"Lấy , dù nhiều thế cũng ăn hết , lúc ở Thiên Tân em lựa những con tôm và cua còn nhảy tanh tách, cùng cá mú , đổ bồn nước ở căn tin nuôi ."
"Có nuôi sống ?"
"Được chứ!"
Phía căn tin trong gian mấy cái bồn nuôi cá, hai ngày lúc bến tàu cô đổ đầy nước biển tất cả các bồn, hơn nữa ở căn tin còn máy sục oxy chuyên dùng nuôi cá, nếu cô chẳng mua nhiều hải sản tươi sống đến thế.
Những loại hải sản c.h.ế.t và cá hố nọ, cô trực tiếp bỏ tủ đông, hải sản tươi thì lấy ăn.
Lục Nhất Minh khá là thích ăn hải sản, cứ đòi ngày nào cũng ăn hải sản, Lục Đình cũng bảo hải sản ngon, dù ăn hàng ngày cũng chán, thế là Tô Nghiên hải sản suốt một tuần lễ.
Tôm sú luộc ăn nữa thì ăn tôm nướng muối, nướng muối thích ăn thì băm tôm thành bùn chả tôm, viên tôm.
Cua hoa xào gừng hành xong thì dùng cua hoa xào kiểu tránh gió (Biffinang), ăn hai cua xào tránh gió xong đổi thành cua xào cay, cua xào cay thích nữa thì cua hoa chưng trứng.
Cá mú hấp, cá mú khô tộ, cá mú kho tàu... bất kể đổi kiểu gì nữa, khi ăn hải sản suốt một tuần thì hai bố c.o.n c.uối cùng cũng chịu nổi nữa.
Lục Nhất Minh lảm nhảm bên tai Tô Nghiên: "Mẹ ơi, bố ăn thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, và canh gà hầm táo đỏ."
"Là con ăn thì ?"
Lục Nhất Minh hì hì : "Bố cũng ăn mà, tin hỏi bố xem."
Tô Nghiên Lục Đình, Lục Đình sờ sờ mũi, nhỏ bên tai cô: "Nghiên Nghiên, mấy thứ hải sản trong bồn nếu nuôi sống thì cấp đông hết ."
"Bố ơi, bố với đang thầm cái gì thế ạ."
"Không gì."
"Mẹ ơi, bảo bố mai mua ít thịt về nhé?"
"Được tiểu tổ tông, mai mua thịt cho con."
Lục Đình dỗ dành Lục Nhất Minh ngủ xong, việc đầu tiên khi gian là cầm đèn pin lên núi bắt một con lợn xuống mổ.
Tô Nghiên tâm trí mà quản, cần cô mặt Lục Đình cũng sẽ phân chia sườn và thịt lợn thành từng miếng, miếng nào cần bỏ tủ đông thì bỏ tủ đông, miếng nào mang tặng thì sẽ lấy riêng .
Tô Nghiên tắm rửa xong giường, thấy Lục Đình , hỏi: "Đều xử lý xong ?"
"Tiết lợn một nửa viên tiết lợn, để một nửa ăn, tác dụng sạch bụi bẩn trong phổi."
Tô Nghiên mà đáp, đây đều là cách dân gian thôi, thực tiết lợn công dụng .
"Đại tràng lợn mai mới sạch, mỡ lá thì bỏ tủ đông khi nào cần thì lấy rán."
"Tổng cộng bao nhiêu thịt lợn?"
"Chín mươi cân thịt, bốn mươi hai cân sườn, móng giò, dày lợn đều sạch cấp đông , đợi em sinh em bé thì ăn."
Móng giò đúng là dễ mua, dù giờ thịt ăn, mấy thứ cô thấy cũng .
"Vậy mai đem đại tràng, gan lợn, tim lợn, thủ lợn, lưỡi lợn kho , đưa cho và bố em mỗi mười cân thịt lợn, năm cân sườn. Số còn một phần nhỏ để tủ lạnh, đại đa để tủ đông."
"Anh cũng định thế, thời tiết hợp lạp xưởng thịt hun khói."
"Em ăn thịt nướng, trưa mai một bữa thịt nướng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-359.html.]
"Được, giờ thịt một con gà, sáng mai bắt đầu hầm canh gà, trưa về là ăn ."
"Thịt thêm một con nữa , em nghi là giờ em thể ăn hết hơn nửa con gà hầm đấy."
Lục Đình mỉm , vợ m.a.n.g t.h.a.i mỗi ngày ăn năm sáu bữa, mỗi bữa ăn hai bát cơm, khi ngủ còn ăn thêm điểm tâm và trái cây, giờ cân nặng ít nhất cũng một trăm bốn mươi mấy cân.
Tô Nghiên thấy Lục Đình cứ chằm chằm bụng , cũng chút ngại ngùng, cô cũng mang đa thai, khiến bản khó chịu mà vóc dáng biến dạng nghiêm trọng.
Giờ mới một trăm bốn mươi mấy cân, cô nghi là nếu kéo dài thêm hai ba tháng nữa, ước chừng đến một trăm tám mươi cân mất.
"Nghiên Nghiên, tháng là nghỉ hưu , bà bảo sẽ dọn qua nhà để chăm sóc em."
"Vâng, sớm mấy bữa bà cũng với em chuyện , em ước chừng một thời gian nữa việc xuống lầu cũng khó khăn . Á, á...!"
"Nghiên Nghiên, em thế."
"Chuột rút, đau dây thần kinh tọa."
"Em im đó để bóp cho một chút."
Lục Đình đôi chân sưng húp bóng loáng của Tô Nghiên, trong lòng thấy xót xa vô cùng. Sớm m.a.n.g t.h.a.i của vợ nguy hiểm thế , lúc đầu kiên quyết dùng biện pháp .
"Lục Đình lấy dầu ô liu qua đây giúp em với, bụng em chút ngứa."
"Sao bụng ngứa ?"
"Lần rạn da nhiều quá, phòng ngừa kiểu gì cũng ăn thua."
Lục Đình vội vàng dậy lục tủ tìm dầu ô liu cho Tô Nghiên, Tô Nghiên ngửa giường đột nhiên chút khó thở, thế là lấy thêm một chiếc gối kê cao đầu lên.
Cô nghi là t.h.a.i thật sự thể là sinh ba, vị trí m.a.n.g t.h.a.i chút lệch lên , ngửa là thấy tức n.g.ự.c khó thở.
Tô Nghiên mong thể sớm "dỡ hàng", mang đa t.h.a.i thực sự quá mệt mỏi.
Đến tháng 7, thời tiết ngày càng nóng, Tô Nghiên mỗi ngày đều động đậy, chỉ gian .
Lục Đình những cho Tô Nghiên nấu cơm dọn dẹp, mà còn đuổi con trai sang nhà ông bà nội, để chúng ngủ luôn bên đó buổi tối, chỉ sợ con trai cẩn thận va bụng vợ.
Hôm nay tan về nhà, Tô Nghiên thấy sắc mặt Lục Đình chút đúng, bước chân rộng hình như sợ đau "chỗ đó" .
Chẳng lẽ lúc huấn luyện thương ở hạ bộ , Tô Nghiên chút nghi hoặc, thế là hỏi: "Lục Đình, thế?"
"Có em?"
"Anh thương ở ? Em thấy chút kỳ lạ."
Xoát một cái, mặt Lục Đình đỏ bừng như tôm luộc.
"Nghiên Nghiên, gì , giờ nấu cơm cho em."
Tô Nghiên cảm thấy Lục Đình gì mờ ám, thấy chịu , thế là tiến lên nắm c.h.ặ.t lấy tay .
"Lục Đình, rốt cuộc chuyện gì giấu em, nếu thì tối nay em ăn cơm nữa."
Lục Đình thấy vợ thật sự giận , thế là nhỏ: "Chiều nay bệnh viện phẫu thuật thắt ống dẫn tinh , đạp xe về nên thấy vết thương chút đau."
"Anh ngốc hả, chuyện lớn thế mà bàn bạc với em, dẫu thật sự phẫu thuật thắt ống dẫn tinh thì chọn mùa đông ? Trời nóng nực thế vết thương chắc chắn dễ viêm.