"Vâng, em ."
"Chuyện đứa bé em đừng suy nghĩ nhiều quá, bố chồng em là cháu trai, cứ an tâm dưỡng t.h.a.i !"
"Cảm ơn chị dâu."
Sáng sớm hôm ăn xong bữa sáng, Lục Thư định dắt con về nhà, Tô Nghiên nghĩ đến tháng bảy sang năm cô sẽ sinh con thứ hai, thế là đem hết đống quần áo lót Nhất Minh mặc nữa tặng cho cô .
Dù mấy năm nay cô cũng định sinh con thứ hai, quần áo lót để lâu cũng ố vàng, thà đem tặng .
Đợi cô sinh con thứ hai là con gái, cần thiết mặc quần áo của trai, đương nhiên áo len thì ngoại lệ, dù áo len trẻ con cũng ngũ sắc rực rỡ cả thôi.
Biết bé Sương Sương thích uống sữa bột, cô lấy cho cô hai túi sữa bột, một túi lớn bột đậu nành, bảo cô mang về nấu sữa đậu nành cho con uống.
Mứt trái cây lấy cho ba bốn cân, đưa cho cô hai cân len sợi bình thường, để cô về đan cho bé Sương Sương hai chiếc áo len hồn.
Đứa nhỏ cứ luôn miệng gọi mợ, mợ, gọi đến mức lòng cô mềm nhũn và thấy xót xa, rõ ràng lớn hơn con trai cô nửa tuổi mà gầy như con khỉ con , chứng tỏ trông nom để tâm lắm.
Tiễn Lục Thư , Tô Nghiên đưa Lục Nhất Minh gian. Không gian nuôi bao nhiêu là lợn, cô thể cho ăn.
Vây chúng núi, nếu cho chúng ăn thì ngay cả lá cây chúng cũng gặm sạch mất.
【Tô lão bản, cô nuôi nhiều lợn thế là định bán ?】
【Bán chác gì, nhóc thấy Tết năm nay đến lợn cũng mà g.i.ế.c ? Năm nay ăn Tết mua thịt vẫn là một vấn đề nan giải đấy.】
Lần nhờ đổi một phiếu thịt, Tết họ chắc chắn sẽ tùy tiện đổi phiếu thịt cho khác .
Hai con bò trong gian tiếc là thể g.i.ế.c, nếu Tết năm nay g.i.ế.c bò ăn Tết .
【Hỏng Tô lão bản, con bò cái sắp đẻ .】
Tô Nghiên bấy giờ mới phát hiện con bò cái đang rạp đất kêu mu mu, phía m.ô.n.g một vũng m.á.u, hỏng nó thật sự sắp sinh con.
【Lục Nhất Minh, đưa nhóc trở giường, nhóc tuyệt đối bò lung tung đấy nhé! Nếu cộc đầu là thành đồ ngốc đấy.】
【 ngốc thế ? Yên tâm , cô đưa về giường ngủ một lát.】
Tô Nghiên bế Lục Nhất Minh về phòng ngủ, đặt nó giữa giường lớn, lập tức chạy lên núi. Đợi cô chạy đến nơi thì phát hiện bê con sinh , bò đang l.i.ế.m những thứ bẩn bê con.
Tô Nghiên giúp gì nhiều cho bò , thế là kho lấy ít trái cây và bí ngô cho bò tẩm bổ, bí ngô chính là thần khí gọi sữa cho bò .
Cũng may trong gian lạnh, nếu cô thật sự chẳng nuôi con bê con thế nào.
Cho bò ăn xong, Tô Nghiên ven ao cá cắt cỏ cho dê và cá ăn. Nuôi bao nhiêu gia cầm gia súc thế thể thật sự bỏ mặc quản .
Cho bò dê ăn xong, cô c.h.ặ.t mấy cây cải bắp lớn ném chuồng đào cho gà vịt ăn. Còn thỏ thì cứ để chúng tự sinh tự diệt, dù chúng cũng tự tìm cỏ ăn, cần quản chúng cũng lớn .
Đưa Lục Nhất Minh ăn một bữa đơn giản trong gian, cô cắt một ít rau xanh từ gian , bắt cho dì hai con cá trắm cỏ, bảo dì chiên cá miếng ăn dần, tuần chắc dì cần mua thức ăn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-246.html.]
Một tuần , Giang Linh Linh chạy đến bảo với Tô Nghiên rằng hôn sự của hai Tô Lãng định xong , họ thậm chí đăng ký kết hôn luôn , tháng bảy năm sẽ tổ chức ba bốn mâm cơm ở tứ hợp viện, chỉ mấy gia đình nhà quây quần với cho náo nhiệt thôi.
"Mẹ, hai đồng ý kết hôn nhanh thế ạ?"
"Bởi vì cái cô tên Hoa Hồ Điệp mấy ngày đăng ký kết hôn với , còn chạy đến mặt con mà khoe khoang."
là não vấn đề, chuyện kết hôn giấu còn khoe, đàn bà da mặt thật dày, lẽ nào ả sợ cô nổi giận lôi đình mà tìm tên Trịnh Tuấn Siêu gây rắc rối ?
thế cũng , ai nấy đều kết hôn , chẳng ai quản ai nữa.
Bây giờ nghỉ đông , chẳng bao lâu nữa Lục Đình cũng sắp về nhà, năm đầu tiên phân gia cũng bữa cơm tất niên năm nay là ăn ở nhà ăn ở nhà chồng, Tô Nghiên dù cũng chuẩn ít đồ Tết và thịt thà.
Hễ rảnh rỗi là cô gian g.i.ế.c gà, g.i.ế.c vịt, g.i.ế.c cá, g.i.ế.c thỏ, chúng thành vị cay và vị tương bản, để trong gian lấy ăn dần.
Đem gạo nếp, cao lương và ngô nghiền thành bột, thành các loại bánh giầy, bánh nếp, hấp chín để nguội dùng túi bọc , lúc nào ăn thì lấy mấy miếng nướng hoặc chiên rán đều .
Chương 196 Chu Đình sinh con
Tô Nghiên đóng cửa phòng, bận rộn trong gian. Đùng đùng đùng, Hoa Tĩnh đột nhiên gõ cửa phòng: "Tiểu Nghiên, con đây một chút."
Tô Nghiên mở cửa, thấy dì đang bế con trai ở cửa, hỏi: "Dì ơi, chuyện gì thế ạ?"
"Tiểu Đình sinh , chị cả bảo dì báo cho con một tiếng."
"Sinh ạ? Hôm nay mới mùng 6 tháng 2."
"Tiểu Nghiên, lẽ con quên dự sinh của Tiểu Đình là mùng 2 ? Bây giờ là tối mùng 6, muộn mất bốn ngày ."
Chỉ cần đứa trẻ trong bụng vấn đề gì, ngày dự sinh sớm muộn vài ngày đều bình thường.
"Ồ, em sinh ở bệnh viện nào ạ, lát nữa con sẽ qua thăm em ."
Mẹ chồng đặc ý báo cho cô Chu Đình sinh , chẳng là gọi cô qua thăm cô và đứa trẻ ? Với tư cách là dâu trưởng nhà họ Lục, quả thực qua thăm một chuyến để tránh đàm tiếu.
"Tiểu Nghiên, con hỏi dì em sinh trai gái?"
Chu Đình sinh trai gái ảnh hưởng gì đến cô? Nếu cô chủ động hỏi, tưởng cô ý kiến gì với Chu Đình.
Tô Nghiên mỉm : "Dì ơi, em sinh con trai con gái ạ?"
"Con gái, một bé gái nặng hơn hai cân rưỡi, đứa bé sinh Chu Đình lâu trong phòng sinh, về đến phòng bệnh mắt sưng mọng lên như hạt óc ch.ó ."
Mấy thật là ngu , tại cứ sinh con gái là , lẽ nào chính họ là phụ nữ? Cô mà sinh con gái tuyệt đối như , Lục Đình nếu thích thì cùng lắm là ly hôn, dắt con gái tự sống.
Tô Nghiên giao con cho dì trông, lấy từ trong nhà một túi sữa bột, một hộp lúa mạch, một túi đường đỏ, một giỏ táo, đạp chiếc xe đạp của Lục Vũ đến bệnh viện.
Vừa bệnh viện thấy bố và chị dâu Chu Đình đều ở đó, đương nhiên Lục Cẩn cũng mặt. Hoa Mẫn tranh thủ lúc chăm sóc Chu Đình đặc ý về nhà hầm canh gà cho cô , chuẩn cơm tối.