Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 199: Mập Ra Một Chút

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:20:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn một tháng gặp, mặc chiếc áo khoác màu xám, vẫn gầy gò như cũ, nhưng gương mặt thêm chút hồng hào, đôi mắt tràn đầy ánh sáng hướng về phía .

“Chị ~”

Giọng mang theo niềm vui bất ngờ.

Chu Nam , cũng ngạc nhiên, thật là trùng hợp.

Sau khi lên xe, Chu Nam một địa chỉ, Đường Tiểu Bằng lặp một , nén cảm xúc trong mắt.

Địa chỉ từng thảo luận với các bạn xe, nơi ở của những nhân vật lớn.

“Chị, chị vững nhé, chúng xuất phát!”

Giọng thiếu niên tràn đầy sức sống, xua tan bầu trời âm u tuyết rơi.

Mùa đông gió lớn, hai cũng chuyện nhiều, cứ thế thẳng đến đích.

Xe dừng bên ngoài vạch cảnh giới ở cổng khu tập thể quân khu.

Chu Nam xách giỏ xuống xe, đưa tiền cho Đường Tiểu Bằng: “Hôm nay vội quá, kịp nhiều, hôm nào rảnh chuyện nhé.”

Đường Tiểu Bằng cánh cổng uy nghiêm, những chiếc xe , nhanh nhẹn nhận lấy tiền: “Chị, chị cứ bận việc của , hôm nào em đến chúc Tết chị.”

Chu Nam vẫy tay tạm biệt , xách giỏ về phía cổng khu tập thể.

“Đồng chí, xin chào, xin hỏi cô tìm ai?”

Mùa đông trời lạnh, Chu Nam mặc chiếc áo bông dày dặn, sạch sẽ vặn, mũ, khăn quàng cổ và găng tay đều là một bộ lông thỏ dài.

Chỉ là xách theo một chiếc giỏ lớn, trông chút kỳ quái.

tìm?” Chu Nam khẽ chớp mắt, cô thế mà Nhu bà bà tên là gì…

Người lính thấy cô như , vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Đồng chí! Đây là nơi để đùa giỡn.”

Lúc một chiếc xe jeep vặn dừng ở cổng để kiểm tra.

Cửa xe đột nhiên mở , một đứa nhóc bọc như quả bóng lặng lẽ trượt xuống xe, một tay giật tấm vải trắng giỏ của Chu Nam xuống.

“Ha ha, mà, trong giỏ của đàn bà xa là đồ .” Giọng nó mang theo vẻ đắc ý và sự a dua của trẻ con.

Chu Nam đầu, liền thấy đứa nhóc sún răng cửa, tên là gì nhỉ?

Hồ Minh!

Chu Nam ngước mắt trong xe, quả nhiên là cả nhà Hồ An Bang.

Hồ An Bang mặt mày tức giận đang định quát mắng con trai nghịch ngợm, nhưng ánh mắt dừng giỏ của Chu Nam, ánh mắt khẽ lóe lên.

“Đồng chí Chu, gặp mặt .” Hắn kéo cửa kính xuống, nở một nụ ôn hòa.

Chu Nam lịch sự gật đầu, lúc nhặt tấm vải trắng kéo xuống lên để đậy giỏ, Hồ Minh đột nhiên tay, lấy dâu tây trong giỏ.

Chu Nam thở dài, nhấc giỏ lên: “Ngõ nhỏ chí, ngươi quản ?”

Hồ An Bang vốn còn đang tiếc nuối những loại rau quả tươi ngon đậy , đột nhiên thấy câu hỏi mềm mại .

Sao gương mặt ngoan ngoãn vô hại che mắt chứ, đây chính là thể hạ gục phi công trong nháy mắt.

Hắn lập tức mở cửa xe, túm lấy đứa con trai còn nhào lên cướp giật nhét lòng vợ.

Nói nhỏ vài câu gì đó với trong xe, mới với Chu Nam:

“Đồng chí Chu, đứa nhỏ còn nhỏ hiểu chuyện, gây phiền phức cho cô .”

Hắn tỏ vô cùng áy náy và lễ phép.

Chu Nam vốn để bụng chuyện nhỏ , tủm tỉm gật đầu, tiếp tục sắp xếp giỏ của .

“Đồng chí Chu đến tìm Khâu tướng quân ?” Hồ An Bang vẻ vô tình hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-199-map-ra-mot-chut.html.]

Chu Nam trả lời , vì lúc phía ba chiếc xe chạy tới, Hồ An Bang đành cho lái xe .

“Cô tìm Khâu tướng quân?” Người lính chứng kiến tất cả .

Chu Nam gật đầu lắc đầu: “ tìm Nhu bà bà, chị cả của Khâu tướng quân.”

Ánh mắt lính nhanh ch.óng quét qua Chu Nam một vòng: “Cô tên gì, bao nhiêu tuổi, nhà ở …”

Sau một loạt câu hỏi và kiểm tra giấy tờ, mới với Chu Nam: “Xin cô chờ một lát.”

Chu Nam ngoan ngoãn gật đầu, tai hề rảnh rỗi, thấy cảnh vệ đang cầm điện thoại .

“Nam Nha!”

Chiếc xe jeep dừng , giọng quen thuộc của Nhu bà bà vang lên.

Chu Nam cũng đầu , liền thấy Khâu tướng quân ở ghế phụ, vẻ mặt ôn hòa cô.

“Ây da, là con mà, nhị, em cứ khăng khăng !”

Nhu bà bà kích động suýt nữa gọi nhũ danh “kẻ lỗ mãng” của Khâu tướng quân.

Nhu bà bà mở cửa xe, vui mừng về phía Chu Nam, nắm tay cô kỹ một hồi lâu mới :

“Ây da, con bé thế mà mập ít.”

Chu Nam thấy gặp, mắt cong như vầng trăng khuyết: “Bà ơi, bà cũng khỏe nhiều.”

Gương mặt khô gầy khắc nghiệt ngày của Nhu bà bà hồng hào hơn nhiều, mặc chiếc áo bông mới dày cộm, đội mũ len đen, dáng một lão thái thái nhà giàu.

“Các lái xe . Ta và Nam Nha bộ về nhà!”

Nhu bà bà Chu Nam là chuyên môn đến tìm , nhận lấy chiếc giỏ trong tay cô đặt lên xe, trực tiếp đóng cửa xe với Khâu tướng quân của .

Khâu tướng quân tính cách một hai của chị , đến đây lâu như , hiếm khi thấy bà thoải mái như , liền hiệu cho tài xế lái xe .

Khu tập thể quân khu canh gác nghiêm ngặt, tổng cộng qua ba vòng kiểm tra, hai mới khu nhà ở.

Mùa đông tiêu điều, nhưng con đường sạch sẽ hai bên là những căn nhà lầu hai tầng độc lập.

“Nghe đây là nơi nổi tiếng thời Dân quốc, chuyên dành cho những nhà tư bản tiền quyền ở.”

Nhu bà bà Chu Nam chớp mắt đông tây, giống hệt con sóc lanh lợi cây.

Liền đem những chuyện kể hết, Chu Nam mà kinh ngạc thán phục thôi.

“Ai, , thích cuộc sống như thế chút nào, thoải mái.”

Nhu bà bà cuối cùng thở dài một thật mạnh, nhưng bà chỉ kẻ lỗ mãng là duy nhất, hai ở bên cũng coi như một gia đình.

Chu Nam đại khái hiểu lời của Nhu bà bà, bà cảm thấy nhà ở đây tuy lớn, sân cũng nhỏ, nhưng bà sợ mất mặt em trai , nên ở tự nhiên.

“Con , bọn họ chuyện kỳ kỳ quái quái, ăn mặc lúc cũng đắn, yến tiệc một , một đám ôm ôm ấp ấp…”

Nhu bà bà những lời giọng nhỏ, gần như là ghé sát tai Chu Nam mà .

Chu Nam thích sự mật và tin tưởng , khoác tay Nhu bà bà kể cho bà đủ chuyện khi cô trở về.

“Con hoẵng ngốc trong núi thật sự ngốc, lúc chúng cháu cầm cung tên đến, nó thế mà mở to đôi mắt ngập nước một cách hiếu kỳ, ánh mắt trong veo mà ngốc nghếch…”

Nhà Nhu bà bà ở phương nam, chắc là từng thấy hoẵng ngốc, xong liên tục cảm thán.

Lúc đẩy cửa nhà còn : “Lần các con săn đông gọi với, tài b.ắ.n s.ú.n.g của bà già cũng chuẩn lắm đấy.”

Bảo mẫu trong nhà thấy hai về, tiến lên chào hỏi: “Lão đại tỷ, Khâu tướng quân đến cửa ngoài, chiếc giỏ mang về đang ở bàn đấy ạ.”

Lão thái thái chiếc giỏ cực lớn, dường như nhớ chuyện lúc nãy xe.

“Ây da, Nam Nha, con mang cho thứ gì đây.” Giọng bà sang sảng mật.

Ngày mai bù nhé.

 

Loading...