Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 340: Lâu Ngày Không Gặp, Đồng Chí Tiểu Chu Trở Thành Kẻ Lắm Lời
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:25:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Ngọc Anh khi sinh con xong thì liệt giường, ngày xưa khỏe mạnh là thế, sinh bệnh thành một mỹ nhân ốm yếu.
Chu Kiến Nguyên trong lòng áy náy, thấy nàng ho ngừng liền bưng nước cho nàng uống.
Từ Ngọc Anh yếu ớt đẩy ly nước , thần sắc ủ rũ.
“Ngọc Anh, em đừng giận, là do ăn lựa lời.” Chu Kiến Nguyên cẩn thận .
Từ Ngọc Anh nhắm mắt , nước mắt lăn dài gò má tái nhợt, khiến đau lòng.
Chu Kiến Nguyên chút khó thở, nhưng cũng , là do đường cùng quẫn trí, ăn lựa lời, Từ Ngọc Anh đau lòng.
“Là suy xét đến cảnh của em và Cẩu Đản, một lòng chỉ bại danh liệt.”
Chu Kiến Nguyên bóng lưng về phía giường, trong lòng chua xót, đêm đó Chu Võ Cùng công an huyện áp giải , nửa đêm cầm d.a.o cửa, Từ Ngọc Anh ngăn .
Lúc đó cơn ghen nổi lên, liền : “Hắn hại vợ con suýt nữa c.h.ế.t t.h.ả.m, chỉ phế một chân của , chứ mạng , em luyến tiếc như .”
Từ Ngọc Anh sững sờ , thẳng: “Em .”
Chu Kiến Nguyên hiểu vì , buột miệng : “Em quả nhiên vẫn còn đau lòng cho , nếu dám ngang nhiên đến cướp Cẩu Đản.”
Từ Ngọc Anh ngất xỉu trong lòng , chiếc liềm trong tay rơi xuống đất, kinh động đến Tứ đại gia nhà bên cạnh ho khan hai tiếng.
“Mẹ bọn nhỏ, em đ.á.n.h mắng đều , đừng để ý đến .”
Chu Kiến Nguyên kéo tay Từ Ngọc Anh, dù họ đốt giường sưởi, tay nàng vẫn lạnh như băng.
Từ Ngọc Anh rút tay về, vẫn gì.
Chu Kiến Nguyên ánh mắt ảm đạm, thà rằng Từ Ngọc Anh lóc om sòm với , còn hơn là hờ hững với như bây giờ.
Hắn nghĩ đến ngày xưa, Từ Ngọc Anh nhiều việc vì , dáng vẻ t.ử khí trầm trầm của nàng bây giờ, trong lòng hoảng loạn, xoay nàng , kề mặt mặt nàng.
“Vợ ơi, Anh Tử, sai , em đ.á.n.h ! Anh nên ghen tuông bậy bạ, nghi ngờ lung tung...”
Nước mắt nơi khóe mắt Từ Ngọc Anh chảy xuống, Chu Kiến Nguyên luống cuống tay chân lau cho nàng.
“Đời , em chỉ mong cùng và hai đứa nhỏ bình an bên đến già.” Từ Ngọc Anh nghẹn ngào, nước mắt càng tuôn dữ dội.
Chu Kiến Nguyên lau nước mắt cho nàng, sám hối : “Anh hiểu , em cho tìm tên khốn đó, là vì cho .”
Từ Ngọc Anh im lặng , trong đầu hiện lên hình ảnh Chu Võ Cùng tìm nàng.
Hắn chỉ mang Cẩu Đản , mà còn mang cả nàng , đàn ông đó với nàng:
“Tú Nga, em bỏ cái nghiệt chủng trong bụng , cả nhà chúng lên trấn sống từ đầu.”
Nàng thể chứ?
Đừng kiếp bi t.h.ả.m của nàng đều do đàn ông gây , kiếp nàng từng bước cuộc sống mong , thể bước vũng bùn nữa.
“Vợ ơi, xin em, nhất định bỏ một em.” Chu Kiến Nguyên tiếng của nàng cho đau thắt l.ồ.ng n.g.ự.c, chỉ thể ôm nàng ngừng xin .
“Chu Kiến Nguyên, việc, nghĩ nhiều hơn cho em và con.” Từ Ngọc Anh nức nở ngừng, thể run rẩy.
“Hắn là một kẻ tồi tệ như , bây giờ nhà cần, tộc nhận, công an huyện bắt , đời ngày ngóc đầu lên , hà tất tự hủy hoại .”
Chu Kiến Nguyên nàng chịu chuyện với , cũng thành tiếng, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dỗ nàng ngủ .
Đợi đến đầu đông, Tam đại gia tuyên bố Từ Ngọc Anh thể xuống giường , khí nhà Tứ đại gia mới lên.
“Nam Nha, cảm ơn em, em cứu chị một nữa.”
Nàng ôm đứa trẻ sơ sinh trắng nõn trong lòng, nó ôm bình sữa b.ú ngon lành, khóe miệng tràn đầy vẻ từ ái.
Nàng sinh non, vốn sữa, Trường Sinh uống sữa bột đều là Chu Nam cho.
Trường Sinh là cái tên mới mà Chu Kiến Nguyên đặt cho tiểu t.ử sinh non , gửi gắm hy vọng đứa trẻ thể khỏe mạnh trưởng thành.
“Đứa nhỏ phúc khí, sữa bột của xưởng, còn sữa dê bột chị mang từ Bắc Bình về, ngửi cũng thèm ngửi, chỉ thích uống sữa bột em cho.”
Quế Hoa Tẩu T.ử quây quần bên cạnh, tã cho Trường Sinh.
Chu Nam vươn cổ trêu đùa đứa bé, kẹp giọng :
“Đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc, phúc khí của Trường Sinh còn ở phía .”
Khiến hai vui vẻ.
“Vợ ơi, xem bắt gì về !” Chu Kiến Nguyên nhà, phát hiện Chu Nam và Đại Hỉ nương đều ở đây, mặt đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-340-lau-ngay-khong-gap-dong-chi-tieu-chu-tro-thanh-ke-lam-loi.html.]
Chu Nam tay , bắt một con chim nhỏ màu sắc sặc sỡ, kỹ, chút giống vẹt.
Chu Kiến Nguyên chào hỏi xong, vội vàng khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng , Chu Nam đầu Từ Ngọc Anh mặt đỏ bừng.
“Chú Kiến Nguyên của em cũng lãng mạn ghê nhỉ?”
Từ Ngọc Anh thầy giáo trong trường ngâm thơ, nhắc đến lãng mạn.
Nào là gió, nào là hoa, nàng cũng hiểu lắm.
một điều nàng , bất cứ việc gì cùng thích đều là lãng mạn.
Quế Hoa Tẩu T.ử nhịn thành tiếng, trêu chọc:
“Nam Nha, nhà chúng , tiểu thúc đúng là lãng, lãng mạn. Lúc Ngọc Anh mới mang thai, tiểu thúc nhà chị còn dắt cưỡi ngựa. Bị gia gia , về nhà ăn mấy cây chổi, còn ngây ngô nữa chứ...”
Từ Ngọc Anh chỉ cảm thấy mặt nóng ran, nhưng miệng chịu thua, mạnh miệng :
“Hai các lắm, dám trêu chọc trưởng bối.”
Chu Nam và Quế Hoa Tẩu T.ử lập tức thành một đoàn, thật náo nhiệt.
Lúc Chu Nam về nhà, bông tuyết trời vẫn ngừng rơi lả tả.
Đi nửa đường, liền thấy trong tuyết tới, mặc áo khoác quân đội, ngũ quan tuấn tú, mày mắt mỉm .
“Bình An ca!”
Mẹ của bọn trẻ lập tức mất vẻ điềm tĩnh, dịu dàng gọi một tiếng.
Diệp Bình An nhấc chân chạy vài bước, hai đối diện, giơ tay phủi tuyết đọng tóc nàng.
“Sao ngoài thế ?”
Hắn xong, nắm tay nàng, phát hiện ấm áp mới yên tâm.
“Anh về nhà lúc nào? Lần ở mấy ngày? Đã xem ba đứa nhóc ?”
Chu Nam cái miệng nhỏ ngừng hỏi.
Diệp Bình An đan mười ngón tay tay nàng, nhét tay túi áo khoác của .
“Lâu ngày gặp, đồng chí Tiểu Chu trở thành kẻ lắm lời.” Hắn trêu chọc.
Chu Nam chịu, học theo các thím các bà trong thôn kể khổ: “Anh lắm Diệp Bình An, suốt ngày ở nhà, bà đây một ở nhà hiếu thuận cha , chăm sóc em út, còn trông con, thế mà còn chê lắm lời...”
Diệp Bình An mắt mỉm nàng diễn, phối hợp.
“Lần về mang theo một .”
Đợi Chu Nam xong, Diệp Bình An mới chút trịnh trọng mở miệng.
Hai con cũng sinh, tự nhiên là ăn ý.
“Xảy chuyện gì ?” Chu Nam cũng thu vẻ ngây thơ mặt.
Diệp Bình An thấy nàng nghiêm túc, dọa nàng, vội :
“Người em quen, là Văn Minh Sương.”
Chu Nam mặt tràn đầy quan tâm, “Văn tỷ tỷ ? Chị chuyện , điều đến hội phụ nữ tỉnh bên cạnh ?”
“Chuyện một lúc cũng rõ, chúng về nhà .”
Chu Nam vội vàng tăng nhanh bước chân về nhà.
Diệp Bình An kéo chân của nàng, đường chút khập khiễng đuổi kịp nàng, vô cùng ủy khuất :
“Nam Nha, em còn quan tâm như .”
Chu Nam bước chân phù phiếm của , vội vàng bắt mạch cho , áy náy thôi, “Trên chân thương ? Có nghiêm trọng ?”
Diệp Bình An vẻ áy náy trong mắt nàng, trong lòng ấm áp, “Vì cứu một tân binh nhảy dù, dưỡng một thời gian là khỏi.”
Chu Nam xổm xuống kiểm tra chân , Diệp Bình An vội vàng giữ , “Trời tuyết lớn, sẽ thấp khớp.”
Chu Nam:...