Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 368: Quyết Định Táo Bạo Của Chu Nam Và Nhiệm Vụ Mới

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:26:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đại viện Khâu gia từng náo nhiệt đến thế, một đám trẻ con chạy chạy rộn ràng.

Diệp Bình An gần đây Khâu tướng quân kéo thư phòng bàn chuyện chính sự.

Nụ mặt Nhu bà bà từng tắt, bà một tay dắt Diệp Đồng Đồng, một bên Chu Nam nũng, cùng Tứ thúc công và Lão Diệp hàn huyên chuyện nhà.

“Lúc Bình An gọi điện thoại về, trong lòng cứ yên, tới nhà nghỉ ngơi cho , ở trấn già già trẻ trẻ, an .”

Tứ thúc công uống một ngụm , : “Ai .”

Lão Diệp tiếp lời: “Chính là chúng dìu già dắt trẻ, thêm phiền toái cho ngài .”

Nhu bà bà giả bộ giận: “Không thịnh hành kiểu khách sáo như . Mấy năm nay, cũng thiếu đến Chu Gia Trang xin ăn chực, nếu em trai của còn về hưu, hận thể dọn hẳn về trong thôn mà ở.”

Chu Nam đang chuẩn mở miệng chuyện, liền trong đầu vang lên tiếng “Đinh” một cái.

[Hệ thống: Kích hoạt nhiệm vụ chủ tuyến, quá kế (cho con thừa tự) một đứa bé cho Khâu tướng quân, thành nhiệm vụ khen thưởng kho gen hạt giống mẫu tinh.]

Chu Nam sửng sốt, đây là cái nhiệm vụ quỷ quái gì ? Nàng còn kịp đối thoại cùng hệ thống, cũng cảm nhận nó biến mất.

Mấy năm nay hệ thống nhân tạo xuất hiện càng lúc càng ít, nếu trong gian giao diện hệ thống vẫn hiển thị thanh tiến độ nhiệm vụ của nàng, Chu Nam đều cảm thấy nàng chỉ gian chứ hệ thống.

Buổi tối, khi cả nhà cơm nước xong, ai nấy trở về phòng nghỉ ngơi.

Chu Nam dính lấy Nhu bà bà, ánh mắt sâu kín của Diệp Bình An, nàng ôm chăn chạy sang phòng lão thái thái.

Chu Nam ôm Nhu bà bà một hồi quấn quýt si mê nũng, Nhu bà bà cũng nửa năm gặp nàng, liền tùy ý để nàng nũng như con gái nhỏ.

“Bà bà, sáng mai con ăn bánh bao đường hình tam giác.” Cuối cùng thế nhưng lão nhân dỗ ngủ .

Sáng ngày thứ hai, Chu Nam thần thanh khí sảng xuống lầu, liền thấy bàn bày những chiếc bánh bao đường trắng béo hình tam giác, đôi mắt đều híp .

“Mấy đứa nhỏ ăn xong, cho dẫn bọn chúng ngoài chơi, ông nội các con cũng theo .”

Nhu bà bà thấy nàng xuống lầu, vội vàng tiếp đón Ngưu tỷ bưng cháo cho nàng.

“Bình An sáng sớm em trai mang ngoài .”

Lão thái thái lẩm nhẩm lầm nhầm, tay chân nhanh nhẹn, chỉ một lát , bàn cơm bưng lên một bàn đồ ăn phong phú.

Thế nhưng còn cả dâu tây tươi mới.

“Ăn .”

Đêm qua ngủ ngon, sáng nay ăn no nê, đám nhóc con ồn ào bên tai, Chu Nam cảm thấy thập phần thích ý.

Cơm nước xong, nàng cũng khách sáo, định thu dọn bàn ăn, nhưng Nhu bà bà ấn , Ngưu tỷ chỉ ba hai cái thu dọn xong xuôi.

“Con ăn trái cây , mới bao lâu gặp, gầy thế ?”

Chu Nam nhéo nhéo lớp thịt mềm bụng nhỏ của : “Bà bà, con béo lên mà.”

Nhu bà bà bộ dáng ngây thơ của nàng, đến đôi mắt tam giác híp thành một đường chỉ: “Nam Nha vẫn là tròn vo thuận mắt hơn.”

Chu Nam xong hắc hắc , tiếp tục ăn vạ bên Nhu bà bà, dắt tay bà đặt lên bụng : “Bà bà đoán xem, nơi là thịt mỡ là nhóc con?”

Nhu bà bà bộ dáng giảo hoạt của nàng, tính toán thời gian Diệp Bình An trở về, tức khắc hai má thịt đều run rẩy vì vui sướng: “Thật sự nhóc con ?”

Chu Nam gật đầu: “Bà bà là đầu tiên đấy.”

Lão thái thái trong lòng vui sướng vô cùng, cầm lấy một quả dâu tây đút cho Chu Nam, vỗ tay :

“Tốt quá, liền Nam Nha là phúc khí mà.”

Chu Nam gật đầu, nàng thực thích trẻ con. Lần m.a.n.g t.h.a.i sinh ba nàng cũng cảm thấy chịu khổ nhiều, cho nên cảm thấy sinh con thực dễ dàng, còn khen thưởng từ hệ thống.

Nàng trong lòng bắt đầu tính toán, nếu sinh ba đứa, tiền thưởng của nàng sẽ nhân lên bao nhiêu .

Nếu nhà sáu cái tiểu nhãi con, Khâu tướng quân gia nuôi một hai đứa, cũng vấn đề gì.

Nhu bà bà tròng mắt nàng xoay tròn, buồn đưa cho nàng một quả dâu tây nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-368-quyet-dinh-tao-bao-cua-chu-nam-va-nhiem-vu-moi.html.]

Đồng chí Tiểu Chu phúc khí đang định há mồm, bỗng nhiên cảm thấy một cổ ghê tởm dâng lên.

Nàng đầu chạy vội nhà vệ sinh.

Chờ nàng nôn xong, súc miệng , vành mắt đỏ hoe vì nôn mửa.

“Bà bà, hiện tại còn con phúc khí nữa ?” Chu Nam oán thán.

Nhu bà bà vội vàng “Phi phi phi” vài cái mới mắng yêu nàng: “Chớ lung tung, coi chừng phúc khí bay mất.”

Chu Nam trở sô pha, ánh mắt lo lắng của lão thái thái, : “Không việc gì ạ, con sinh long hoạt hổ lắm.”

Hai trò chuyện lan man một hồi lâu, Chu Nam liền ngủ gật sô pha.

Khi Diệp Bình An trở về, lúc thấy Nhu bà bà đang đắp chăn cho Chu Nam.

“Bình An, con về lúc, bế con bé về phòng ngủ một lát .”

Diệp Bình An bọc cả lẫn chăn, ôm nàng lên lầu.

Ở Bắc Bình hai ngày, cuộc sống trôi qua thật sự thích ý. Khâu tướng quân tuy rằng mỗi ngày bận, nhưng nhất định sẽ về nhà ăn cơm.

Diệp Bình An cho Chu Nam , Khâu tướng quân hai ngày nay dẫn thăm bạn bè, gặp ít bạn cũ cùng cấp .

Trong lòng Chu Nam vẫn luôn tôn kính và cảm kích Khâu tướng quân, ông bù đắp nhiều cho sự thiếu hụt hình bóng cha của Diệp Bình An.

“Nam Nha, là chúng để một đứa bé danh nghĩa Khâu tướng quân .”

Lúc Diệp Bình An ôm Chu Nam lên lầu, liền phát hiện nàng tỉnh, đặt lên giường xong, dứt khoát cùng nàng trò chuyện một lát.

Chu Nam xong, chút ngoài ý .

Diệp Bình An xong, cũng thẳng tắp chằm chằm biểu cảm mặt Chu Nam, quan sát phản ứng của nàng.

Hai ngày nay theo Khâu tướng quân, càng thể thấm thía sự coi trọng con nối dõi của những bề .

Những lão hữu và cấp , hoặc tiếc hận, hoặc châm chọc Khâu tướng quân, ánh mắt dị dạng thực thoải mái.

Giống như lời bà lão hàng xóm hôm nọ , thủ hạ binh lính nhiều thì ích lợi gì, kết quả vẫn là một kẻ tuyệt hậu.

Khâu tướng quân đãi như con ruột, một đường nâng đỡ trưởng thành, đành lòng một lão nhân từng c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường đối mặt với loại ánh mắt .

Đương nhiên nếu Chu Nam , sẽ nghĩ biện pháp khác.

Đáng tiếc suy nghĩ trong lòng Chu Nam, nàng là giơ cả hai tay tán thành.

Chu Nam nghĩ thoáng, con cái theo ai thì vẫn là con của nàng, điều thể đổi.

Mỗi đứa trẻ nàng sẽ dạy dỗ thật , quan tâm chúng ăn no mặc ấm, bồi dưỡng sở thích, để chúng vui vẻ trưởng thành.

Tình cảm trong xương cốt nàng trắng đơn giản, loanh quanh lòng vòng, bên cạnh vui vẻ mới là nhất.

“Anh chỉ là đề nghị, quyết định.” Diệp Bình An thấy Chu Nam lâu lời nào, vội vàng mở miệng giải thích.

Chu Nam nghiêng đầu hỏi : “Anh cảm thấy đứa nào thích hợp?”

Trên mặt Diệp Bình An thoáng ngạc nhiên, ngay đó lộ nụ , liền Nam Nha là hiểu nhất.

“Đứa nào cũng nỡ.” Diệp Bình An một lòng nghĩ cách thuyết phục Chu Nam, nhưng đến khi lựa chọn thật sự, trong lòng chút nỡ.

Chu Nam mới mặc kệ rối rắm. Hừ, nàng nuôi lớn nhãi con, trở về liền nghĩ tặng , chẳng qua nuôi ở nhà Nhu bà bà nuôi ở nhà cũng khác là mấy.

“Diệp sư trưởng, đoán xem nơi là cái gì?” Chu Nam đặt tay lên bụng .

Diệp Bình An đang thất thần, nàng chuyện, hồn , trong mắt kinh hỉ liên tục.

“Thật sự ?”

Chu Nam úp mở: “Anh liền , liền bái.”

Nói xong nàng trùm chăn hô hô ngủ tiếp.

 

Loading...