu gia trang chúng , chúng quyền gì xử trí họ.”

Thất đại gia tức giận đầu .

Lúc , ai tâm trạng xem họ đấu võ mồm, Nhị đại gia :

“Bình An, ở Ngõ Dược Hương, ý của là bồi thường chút tiền cho Nam Nha, chuyện coi như xong...”

“Không !” Tứ thúc công và Diệp Bình An đồng thanh mở miệng.

“Lão t.ử thiếu mấy đồng tiền bẩn thỉu đó ! Ân tình của lão thái thái là của lão thái thái, những thủ đoạn của hòa thượng và đạo sĩ , chỉ cần một trong đó thành công, Nam Nha của hôm nay còn nữa...”

Tứ thúc công khàn giọng quát mặt đám .

Sắc mặt Diệp Bình An cũng âm trầm, cây những thủ đoạn âm độc đó, lòng phẫn nộ, sợ hãi.

Hận thể chạy xuống, vặn gãy cổ những kẻ đó, thậm chí còn nghĩ đến những hình ảnh càng đẫm m.á.u, tàn nhẫn hơn.

Chỉ khi thấy nụ lém lỉnh của cô nhóc, lòng mới dần dần định .

Tuy rằng về, cô nhóc cũng thể tự giải quyết, nhưng lỡ như thì ?

Hắn dám tưởng tượng, nếu mất nàng, thật sự sẽ như lời bác sĩ , sẽ phát điên, trở thành một kẻ điên loạn tâm thần.

“Bây giờ là xã hội mới, Ngũ đại gia đúng, nước quốc pháp, những phạm pháp, nên chịu sự trừng phạt của pháp luật.”

Giọng Diệp Bình An lạnh lẽo, ánh mắt lướt qua mấy bồi thường tiền là xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-88-diep-su-truong-tro-ve-tinh-yeu-la-gi.html.]

Theo sát khí ngày càng nồng đậm, mười mấy lão nhân vai vế trong thôn, áp bức đến dám thở mạnh.

Chờ đến khi gần đủ, mới lạnh nhạt :

“Người ở Ngõ Dược Hương, vốn dĩ qua thiết với nhà họ Chương, nếu chuyện , lưng bóng dáng của nhà họ Chương, họ...”

Câu tiếp theo , ở đây đều là trưởng bối, từ nhỏ đối xử với tệ, dù là vì Nam Nha và phụ , cũng nên quá tàn nhẫn.

Thất đại gia là ăn, đầu óc nhanh nhạy, quả quyết tỏ thái độ :

“Vậy thì Bình An, dù trong thôn nhà Bình An là quan lớn nhất, Nam Nha là vợ cưới của nó, nó chắc chắn sai.”

Ngũ đại gia khinh thường : “Đồ nịnh hót.”

Tức đến mức tay Thất đại gia run lên, kiên nhẫn :

“Thái độ của là ủng hộ quyết định của Bình An và Tứ thúc công, các nếu cảm thấy thể đại diện cho Nam Nha hơn Bình An và Tứ thúc công, thì cứ phát biểu ý kiến, cáo từ.”

Thất đại gia tùy tiện chắp tay, tức giận đùng đùng rời .

Ngũ đại gia cũng , “Nước quốc pháp, nhà gia quy, chuyện cứ theo quy củ mà chắc chắn sai.”

Nói xong bước những bước chân nghiêm chỉnh rời .

Nhị đại gia mặt đầy ý , uống một ngụm :

“Ta cũng cảm thấy chuyện về công về tư đều nên giao cho Bình An xử lý. Lão thái thái nếu ở trời linh, chuyện hôm nay, chắc chắn cũng sẽ bao che những đó.”

Những khác khi trải qua sự tẩy lễ tinh thần của Diệp Bình An, dù chút tâm tư, cũng ai phát biểu ý kiến nữa.

Chu Thanh Phong từng trong từ đường đều ngoài, mấy ngày xưa quan hệ thiết với họ, cũng đều mắt thẳng rời .

Trong lòng “lộp bộp” một tiếng.

Khi Diệp Bình An đỡ Tứ thúc công rời , Chu Thanh Phong thôi, cuối cùng mở miệng.

Nhị đại gia rời cuối cùng, ông đến mặt mấy , nụ mặt chút nhạt.

“Đã xảy chuyện như , chúng cũng tiện tự quyết, đành phiền cả nhà các vị, cùng những mang theo, tạm thời ở từ đường một đêm, sáng mai rời núi, đến Bắc Bình phủ , tự cầu nhiều phúc!”

Nói xong ông chắp tay, đợi nhà họ Chu gì, liền nhanh chân rời .

Để cả gia đình nhà họ Chu hai mặt .

Diệp Bình An đỡ Tứ thúc công về nhà , xa xa thấy tiếng vui vẻ trong sân.

Giọng Chu Thắng Lợi lớn nhất, “Chị Nam Nha, chị thể học em chuyện ?”

Chu Nam hắng giọng, vẻ đây : “Không thể!”

Chu Thắng Lợi chút thất vọng, nhưng từ bỏ :

“Vậy chị thể học Diệp chuyện ? Kiểu dịu dàng .”

Chu Nam nghĩ đến những lời lưu manh mà Diệp Bình An thì thầm bên tai nàng đêm qua, quả thật dịu dàng đến mức thể vắt nước, sắc mặt nàng tức khắc ửng hồng.

Khi hồn , phát hiện Chu Thắng Lợi, Thu Ni và mấy đứa trẻ đều đang trợn tròn đôi mắt trong veo nàng.

“Không thể, chị chỉ thể học lão thái thái và Nhị đại gia thôi, hôm nào dẫn các em đến Bắc Bình phủ, tìm khẩu kỹ, học gì cũng giống.”

Chu Nam vội vàng chuyển chủ đề, ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt như của Diệp Bình An, dường như thấu tất cả.

Chu Nam cảm thấy hổ ngọt ngào, ngày xưa nàng xem những tiểu thuyết, phim truyền hình đó, chỉ cảm thấy phụ nữ khi yêu, trở nên thật giả tạo.

bây giờ đến lượt , nàng hưởng thụ.

Khoan : Yêu, nàng đang yêu ?

Nàng vẫn luôn cho rằng sự dung túng của đối với Diệp Bình An, là dựa sự tò mò và khám phá về chuyện nam nữ, từ đó sinh phản ứng tự nhiên.

Ánh mắt nàng mờ mịt chằm chằm cằm góc cạnh và cơ bắp rắn chắc của Diệp Bình An, trong đầu đột nhiên vang lên lời của sư phụ.

“Tình yêu là gì? Tình yêu chính là hormone dâng trào trong phút chốc.”

Dâng trào ~

Chu Nam mặt đầy kinh ngạc, như sét đ.á.n.h, ngây như phỗng.

 

Loading...