Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 102: Cô Nàng Kiều Khí
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:16:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Bình An dáng cao lớn, bề ngoài cũng , Chu Nam tuy rằng mặc áo vải bố, nhưng dung mạo cùng khí độ đều giống thường.
Giờ phút bọn họ xuyên qua dòng , Diệp Bình An che chở nàng bên , hai tự nhiên chen chúc .
Người qua luôn lơ đãng liếc hai vài .
Dư quang Chu Nam thoáng sườn mặt Diệp Bình An, khóe miệng mím xuống, đôi mắt cảm xúc, nhưng xác thật khá trai.
Diệp Bình An lôi kéo Chu Nam đến một con ngõ cụt, nơi đó đậu một chiếc xe jeep.
Hắn kéo cửa xe, nhét ghế , chính cũng chen theo.
“Biết đang cái gì ?”
Trong gian kín mít, áp suất khí thấp, Diệp Bình An chung quy vẫn là nhịn mở miệng.
Chu Nam ngửa đầu đối diện với khuôn mặt nghiêm túc cùng đôi mắt mười phần áp bách của .
Chớp mắt , Diệp Bình An mặt vô biểu tình đầu , Chu Nam đốn giác trong lòng mạc danh dâng lên một tia ủy khuất cùng vô vị.
“Bọn họ là bọn buôn nha!” Chu Nam nhịn biện giải.
Sắc mặt Diệp Bình An càng thêm đen, dư quang dừng ở b.í.m tóc chút hỗn độn của nàng, tay tự giác liền vuốt cho nàng.
Cái đầu nhỏ của Chu Nam xoay , về phía ngoài cửa sổ xe, cho một cái gáy.
Bất quá chỉ một động tác nhỏ, khí thế “ sống chớ gần” Diệp Bình An tất cả đều tan rã.
Sự nghiêm túc cùng thần sắc bất đắc dĩ ngừng biến hóa mặt, ngón tay thất bại vô ý thức mà vuốt ve.
Chu Nam chỉ lo cúi đầu mũi chân , cái miệng ngày thường ríu rít giờ nửa câu cũng chịu nhiều.
Sau một lúc lâu, Diệp Bình An mới xoay cái đầu nhỏ của nàng cho ngay ngắn, “Lại cúi đầu nữa, xe sắp em cái lỗ lớn .”
Chu Nam căn bản , chỉ là trong mắt tràn đầy nước mắt, rơi rơi, đảo quanh trong hốc mắt.
Cắn môi cũng trắng bệch, thể giống con mèo nhỏ ủy khuất run lên run lên.
Cái thì , chọc tiểu nha đầu, trong lòng Diệp Bình An chua xót, vội vàng lau nước mắt cho nàng.
Kết quả nước mắt liền giống như chuỗi trân châu đứt dây, càng ngày càng nhiều.
Cuối cùng còn cách nào, Diệp Bình An đem ôm trong n.g.ự.c, vươn cánh tay dài kéo rèm cửa sổ xe hai bên lên.
Môi dừng ở hốc mắt ướt át của Chu Nam, lông mi dính nước mắt của nàng nhẹ nhàng quét qua.
Sự kinh hãi cùng sợ hãi đó, chung quy tan thành mây khói.
Hắn vốn định xụ mặt giáo d.ụ.c tiểu nha đầu trời cao đất dày một chút, thế nhưng nghĩ tới, nàng một câu , chính liền đ.á.n.h cho tơi bời.
Lúc trong đầu đột nhiên nhớ tới câu của đám tú tài chua ngoa: “Bất chiến mà khuất chi binh” là ý tứ gì.
Chu Nam trừng lớn đôi mắt khuôn mặt gần ngay mắt, mặt trắng nõn đỏ bừng, dùng sức c.ắ.n xuống thứ đồ vật đang tác quái trong miệng.
Diệp Bình An mày cũng nhăn, ngược che đôi mắt nước mắt rửa qua của nàng.
Chờ đến khi nàng thấy, ánh mắt giống như dã thú, đột nhiên đè thấp thể, lung tung càn.
Tay đặt ở chỗ nguy hiểm lặp thử, đầu Chu Nam đè ở cửa xe, đầu váng mắt hoa, cấn đến khó chịu.
Vì thế thấp giọng mềm như bông : “Khó chịu ~”
Có nhẹ một tiếng, một đường theo rốn xuống, “Lập tức liền khó chịu.”
Tình đến chỗ sâu, ngón tay Chu Nam cắm tóc ngắn của , trong miệng giống như mèo con nhắc nhở:
“Bọn ~ buôn ~ ~”
Thân thể Diệp Bình An khựng , dậy, ánh mắt nặng nề đang há mồm từng ngụm từng ngụm hô hấp.
Hắn chậm rãi chỉnh cổ áo xốc lên của nàng, giơ tay dùng ngón cái lau qua đôi môi ướt át:
“Hình như lớn hơn chút.”
Tay dừng ở nơi nào đó đo đạc, sắc mặt Chu Nam đỏ bừng, chỉ cảm thấy trong đầu là tư tưởng lưu manh.
“ , ba là bọn buôn !” Mèo con biến thành sư t.ử nhỏ bạo nộ, đuôi mắt ửng đỏ khiến xem trong lòng nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-o-nien-dai-van-nhieu-phuc-nhieu-tu-lai-nhieu-tho/chuong-102-co-nang-kieu-khi.html.]
Diệp Bình An duỗi tay, lười biếng nắm lấy b.í.m tóc tản của nàng trong tay thưởng thức.
Thấy nàng là thật sự nóng nảy, mới : “Tiểu Ngũ bọn họ sớm đem .”
Chu Nam xong, nghĩ nghĩ Tiểu Ngũ là ai, mới nhớ tới chính là cảnh vệ viên lái xe đ.â.m cây.
Biểu tình mới thả lỏng vài phần, nàng mang thù, ủy khuất đến nhanh, nàng cũng thấy xa lạ.
Ở phương diện tình cảm, nguyên để cho nàng chỉ bản năng ỷ và yêu thích đối với lão thái thái cùng bà bếp già.
Mà ở Tinh Kỷ Nguyên, tình cảm coi là trói buộc, là thứ cố tình nhạt .
Cho nên, nàng tuy là một lớn 17 tuổi, nhưng nhận thức tình cảm như cũ là bắt đầu từ con 0, đại đa đều là dựa bản năng.
Nghĩ lớn như còn nhè, nàng tức khắc chút ngượng ngùng, cả vặn vẹo giống cái bánh quai chèo, càng thêm ngượng ngùng.
Diệp Bình An thấy cảm xúc nàng định, mới đem nhẹ nhàng ôm trong n.g.ự.c, cằm nhẹ nhàng đặt ở đỉnh đầu nàng :
“Nam Nha, tuy rằng em lợi hại, cũng giỏi giang, nhưng quân t.ử bức tường sắp đổ, gặp loại sự tình , lớn tiếng kêu cứu ?”
Kỳ thật chính là, em ngàn vạn thể xảy chuyện, nửa điểm cũng thể.
Nếu , chính thể chuyện gì tưởng tượng nổi.
Vừa , s.ú.n.g trong tay lên đạn.
Hắn mới mặc kệ gây khủng hoảng cho bá tánh , lúc chỉ một ý niệm, nếu tiểu nha đầu nửa điểm sơ suất, liền huyết tẩy...
Chu Nam bọn buôn khống chế, mới mềm mại rúc trong lòng n.g.ự.c .
Nghe huấn , ngoan ngoãn gật đầu.
“Bọn họ ba thể gì , yếu xìu!”
Diệp Bình An giọng điệu đắc ý cùng khoe khoang của nàng, chỉ đem nàng từ trong lòng n.g.ự.c lôi , sắc mặt lãnh lệ nàng.
Chu Nam cảm giác ánh mắt so với lúc sư phụ nổi giận còn đáng sợ hơn.
“Biết ! Về ngoài đều cùng trong thôn, cũng là do thấy vui quá, mới lạc.”
Nói đến cũng kỳ quái, cảm thấy trời sập xuống, giờ phút thế nhưng tâm tình vô cùng.
Vừa một câu cũng với , hiện tại thế nhưng chuyện hết chia sẻ cùng .
Sắc mặt Diệp Bình An buông lỏng, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa, đem ôm trong n.g.ự.c, sâu kín thở dài một .
“Anh ? Bọn họ trúng phấn ngứa của , ít nhất ngứa hai tiếng đồng hồ mới khỏi. Hiện tại hỏi bọn , khẳng định thể hang ổ bọn họ ở .”
Diệp Bình An nhéo nhéo gương mặt mềm mại của nàng, nắm lấy tay nàng hôn một cái, mới lược hiện bất đắc dĩ khen:
“Nam Nha thật là thông tuệ dũng cảm giỏi giang.”
Chu Nam tức khắc đến híp cả mắt, ở trong lòng n.g.ự.c cọ tới cọ lui, hiển nhiên tâm tình cực .
“Thôi c.h.ế.t, Nhị đại gia bọn họ khẳng định sốt ruột lắm.” Khuôn mặt nhỏ của Chu Nam nhăn thành cái bánh bao thịt.
Nàng tổng cảm thấy khi ngoài, liền trở nên vụng về vô dụng.
“Có Tiểu Ngũ bọn họ ở đó, cần lo lắng.”
Diệp Bình An dùng ngón trỏ vuốt phẳng mày đang nhíu của nàng, thuận tay miêu tả một chút đôi lông mày đẽ.
Trong lòng Chu Nam ấm, chớp đôi mắt, mang theo sùng bái Diệp Bình An.
Diệp Bình An nàng như , trong lòng thầm mắng một câu kiếp.
vẫn chịu thương chịu khó sửa sang quần áo cho tiểu nha đầu.
Còn nhất quyết tết b.í.m tóc hỗn độn cho nàng.
“Diệp Bình An, nhẹ tay chút, kéo da đầu đau quá.” Chu Nam lên án.
“Biết , kiều khí!” Diệp Bình An .
Chu Nam phục, “Quế Hoa Tẩu T.ử tết tóc đau!”
Diệp Bình An: “...”