Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 200: Nguồn Cung Phong Phú Như Vậy?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:20:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Khâu tướng quân dẫn cửa, phòng khách vốn vắng vẻ trống trải ngày thường giờ đây tràn ngập tiếng vui vẻ.

“Ây da, tiểu Nam Nha, con thật ? Con sói trắng đó thật sự ném con non cho ch.ó săn ?”

Chu Nam gật đầu, giọng mềm mại: “Nhà cháu còn Hoàng Đại, Hoàng Nhị, Hùng Đại Hùng Nhị, hai con ch.ó săn nhỏ màu trắng gọi là Cẩu Đại Cẩu Nhị.”

Nhu bà bà mà mắt sáng rực lên, ngay cả em trai dẫn về cũng chỉ liếc một cái.

Người cùng Khâu tướng quân bốn năm , vốn định về phía thư phòng, khịt khịt mũi.

“Ây da, lão Khâu, nhà ông mùi thơm ngọt ngào thế , ngửi như phòng khuê các .”

Một giọng thô kệch vang lên, bốn năm đột nhiên đưa mắt lên bàn .

Nhìn một cái, bàn bày đầy những thứ đỏ đỏ xanh xanh, chuyện đầu tiên :

“Hôm nay nguồn cung phong phú như ?”

Khâu tướng quân chiếc giỏ rỗng bên cạnh, gương mặt nghiêm túc lộ nụ hiểu rõ, :

“Cái chắc đồ cung ứng, là họ hàng trong nhà mang đến.”

Những khác cũng đều , bọn họ khi thành danh, họ hàng bạn bè ở quê đều tìm đến cửa, náo nhiệt vô cùng.

Chỉ lão Khâu, tìm nhà mấy năm trời, tin tức , mấy ngày mới tìm chị cả duy nhất, mới còn cô đơn một .

“Vậy thì phong thủy nhà họ hàng của ông cũng đấy, thế mà thể trồng thứ chất lượng như .”

Mấy năm nay tuy gian khổ, nhưng những thứ thường ngày bọn họ đều từng thấy.

Dưa hấu, dâu tây, mùa đông cũng cung ứng, chỉ là cực kỳ hiếm lạ mà thôi.

Thấy mấy thư phòng, Nhu bà bà mới với bảo mẫu:

“Giữ nửa quả dưa lê, cô cắt , rửa thêm ít dâu tây, mang .”

Bảo mẫu đáp ứng, vội vàng chuẩn .

“Ây da, cái cuộc sống cơm bưng nước rót , thật là , nhưng thể cần, Khâu gia gia của con , đây là tiêu chuẩn cơ bản…”

Chu Nam đưa một quả dâu tây đến bên miệng bà, hì hì : “Cái gọi là hưởng phúc.”

Nhu bà bà vốn định than khổ, nhưng thấy bảo mẫu , liền đổi chủ đề.

“Mấy loại rau nhỏ của con thật sự trồng trong nhà kính ? Con xem sân bên của trồng ?”

Chu Nam theo hướng tay bà chỉ, sân trống trải bên ngoài.

“Bà ơi, bây giờ đông, một cái nhà kính cũng thực tế, là bà lấy mấy cái chậu hoa trồng ở nhà một ít hành, hẹ, hạt giống.”

Nhu bà bà xong cũng thất vọng, ngược hứng thú bừng bừng, chỉ hận thể lập tức kéo Chu Nam sân đào đất.

Tiếc là Chu Nam bây giờ cũng thể lấy hạt giống cho bà, trùng hợp bảo mẫu hỏi:

“Đại tỷ, Khâu tướng quân , hôm nay giữ mấy vị tướng quân ở ăn cơm, bảo ngài xem sắp xếp.”

Nhu bà bà dường như quen, “Hôm nay cung ứng những gì?”

“Khổ qua, ớt xanh, mộc nhĩ, cải dầu nam, thịt bò vàng (từ phe vé) còn thịt ba chỉ.”

Nhu bà bà dậy định bếp xem, nửa đường nắm tay Chu Nam :

“Con bé, con xem thử, đặc sản nông thôn Ngọc Tuyền Sơn , so với con trồng thì thế nào?”

Chu Nam đến nhà bà, ngoài rau chân vịt, rau hẹ, ngồng tỏi của Từ Ngọc Anh, còn dưa chuột, cà chua cô trồng.

Đây đều là những thứ , sản lượng.

Cấp bậc của Khâu tướng quân cao, nhà cửa rộng rãi sạch sẽ, nhà bếp cũng thoáng đãng sáng sủa, đồ đạc bên trong bày biện gọn gàng ngăn nắp, thể thấy bảo mẫu đủ tư cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-200-nguon-cung-phong-phu-nhu-vay.html.]

Nhìn đồ vật bàn bếp, Nhu bà bà vẻ mặc kệ sự: “Nam Nha, cái giao cho con.”

Chu Nam chút kinh ngạc, cho cùng cô và Nhu bà bà cũng chỉ giao tình đó, cũng đáng để bà tin tưởng như .

Nhu bà bà dường như sự nghi hoặc trong mắt cô, với bảo mẫu:

“Cô hậu cần lĩnh hai bình Mao Đài về, suất tháng chúng còn dùng .”

Sau khi bảo mẫu rời , mặt Nhu bà bà mới lộ vẻ từ ái :

“Lần Bình An đến nhà ăn cơm.”

Nghe thấy tên Diệp Bình An, vẻ mặt Chu Nam trở nên sinh động hơn một chút: “Lần ?”

Nhu bà bà trả lời câu hỏi của Chu Nam, chỉ vỗ vỗ tay cô :

“Lần con đến thăm bà già , cũng định tìm con đấy.”

Chu Nam gương mặt đột nhiên chút đau thương của Nhu bà bà, vội vàng khoác tay bà ngoan ngoãn :

“Bà ơi, hai chúng cái gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông, bà tìm cháu, kết quả cháu cũng tìm bà…”

Nhu bà bà vỗ vỗ cô bé ngoan ngoãn bên cạnh, nghĩ đến lúc bà khuyên em trai tái hôn, em trai với bà một phen.

“Ta tuy mới hơn năm mươi, nhưng đối với những chuyện sớm còn tâm tư, hiện giờ chỉ xây dựng cái quốc gia rách nát , hơn nữa Diệp Bình An, đầu tiên thấy nó, liền coi nó như con trai để bồi dưỡng, nó cứu ba , nào cũng là liều mạng…”

Nhu bà bà đau lòng em trai, cũng thể can thiệp chuyện của ông.

Nghĩ Diệp Bình An và Chu Nam, đều là bà thích, dần dần cũng buông bỏ ý định để em trai tái hôn.

Những xung quanh mai cho em trai cũng đều lượt khéo léo từ chối.

Trong giới, để mắt đến vị hoàng kim độc Khâu tướng quân c.h.ặ.t, tay cầm quyền cao, gia đình đơn giản.

Gả đến chính là tướng quân phu nhân, thể chủ gia đình, nếu vận khí , sinh một đứa con, thì nửa đời vinh hoa…

Nói bà chị chồng trong lòng méo mó, thế mà cho em trai tục huyền, chính là vì chiếm đoạt vị trí nữ chủ nhân của nhà tướng quân.

Trực tiếp bà tức đến ngã ngửa, vẫn là Khâu tướng quân tự tìm đến mấy đàn ông của mấy bà thích , nhân lúc uống rượu, trực tiếp nêu ý định tái hôn của , mới coi như thôi.

“Chính là cái nhà họ Giang gì đó, ông bà nội của hai đứa nhóc hư hỏng , đang ở trong đám đông bôi nhọ thanh danh của , lúc Khâu gia gia của con thấy, ông tiến lên liền một nữa chỉnh đốn bọn họ, đó liền ai nữa.”

Nhu bà bà hề cảm thấy em trai coi Diệp Bình An như con trai ruột, mà bảo Chu Nam gọi Khâu tướng quân là gia gia đúng.

Trong tiềm thức của bà, Chu Nam chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, còn nhỏ.

Hai rửa rau thì thầm chuyện phiếm, chờ bảo mẫu trở về, thực đơn định sẵn.

Chu Nam một niềm đam mê bẩm sinh với nấu ăn, Nhu bà bà và bảo mẫu trợ thủ cho cô, động tác của cô trông nhanh nhẹn.

Nhu bà bà đầu tiên xem Chu Nam bếp, thấy cô sắp xếp việc đấy, trong miệng ngớt lời khen.

“Ây da, tiểu Nam Nha, con giỏi thế , món canh như hoa , đỏ đỏ xanh xanh thật mắt.”

Chu Nam món canh thịt bò Tây Hồ nấu xong, tủm tỉm múc một chén nhỏ đưa đến mặt Nhu bà bà.

Lão thái thái cũng khách khí, bưng lên thổi thổi, ngửa đầu uống cạn.

“Ngon!”

Nhu bà bà khen một cách thẳng thắn và chân thành.

Chu Nam mắt cong như vầng trăng khuyết, tiếp tục món ăn tiếp theo.

Bảo mẫu Ngưu tỷ là ít , thấy cô bé cầm d.a.o thái sợi khoai tây sợi nào sợi nấy đều tăm tắp, chỉ xào lửa lớn hai , cho muối, đổ giấm, bắc là một đĩa thức ăn ngon.

Trong khí thoang thoảng mùi chua cay, khiến thèm ăn.

 

Loading...