Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 277: Mở Rộng Kinh Doanh Và Sự Trở Về Của Diệp Bình An
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:23:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Thúc cùng Liên Tỷ song song liếc . Bọn họ vẫn luôn ngừng điều tra về vị , nhưng tựa như từ hư toát .
Hàng hóa đặt từng đợt theo yêu cầu tại bến tàu chỉ định. Bọn họ cũng phái theo dõi, nhưng khi phát hiện, theo dõi trực tiếp lột sạch treo ở cổng lớn Hoa Lương Hội. Từ đó bọn họ cũng dám giở thủ đoạn nữa, thành thật việc theo chỉ thị của vị .
Đến nỗi hàng hóa chở như thế nào, bọn họ nửa điểm cũng dám hỏi thăm. Cũng may vị cũng chỉ cho bọn họ một cái oai phủ đầu nho nhỏ. Hành sự về cũng chừng mực, ngoan ngoãn, đại bộ phận thời gian ở trong phòng , ngẫu nhiên mới mang theo dạo phố mua vài thứ.
“Nếu phận nước Mỹ, những việc khó .” Lê Thúc .
Chu Nam chút để ý : “Liền treo danh nghĩa Hoa Lương Hội, mở mấy cửa hàng, chuyên môn bán đồ trang điểm. Chúng chia một chín.”
Chu Nam chỉ là sợ phiền toái, hiện tại cái niên đại mà, sự kỳ thị của nước ngoài chỗ nào . Nếu Hoa Lương Hội nguyện ý hỗ trợ, nàng liền đỡ tốn nhiều việc.
“Một chín?” Liên Tỷ nhướng mày.
Chu Nam theo lý thường hẳn là: “Đồ trang điểm của thực đắt, hẳn là đắt hơn đồ bán ở đây từ ba đến mười chừng.”
Nếu vẫn luôn giao tiếp với nàng, Lê Thúc bộ dáng dõng dạc của nàng khẳng định sẽ tiếng.
“Lê Thúc, dối gạt các , mấy thứ , bao nhiêu, chúng bấy nhiêu.”
Chu Nam liếc mắt về phía hộp quà đặt bàn gỗ t.ử đàn.
Chu Nam điều tra qua, Chu Bác Văn bọn họ bởi vì chính găm hàng, vì cân bằng quan hệ các nơi nên giá cả cao đến thái quá. Nói câu giá trị trăm kim cũng quá.
Nàng cái khác nhiều lắm, nhưng các loại phương t.h.u.ố.c thì nhiều đếm xuể, mà nàng chính am hiểu điều phối. Dịch chiết xuất thực vật thuần trung d.ư.ợ.c, tính công hiệu mạnh, hạn sử dụng ngắn, quả thực chính là đồ để gom tiền. Cứ như , d.ư.ợ.c liệu của Chu Gia Trang đều nơi tiêu thụ, giúp thôn kiếm tiền, quá tuyệt vời.
Hôm nay nàng mua son môi, chì kẻ mày, kem nền, còn các loại nước hoa, đều coi là hàng xa xỉ. Chất lượng , chính là một đống nguyên liệu hóa chất điều phối đồ vật mới lạ mà thôi.
Lê Thúc là cáo già, ông : “Chuyện của Tiểu Nam tiểu thư đều là đại sự, chúng xin chỉ thị Sơn chủ một chút sẽ trả lời ngài.”
Chu Nam vẫn luôn qua bận rộn giữa Thân Thị cùng New York, một tháng thời gian giây lát lướt qua.
Hàng hóa cũng nàng lục tục vận chuyển trở về. Hai bãi cỏ lớn bằng sân bóng trong gian đều động vật nào nguyện ý bén mảng tới, chỉ sợ thường thường sẽ nhiều container từ trời giáng xuống.
Lần tiền tài Chu Nam kiếm trong hai năm qua tiêu sạch sẽ, của hồi môn hoàng kim của ruột nàng cũng dùng hết bộ. Chỉ còn đồ cổ tranh chữ, ngọc khí trang sức Lão thái thái để .
Chu Nam tham gia qua đấu giá hội của Hoa Lương Hội, mấy thứ còn đáng giá hơn hoàng kim. Bất quá, nàng hai mươi cửa hàng ở hai nơi phồn hoa nhất New York. Nàng tính toán một tiếng trống tinh thần hăng hái thêm, đem tiền tiêu kiếm .
Chờ Trương Khuynh cho nàng lô hàng cuối cùng nhận xong, Chu Nam giường ngủ đến mơ mơ màng màng. Gần đây thời tiết ấm lên một chút, thể là do bôn ba qua , nàng cảm thấy phá lệ mệt mỏi.
Một giấc ngủ đến buổi chiều, nàng kinh giác giường , sống lưng chợt lạnh, đang động thủ liền cảm thấy phía trầm xuống, ôm lòng. Ngửi thấy thở quen thuộc còn mang theo nước, Chu Nam an tâm ngủ.
Diệp Bình An từ khi rời đến bây giờ hơn một tháng. Trở bộ đội báo cáo công tác xong liền mã bất đình đề trở về tiểu dương lâu. Vào cửa thấy nhà trống rỗng chút giật , lúc thấy tờ giấy để bàn ăn.
Hắn mới đuổi tới nơi . Lúc trèo tường, Thím Hoàng nhà đối diện thấy là , đem tiếng thét to trong miệng nuốt xuống, chỉ lộ một nụ chế nhạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-277-mo-rong-kinh-doanh-va-su-tro-ve-cua-diep-binh-an.html.]
Khi Chu Nam tỉnh dậy, trong phòng phiêu đầy hương khí. Bên ngoài hẳn là chạng vạng, ánh mặt trời màu cam hồng đ.á.n.h cửa sổ, thực ấm áp.
Chu Nam vươn vai , chính thấy Diệp Bình An đeo tạp dề từ trong bếp . Nàng dụi dụi mắt, hốc mắt ửng đỏ.
Diệp Bình An vội vàng đặt đĩa đồ ăn trong tay lên bàn, ôm trong n.g.ự.c.
“Sao thế, nhớ lão t.ử đến phát ?” Lần nhạo, chỉ mang theo ôn nhu.
Chu Nam , cảm thấy chính tựa hồ chút vẻ, đem đầu chôn ở n.g.ự.c , hít hít cái mũi.
“Toàn mùi khói dầu.” Nàng ghét bỏ tránh thoát cái ôm của .
Vốn chính là giờ cơm, bụng Chu Nam sớm đói đến kêu ùng ục. Nhìn bàn cơm là món nàng thích ăn, vui mừng lấy một miếng lạp xưởng bỏ miệng.
Diệp Bình An nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay nàng: “Đi rửa tay.”
Chu Nam thu tay về, há mồm chờ đút. Diệp Bình An bất đắc dĩ, bỏ miệng nàng một miếng lạp xưởng hun khói lá tùng.
Chu Nam ăn lạp xưởng, ôm cổ , in lên mặt một dấu môi bóng nhẫy, đó nhảy nhót rửa mặt đ.á.n.h răng.
“Lúc ở tiểu lâu, tổng cảm thấy mỗi chuyện đều quanh co lòng vòng, thể cảm thấy luyến tiếc.”
Cơm nước xong, Chu Nam bưng một ly ấm, Diệp Bình An híp mắt hút t.h.u.ố.c. Nghe Chu Nam vụn vặt oán giận, :
“Tách cũng , hiện tại thế cục định, ai cũng lẫn là nào.”
Chu Nam nghĩ đến Đại Vương tẩu, nàng xác thật nghĩ tới chị là như , bất quá nàng cũng để trong lòng. Sư phụ , tinh lực một đời là hữu hạn, và việc râu ria đều cần quá để ý, bởi vì dùng chân tình để đối đãi những tình cảm nhiệt liệt hơn.
“Điểm tâm Tiểu Trương tỷ tỷ đặc biệt ngon.”
Khi Chu Nam nữa nhắc tới Trương Khuynh, Diệp Bình An dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay. Đặt ly hoa nàng đang uống xuống mái hiên, bế ngang lên.
Giường ở đây lớn thực mềm, khi Chu Nam ném lên, lắc lư hai cái.
Ngón tay thon dài của Diệp Bình An duỗi đến lưng nàng, cái nút ngày thường giải liền dễ dàng cởi bỏ. Mùi t.h.u.ố.c lá cùng hương hoa va chạm luân hãm trong đó.
Chu Nam hai tay ôm cổ ấn lên đỉnh đầu, tay giải nút thắt trở phía .
Diệp Bình An ánh mắt nóng rực, văng một câu thô tục. Dưới ánh đèn tối tăm, Chu Nam thấy con ngươi hiện lên ám mang. Nàng thực nóng, hổ buồn bực mặt đỏ giống như hoa đào nở rộ nhất ở nhà cũ, đầu trả lời lời nổi điên của .
Dĩ vãng những việc , Chu Nam luôn là bên áp chế, là phản ứng sinh lý bình thường. Từ , nàng thấy rõ ràng phản ứng của Diệp Bình An. Nàng liền cảm thấy lạc thú của chuyện chỉ thể, sự lấy lòng cùng chinh phục lẫn về tinh thần cũng càng thêm trầm mê.
“Này nó liền gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông.”
Nghe nàng đứt quãng biểu đạt, khóe miệng Diệp Bình An gợi lên thật cao, ghé tai nàng tiếp tục nổi điên.