Chu Tĩnh Hoành gượng, ông Lục đẻ lắm con trai thế, một căn viện đúng là khó chia. Có thể mỗi chia hai ba gian cũng , đằng cho hết con của Lục Đình, sợ mấy đứa con khác mủi lòng .
Chu phu nhân thấy chồng lên tiếng nên bà cũng tiện mở lời. Hoàng Thục Bình thì kiêng dè gì, : "Bác Lục, Lục Cẩn là con nhận , bao nhiêu năm nuôi nấng bên cạnh, lẽ nào các bác định bù đắp cho chú cái gì ?"
Lục Phong Niên lộ nụ giả tạo nhưng hề lúng túng. là họ với con trai thứ hai, nên ngoài bốn trăm tệ sính lễ, chẳng ông hứa mua thêm cho họ một chiếc xe đạp đó ?
"Trừ căn nhà đó , những thứ khác của nhà họ Lục đều chia đều. Cẩn nhi nhà công việc, nên nó thêm một chiếc xe đạp so với nó."
Chu Vĩ xòa: "Bác Lục, vợ cháu cũng ý gì khác, cô lo em gái cháu sinh con xong chỗ ở thôi. Nhà bác sân rộng như thế, mỗi đứa trẻ chắc chia hai ba gian chứ ạ?"
"Nhà hiện giờ vẫn tên , chia cho Cẩn nhi, Thần nhi bọn nó ở thì ý kiến. Chỉ điều vấn đề quyền sở hữu rõ , nhà tổ của họ Lục cuối cùng chắc chắn sang tên cho con trưởng cháu đích tôn nhà họ Lục."
Chu Tĩnh Hoành gật đầu: "Ông Lục, đều là con cháu nhà họ Lục cả, Lục Thần, Lục Vũ lấy vợ, ông cũng chuẩn nhà cửa cho chúng nó chứ? Tứ hợp viện nhà ông nhiều phòng như , mỗi đứa con chia mấy gian là . Còn vấn đề quyền sở hữu, ông bảo cho ai thì cho đó, miễn là bây giờ bọn trẻ chỗ ở là ."
Tô Nghiên giờ còn hứng thú với căn tứ hợp viện đó nữa. Bố chồng đó bảo cho Lục Đình, giờ cháu nội sinh bảo cho con trai cô.
Cho dù bố chồng thực sự sang tên cho Lục Đình chăng nữa, Tô Nghiên rằng đợi đến khi Lục Thần, Lục Vũ kết hôn thì vẫn sẽ chuyện. Đám con trai nhà họ Lục lúc đầu thể gây chuyện, nhưng khi lấy vợ, gió bên gối thổi liệu loạn ? Đều là con trai nhà họ Lục, tại chỉ cho cả?
Thế nên bây giờ tìm cách nhanh ch.óng chốt xong căn tứ hợp viện bốn sân ở Hậu Hải . Đợi khi bằng khoán đất và giấy tờ nhà cầm chắc trong tay cô mới yên tâm .
Bố chồng còn tới năm mươi tuổi, ít nhất còn sống hai ba mươi năm nữa, vì một căn nhà mà ngày nào cũng cãi thì chẳng ho gì, dù cô cũng chẳng trông mong gì cái sân của nhà họ Lục nữa.
Tô Nghiên ăn xong bế con từ tay Lục Đình về phòng, nhà họ Chu trò chuyện gì cô cũng quan tâm. Cô thể hiểu , ở góc độ nhà họ Chu, chắc chắn họ hy vọng con gái gả nhà giàu để sống sung sướng.
Lục Nhất Minh uống sữa xong vốn định ngủ, nhưng nghĩ tới căn tứ hợp viện nhà họ Lục là tỉnh táo hẳn.
【Tô chủ quán, ông nội định để căn tứ hợp viện đó cho đấy. Đời vất vả, mỗi tháng còn trả góp tiền nhà, ngờ xuyên qua thành phú tam đại , ông nội tặng tứ hợp viện kìa, phát tài phát tài .】
【Phát cái đầu . Ông nội đó còn bảo để cho bố , nhưng em nhà họ Lục đều thể ở. Chẳng rõ ràng là chỉ treo cái danh cho thôi ?】
【Ông nội bảo cho thì chắc chắn sẽ cho . Dù cho chú hai, chú ba, chú út ở trong đó cũng sợ, đợi lớn lên sẽ bán phắt căn tứ hợp viện đó , mua biệt thự. Họ sẽ đến tranh giành nữa.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-211.html.]
【Ngủ , đừng mơ nữa, lo mà học hành cho , lúc đó tự mà mua biệt thự đại ngàn.】
【Tô chủ quán, chẳng đó cô định mua một căn viện lớn ? Sao còn mua ! Vạn nhất khác mua mất thì cũng chẳng chỗ mà .】
【Người bán tháng năm mới , gấp cái gì?】
Chương 168 Tâm tư mỗi mỗi khác
Nhà họ Chu , Tô Nghiên thấy tiếng động cơ xe nổ máy liền bế con từ trong phòng .
Hoa Mẫn đón lấy đứa bé từ tay Tô Nghiên. Lục Phong Niên Lục Cẩn và : "Hôn sự của các con định mùng một tháng năm, tiền sính lễ hôm nay đưa . Ngày mai con đưa Chu Đình đến bách hóa chọn một chiếc đồng hồ, một chiếc xe đạp, tiện thể cắt cho con bé hai xấp vải may quần áo. Các con kết hôn nếu đến tứ hợp viện ở thì cứ đến đó mà ở. Viện chính để cho bà nội và gia đình cả con ở, hai dãy nhà đông tây mỗi bên ba gian tổng cộng sáu gian, con với Lục Thần, Lục Vũ ba đứa mỗi đứa hai gian. Đợi Nhất Minh mười tám tuổi, bố sẽ sang tên căn nhà cho nó, lúc đó bố với con sẽ dọn về tứ hợp viện dưỡng lão."
Tô Nghiên ngay là sẽ như mà. Nhà thuộc về con trai cô nhưng mấy em Lục Đình đều quyền cư trú, nhà cô giữ căn nhà đó gì? Đợi mười hai mươi năm nữa giá nhà tăng vọt, lúc đó nhà họ Lục vì căn nhà mà đại náo một trận ?
Xem sinh nhiều con trai cũng lắm phiền phức thật! Tô Nghiên thầm chia buồn với bố chồng, vất vả cả đời chỉ để cưới vợ cho mấy đứa con, đến già còn chúng tranh giành nhà cửa.
Tô Nghiên suy tính : "Bố, để gia đình hòa thuận, bố đừng là của Lục Đình Nhất Minh nữa. Chuyện mười tám năm thì để mười tám năm hãy tính."
"Bố, , con và Nghiên Nghiên định để dành tiền tự mua một căn tứ hợp viện. Nhà tổ tên bố thì cứ để tên bố , đừng sang tên gì. Bố còn trẻ thế , đợi nghỉ hưu thể dọn về đó ở. Lục Cẩn kết hôn ở tứ hợp viện thì cứ đến đó, con ý kiến."
"Các con mua tứ hợp viện? Các con nhiều tiền thế ?"
"Bố, chuyện tiền bạc chúng con sẽ tự cách."
Lục Đình cũng mấy em cuối cùng vì chuyện nhà cửa mà tranh cãi thôi. Khi kết hôn lập gia đình riêng, ai cũng sẽ tâm tư riêng, chuyện cũng chẳng gì lạ.
Lục Cẩn thấy cả chị dâu thì bất an. Anh nhà đều thật lòng đối với , cũng định tranh giành nhà cửa gì với cả, nhưng nhà họ Chu lo nghĩ cho Chu Đình cũng sai. Cái sai nhất chính là bản bản lĩnh, nếu năng lực thì như thế .
"Anh cả, chị dâu, em sẽ tranh giành tứ hợp viện với . Chúng em kết hôn ở khu đại viện quân đội , lâu bệnh viện chắc chắn sẽ phân nhà."
Lục Đình cau mày đứa em trai đang rụt rè, : "Lục Cẩn, em cũng đừng nghĩ nhiều. Đối tượng của em là Chu Đình chẳng đang học trong thành phố ? Ở tứ hợp viện tiện. Dãy nhà đông ba gian, hai đứa lấy hai gian, để một gian cho con cái Lục Vũ ."