Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 377: Giao Dịch Của Những Người Phụ Nữ Thông Minh
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:26:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bếp lò ấm áp phát tiếng than nổ lách tách, cái lạnh đột ngột chuyển sang ấm nóng hai khách chút ửng hồng má.
Diệp Đồng Đồng bưng lên gừng nóng hổi, đó bên cạnh Chu Nam nghiêng đầu hai đối diện.
Đại Kiều lược hiện thong dong lấy từ trong túi một cái hộp nhỏ đưa đến mặt Chu Nam, nhạt :
“Chúng mạo đến thăm, thật sự thất lễ, cái xin ngài nhận lấy.”
Chu Nam mở xem, là một chiếc vòng ngọc oánh nhuận, cầm tay cực kỳ mát lạnh, là đồ .
“Tiểu Kiều ?”
Lưng Đại Kiều vốn thẳng tắp sụp xuống, nước mắt xẹt qua khóe mắt, mỹ nhân rơi lệ chọc đau lòng.
Vành mắt Tiểu Kiều đỏ hoe, gắt gao c.ắ.n môi đến bật m.á.u.
“Họ Tôn gả em cho một lão già hơn nửa trăm tuổi!” Tiểu Kiều nghiến răng nghiến lợi.
Qua một hồi lâu, Chu Nam mới hiểu rõ sự tình.
Năm đó Tôn phó đoàn trưởng dựa thế lực lưng khai trừ, trở Bắc Bình vận động một phen Bộ Giao thông.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, liền khôi phục cấp bậc lúc , chủ động xin trận tới Thân Thị.
“Hắn hiện tại thứ lành gì, ở bên ngoài thuận liền về nhà nh.ụ.c m.ạ chị em, đều là bởi vì phận của chị em mà mới bước khó khăn. Em trai em che chở chị, liền động thủ đ.á.n.h nó...”
Thân thể Đại Kiều gầy ốm đến lợi hại, vẻ lịch sự tao nhã của tiểu thư khuê các ngày xưa sớm biến mất, nỗi sầu muộn đậm đặc quanh quẩn nơi đuôi lông mày.
Chu Nam nhớ tới đầu tiên gặp nàng, nàng mặc sườn xám , đoan trang đó như một đóa hoa phú quý chốn nhân gian.
Cũng từng Tiểu Vương Tẩu kể chuyện xưa của nàng, vì các em mà buông bỏ kiêu ngạo, cong lưng, ủy cho cu li trong nhà năm đó, hộ các em chu .
“Lãnh đạo của sắp về hưu, tục huyền, liền bức em gả qua đó. Em chịu, liền dùng chị và em trai để uy h.i.ế.p.”
Sự ngây thơ Tiểu Kiều sớm lột xác thành đanh đá, ngọn lửa nhảy nhót tràn đầy bất đắc dĩ.
“Chu tiểu thư, hiện giờ chúng thật sự còn cách nào mới đến cầu ngài. Lúc Tiểu Kiều mạo hiểm báo cho Diệp sư trưởng ngài ở nhà ga, đó tát hai cái, hiện giờ một bên tai còn rõ...”
Giọng mệt mỏi của Đại Kiều mang theo mong đợi, cũng mang theo một tia hổ thẹn.
Chu Nam kinh ngạc về phía Tiểu Kiều. Nàng cũng dùng đôi mắt trong trẻo sâu thẳm , nhếch miệng chẳng hề để ý :
“Ngài đừng chị em bậy, sớm xem em và em trai mắt. Không chuyện của ngài thì cũng là chuyện khác, đ.á.n.h chẳng phân biệt thời điểm.”
“Các kế hoạch gì?” Giọng Chu Nam vẫn ôn nhu.
Đại Kiều định mở miệng, Tiểu Kiều giành :
“Không kế hoạch gì cả, kỳ thật em nguyện ý cùng chị em tới tìm ngài là gặp ngài một .”
Chu Nam nụ mặt nàng, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh cô bé mặc váy tây ở cầu thang, tức giận kiều tiếu năm nào.
Năm đó là cô bé mười mấy tuổi, hiện giờ cũng hai mươi mấy, tầm mắt dừng ở mu bàn tay thô ráp của nàng, Chu Nam : “ chị cô .”
Đôi mắt Đại Kiều tuy vội vàng, nhưng sự giáo dưỡng nàng chuyện từ tốn: “Bảy năm , khi mới gặp ngài, vóc dáng ngài còn trổ mã hết.”
Nói xong nàng lộ nụ nhạt, tiếp tục:
“Lúc tưởng, bất quá chỉ là cô bé mười bốn mười lăm tuổi, trạc tuổi em gái , là nhà của Diệp đoàn trưởng.”
Đại Kiều giơ tay hiệu, đuôi lông mày trong mắt đều hoài niệm, như tắm trong gió xuân.
Chu Nam hồi tưởng tình cảnh khi mới gặp, : “Lần đầu tiên gặp cô... thế nhưng cảm thấy cô là mỹ nhân từ trong tranh bước , chỉ cảm thấy Tôn đoàn trưởng xứng.”
Chu Nam xong liền chút hối hận.
“Khi đó cảm thấy, sống như cũng , tóm thể nể tình xưa nghĩa cũ, che chở ba chị em chúng .” Giọng nàng nhàn nhạt, nhẹ nhàng bâng quơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-377-giao-dich-cua-nhung-nguoi-phu-nu-thong-minh.html.]
So với Tiểu Kiều cá tính mãnh liệt, Chu Nam hứng thú với Đại Kiều hơn. Ở Mẫu Tinh lâu như , nàng từng gặp phụ nữ nào như thế.
Có lẽ là , ví dụ như “Trương Khuynh” trong miệng các bà vợ quân nhân ở khu tiểu dương lâu.
Người chồng đêm tân hôn liền bỏ trốn, gia sản cùng của hồi môn đều nhà chồng bá chiếm, cũng nén giận ở nhà đẻ vẫn luôn chờ đợi...
Đại Kiều lấy chiếc vòng ngọc , thực tự nhiên dắt tay Chu Nam đeo cho nàng: “Mỹ ngọc xứng mỹ nhân.”
Chu Nam giơ tay ngắm nghía chiếc vòng ngọc ôn nhuận, thể giữ gìn đến giờ, nghĩ đến là vật cực kỳ quan trọng.
“Đồng chí Tiểu Chu, bội phục ngài.”
Nàng ho khan hai tiếng, phát hiện ánh mắt Chu Nam dừng ở bụng chăm chú, tiếp tục :
“Nghe quê ngài tên là Chu Gia Trang, một ngôi trường học. xin cho em gái một công việc dạy học ở đó.”
“Chị cả!” Tiểu Kiều mở miệng , ánh mắt Đại Kiều liếc qua, đành im lặng.
Chu Nam bưng chén lên, bất động thanh sắc chờ nàng tiếp.
“Nếu thể, , xin ngài chút coi chừng con bé vài phần.”
Đại Kiều xong, chậm rãi dậy, tựa hồ hành lễ.
Chu Nam kéo cổ tay nàng, ấn xuống ghế sô pha mới đổi, “Cô...”
Chu Nam một câu hết, Tiểu Kiều rốt cuộc nhịn :
“Em , em khẳng định trút giận lên chị, em trai tính tình táo bạo, sớm muộn gì cũng đ.á.n.h c.h.ế.t...”
Tiểu Kiều một tràng như pháo nổ, Đại Kiều hỏi một câu: “Em ở là gả cho ?” cho á khẩu trả lời .
Hai chị em gì, khí áp lực. Chu Nam chậm rãi : “Làm cô tình hình quê ?”
Trên mặt tái nhợt của Đại Kiều hiện lên một tia mất tự nhiên: “Là vô tình chồng bọn họ chuyện.” Không đợi Chu Nam tiếp tục hỏi, nàng liền đem những gì hết .
“Bọn họ thèm xà phòng thơm, a giao và các vật phẩm khác do Chu Gia Trang sản xuất, cưỡng đoạt. thấy tên ngài và Diệp đoàn trưởng, đó bóng gió hỏi thăm tình hình Chu Gia Trang.”
Chu Nam uống một ngụm , bất động thanh sắc đ.á.n.h giá mắt, cũng tiếp lời.
Tiểu Kiều tựa hồ đầu tiên loại chuyện , đôi mắt trừng lớn. Đại Kiều ho khan vài tiếng, tiếp tục :
“Khi đó mới , Chu Gia Trang là một tồn tại ghê gớm thế nào, trạm thủy điện riêng, trường học, xưởng và d.ư.ợ.c liệu trân quý vô cùng...”
Lời , má nàng ửng hồng, tự giác mà bắt đầu nhiều hơn.
Chu Nam chờ nàng xong, hỏi: “Cho nên là Giang gia Lăng gia, hoặc là cả hai?”
Đại Kiều đột nhiên hai cái họ , sắc mặt đỏ ửng rút , cân nhắc một lát mới :
“ nhiều lắm, cùng con rể Giang gia truy tra hai vụ án buôn lậu, đều liên quan đến cái . Bọn họ vốn định mượn cớ tra đến Chu Gia Trang, nhưng đều thành phố ấn xuống, đó.”
Đây là đầu tiên Chu Nam , bất quá phản ứng đầu tiên của nàng chính là Tiểu Trương tỷ tỷ chặn .
“Đưa bọn họ , cô bây giờ?” Ánh mắt Chu Nam dừng ở bụng Đại Kiều.
Đại Kiều đỡ lấy bụng, cúi đầu thật lâu , thấy rõ thần sắc.
“ a, tự cách sống. Tôn, tuy là táo bạo, nhưng đãi còn tính là thật lòng...”
“Cô , đồng ý . Nghe quê chồng cô là sơn thôn ở Tây Bắc?”
Chu Nam nàng lựa chọn, trực tiếp điều kiện của , kéo tâm tư của nàng.
Trên khuôn mặt tú lệ nhu mỹ của Đại Kiều đột nhiên lộ nụ thoải mái, dùng tiếng Thân Thị : “ , Chu tiểu thư, chúng một lời định.”
Tiểu Kiều giờ phút mặt tràn đầy mê mang, hiển nhiên cũng hai đang đ.á.n.h đố cái gì.