Cái gì cơ, đúng là mặt dày hết chỗ , thấy cô mà thèm gọi một tiếng chị dâu thì thôi, còn mượn quần áo của cô nữa. Quần áo mà cũng thể mượn bừa bãi ?
"Quần áo của cô mặc , dáng cô sêm sêm với Diệp Dao đấy, mà mượn cô . Mà mới nhớ, Lục Đình và mấy đứa em trai đều cao ráo, cô lùn thế nhỉ? Chẳng lẽ là đột biến gen?" Tô Nghiên nhịn châm chọc.
"Cô mới đột biến gen , cả nhà cô đều đột biến gen!"
Hừ, ý tứ nhắc nhở mà , thứ Ba tới chuyện cho cô chịu .
"Lục Đình, về nghỉ trưa , đừng chấp đứa ngốc ."
Tô Nghiên tươi kéo Lục Đình ngoài...
Chương 28 Thật sự thích cô
Sáng thứ Bảy, Tô Nghiên rảnh rỗi chạy bộ quanh đại viện để rèn luyện sức khỏe, chạy một vòng bà hàng xóm sát vách nhà họ Lục chặn .
"Con dâu mới nhà họ Lục , cô , cái cô gái chơi với cô bỏ trốn đấy..."
Cô gái chơi với cô ? Cô ở đây gì bạn bè thiết nào .
"Bác ơi, ai trốn cơ ạ?"
"Thì là cái cô gái cùng ngã xuống sườn núi với Trương Xuân Hoa ! Trước đây chẳng cô thích chơi với cô ?"
Ồ, hóa bác đang đến Hà Ni Ni! Không ngờ cái cô Hà Ni Ni nhát gan thế, bỏ trốn . Chẳng lẽ Trương Xuân Hoa hành hạ cô còn tàn tệ hơn ?
"Ồ, bà nội của Hà Ni Ni vẫn còn ở đây mà, cô trốn ? Trốn ạ? Về quê ?"
Quê của Hà Ni Ni chỉ còn cha và trai còn sống, nếu cô về đó, e là cha cô sẽ bán cô để lấy tiền sính lễ cho trai mất.
"Không nữa, nhưng chắc cô dám về quê . Nghe đêm qua nhân lúc đồng chí Trương Xuân Hoa ngủ say, cô lấy kéo cắt phăng hết tóc của bà , còn trộm sạch một trăm tệ tiền riêng và phiếu lương thực mà bà giấu nữa. Đợi đồng chí Trương Xuân Hoa tỉnh định báo án, kết quả chồng bà ngăn , nếu bà báo án thì ông sẽ ly hôn với bà ."
Hà Ni Ni đúng là lợi hại thật, khi còn dám cắt tóc mợ , còn cuỗm sạch tiền và phiếu nữa.
Buổi chiều cô kể chuyện với Lục Đình, loại như cô tính báo thù mạnh, nguy hiểm, nếu gặp thì cẩn thận một chút.
Tô Nghiên cũng cảm thấy như nguy hiểm, may mà cô trốn , nếu còn ở đại viện chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ.
Chiến công hiển hách của Hà Ni Ni nhanh ch.óng lan truyền khắp đại viện. Kết quả là Lục Lê thấy chuyện , còn nghênh ngang chạy tới mặt Tô Nghiên chế giễu:
"Tô Nghiên, bạn của cô là kẻ trộm, cả đại viện ai cũng tư cách của cô . Cô chơi với cô như thế, chắc cô cũng là kẻ trộm nhỉ!"
Kẻ trộm cái con khỉ, cô chơi với Hà Ni Ni từ bao giờ chứ, Hà Ni Ni là kẻ trộm thì liên quan gì đến cô?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-38.html.]
Thấy cô mắt mà mắng cô ngay thì cô còn giận đến thế, nhưng dám vu khống cô là kẻ trộm thì cô thực sự nổi hỏa .
"Chát!" Tô Nghiên nhịn nữa liền vả cho Lục Lê một cái: "Não là thứ , tiếc là cô ."
"Tô Nghiên, cô dám đ.á.n.h ?"
"Đánh cô thì ? Chẳng lẽ đ.á.n.h cô còn chọn ngày lành tháng chắc? Miệng thối thì về mà rửa cho sạch , kẻo mai xem mắt khinh ghét."
Lục Lê thấy Tô Nghiên nguyền rủa xem mắt khinh ghét thì tức chỗ nào trút. Cô giơ tay định đ.á.n.h trả, kết quả mới tay Tô Nghiên nhanh mắt nhanh tay chộp lấy.
"Đau đau đau, cô mau buông ! Cô còn buông là về mách đấy."
Hừ, về mách cô ? Cái đồ ngu ngốc , đến giờ vẫn rốt cuộc là do ai sinh , đừng vội, đợi đến thứ Ba là kết quả công bố , lúc đó kịch còn dài.
"Cô về mách cô út của cô, mách bà nội cô cũng vô dụng thôi. Nếu cô còn dám hống hách mặt , coi chừng bẻ gãy tay cô đấy, dù đ.á.n.h cô cũng là đ.á.n.h trắng thôi, cô tin ?"
"Cô mau buông , nếu cô bỏ qua cho , sẽ về mách . Anh đúng là mù mắt mới cưới loại phụ nữ như cô."
"Anh cô cưới thì cưới ai?"
"Cưới chị Dao, vốn dĩ thích chị Dao, là cô xen ngang ."
Tô Nghiên buông tay , lườm Lục Lê một cái: "Đồ ngu, cô định hại c.h.ế.t cô định hại c.h.ế.t Diệp Dao hả?"
Lúc ăn cơm tối, Lục Lê tố cáo với cả nhà việc Tô Nghiên tay đ.á.n.h cô . Tô Nghiên còn kịp giải thích, Lục Đình cầm tay Tô Nghiên lên kiểm tra: "Lần những việc động tay động chân cứ để ."
Câu đ.â.m trúng tim đen Lục Lê, cô bĩu môi uất ức : "Anh, vợ đ.á.n.h em mà còn giúp chị chuyện ? Chẳng lẽ thực sự định vì chị mà tay với em? Chị họ Tô, em họ Lục, chị chỉ là ngoài thôi."
Lục Đình một câu đầy ẩn ý: "Trong mắt , cô mới là ngoài. Nghiên Nghiên là vợ , là vợ cả đời, cô tôn trọng cô chính là tôn trọng ." Đừng cô chỉ là em họ, dù là em ruột cũng mặc kệ, Lục Đình thầm bổ sung thêm trong lòng.
Vợ chồng Lục Phong Niên mấy ngày nay tâm trạng vốn , Lục Lê lóc khiến họ càng thêm bực bội.
"Lục Lê, con giun xéo lắm cũng quằn, Nghiên Nghiên tính tình như thế, nếu con chọc giận con bé thì con bé tay đ.á.n.h con ?"
Tô Nghiên thấy sắc mặt chồng , vội vàng giải thích: "Mẹ ơi, Lục Lê bảo Hà Ni Ni là kẻ trộm, cô đây con chơi với Hà Ni Ni nên con cũng là kẻ trộm. Cô còn bảo nếu con xen ngang thì Lục Đình cưới đồng chí Diệp Dao , Lục Đình thích cô , hai họ vốn là một đôi."
Tô Nghiên dứt lời, Lục Phong Niên đập mạnh xuống bàn một cái: "Cái đồ hỗn xược , cái gì mà con với Diệp Dao là một đôi? Diệp Dao là cái thá gì mà con thèm để mắt tới? Có con não, hại c.h.ế.t con mới cam lòng ."
Lục Đình lạnh lùng Lục Lê: "Cô thấy thích đồng chí Diệp Dao ở chỗ nào? Đừng cô lớn hơn một tuổi, nếu thực sự thích cô thì dù lớn hơn ba tuổi cũng sẽ cưới. Cô ăn , thêu dệt chuyện thị phi là gì? Cô đang phá hoại sự đoàn kết trong gia đình, phá hoại sự hòa thuận của vợ chồng , cô chính là thấy sống đúng ."