Ngày tết Dương lịch , Tô Nghiên nghỉ một ngày, vì cô quyết định mời nhà qua ăn cơm, xem như tổ chức sinh nhật cho con.
Đang nấu ăn một nửa thì cô nôn mửa ngừng, tim cô thắt , hỏng , chẳng lẽ cô trúng thưởng thật ?
Dạy một đứa con mệt phờ , nếu thêm một đứa nữa cô chịu nổi đây?
Trước đây cô quả thực cân nhắc chuyện sinh con thứ hai trong hai năm , nhưng từ khi bắt đầu kèm con học hành, cô còn vội vàng nghĩ đến chuyện đó nữa, nếu đời cô chỉ một đứa con thì cô cũng cam lòng.
Nuôi dạy một đứa trẻ nên thực sự quá khó khăn, dạy con học còn vất vả hơn . Hai tháng nay cô rõ ràng tránh thai, nhanh như ?
"Oẹ—!"
"Nghiên Nghiên, em thế?"
"Lục Đình, em hoa mắt ch.óng mặt, hai món còn nốt nhé, em giường nghỉ mười phút."
"Nghiên Nghiên, em khỏe ở , để đưa em bệnh viện khám nhé?"
Cũng cái t.h.a.i phản ứng lớn thế, mấy tháng bố còn kê mấy thang t.h.u.ố.c đông y cho hai vợ chồng điều dưỡng thể mà.
"Không cần , kinh nguyệt của em hình như chậm mười ngày , đó em để ý lắm, nôn mửa em mới sực nhớ là ."
Lục Đình thấy Tô Nghiên mặt mũi tái nhợt, nôn thốc nôn tháo, bước lảo đảo, xem m.a.n.g t.h.a.i phản ứng của cô khá mạnh.
Anh cúi , bế bổng Tô Nghiên về phòng: "Nghiên Nghiên, đằng nào bố vẫn qua, em cứ nghỉ một lát cho đỡ mệt, pha cho em cốc nước đường đỏ."
"Được, !"
Cảm giác trời đất cuồng, Tô Nghiên đặt đầu xuống gối , Lục Đình lo lắng bước ngoài, nhanh đó bưng một ly nước đường đỏ .
"Nghiên Nghiên, dậy uống miếng nước đường đỏ em."
Tô Nghiên từ từ mở mắt, cô , chẳng lẽ là hạ đường huyết ?
"Em nữa , nấu ăn , con trai vẫn đang ở ngoài đấy."
"Bếp than cháy nữa, đổ mấy gáo nước nồi lớn . Con trai đang bên bàn vẽ tranh kìa."
Tô Nghiên uống hết nước đường đỏ, tinh thần cũng khá hơn nhiều, Lục Đình thấy cô thì dặn dò vài câu, vội vàng ngoài xào nốt mấy món dở dang.
Lục Đình ban công, thêm hai thanh củi bếp, Lục Phong Niên dẫn theo vợ và gia đình Lục Cẩn qua.
Hoa Mẫn thấy Tô Nghiên, hỏi Lục Đình: "Nghiên Nghiên ?"
"Mẹ, Nghiên Nghiên khỏe đang nghỉ trong phòng, lát nữa ăn cơm con mới gọi cô ."
"Nó ?"
Lục Đình kịp trả lời, Lục Nhất Minh đang bò bàn tô tô vẽ vẽ lơ đãng : "Mẹ con nôn , chắc , cũng cái gì nữa?"
Hoa Mẫn Tô Nghiên t.h.a.i thì mừng rỡ khôn xiết, đó bà còn đặc biệt hỏi con trai xem sức khỏe của hai đứa vấn đề , nếu mấy năm nay Tô Nghiên m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Lục Đình giải thích với bà là những năm họ luôn cẩn thận tránh thai, bà liền bảo hai khỏe mạnh thế tự nhiên sinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-325.html.]
Giờ con dâu , chắc là họ nghĩ thông suốt nên định sinh thêm đứa nữa?
"Nhất Minh, con , nghĩa là trong bụng em bé đấy, sang năm con ."
"Bà nội, bà thật ạ? Trong bụng con em bé , thế em bé từ đến ạ?"
Lục Y Lan ở bên cạnh bĩu môi: "Anh ngốc thế, em bé trong bụng tất nhiên là do bố bỏ ."
Lục Nhất Minh hỏi: "Thế bố bỏ bằng cách nào?"
"Thì giống như chôn khoai tây xuống đất , bố nhét em bé bụng ."
"Bố là máy gieo hạt em bé ? Thế bố tiện tay nhét mầm em bé bụng cô khác , nếu chẳng nhiều em trai em gái ."
Mọi trong nhà sững sờ, giải thích vấn đề sinh con như thế nào cho .
Tô Nghiên đang định dậy, thấy cuộc đối thoại tức c.h.ế.t của con trai, hận thể lấy quả trứng gà nhét miệng nó cho xong.
Ngay cả Lục Đình đang bưng thức ăn nhà cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi, hôm nay sinh nhật nó nên tạm tha, đợi nó qua sinh nhật sẽ tính sổ .
"Lục Nhất Minh, mau rửa tay ăn cơm."
"Bố ơi, bố nhét em bé bụng cô khác ạ! Nếu bố nhét em bé bụng cô khác là con cần bố nữa ."
"Lục Nhất Minh, đừng ăn cơm nữa, góc tường cho bố."
Chương 259 Thiếu chút gì đó
Hoa Mẫn thấy con trai thực sự nổi giận, vội vàng kéo Lục Nhất Minh rửa tay: "Nhất Minh , đừng mấy lời đó nữa, hôm nay là sinh nhật con mà, theo bà nội rửa tay chúng ăn cơm."
" con bố sinh em bé với cô khác mà."
"Bố con sẽ sinh em bé với khác , bố con chỉ thích con thôi."
Lục Nhất Minh hiểu tại bố giận, bé chỉ bố sinh em bé với cô khác thôi mà.
Cậu bé các bạn ở nhà trẻ bố bạn nhân lúc bạn nhà, kéo một cô trẻ tuổi trốn phòng chuyện sinh em bé, nếu bố cũng sinh em bé với cô khác, thì bé sẽ cần bố nữa.
Lục Đình bưng thức ăn lên bàn, bày biện bát đũa, Tô Nghiên từ trong phòng bước .
Hoa Mẫn thấy Tô Nghiên , đang định hỏi cô m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng , thấy sắc mặt cô lắm, liền quan tâm: "Nghiên Nghiên, sắc mặt con trông kém thế?"
"Chắc là thiếu m.á.u ạ."
Mặc dù thức ăn nhà cô cũng coi như , theo lý mà đến nỗi thiếu m.á.u, hôm nay ngất một , cô thực sự nghi ngờ thiếu m.á.u thật.
Công khai thì họ thể ngày nào cũng thịt cá linh đình, chẳng lẽ thể lén gian bồi bổ ? Nhắc đến ăn cô bỗng thấy thèm lẩu bò quá, trong gian hiện năm con bò, vốn là một gia đình năm con, đó g.i.ế.c con bò đực mà mãi nỡ.
Lát nữa ăn cơm xong bảo Lục Đình gian g.i.ế.c bò, dù động vật cũng thích giao phối cận huyết, chỉ cần gian vẫn còn bò đực và bò cái thì sợ bò con.
Lúc ăn cơm, Lục Đình chuẩn cho Tô Nghiên hai cái bát, một bát cơm, một bát canh xương, còn ngừng gắp thức ăn bát cô.