Tô Nghiên cũng , hiện tại cô chỉ mới rỉ nước ối, cơn đau chuyển vẫn bắt đầu, Lục Nhất Minh sáng mới bệnh viện thì cứ để sáng hẵng ! Cô vén chăn lên giường.
Lục Đình vẫn yên tâm, với Hoa Tịnh: “Dì nhỏ, phiền dì trông chừng Nghiên Nghiên, con mượn xe.”
“Được thôi, nếu con yên tâm thì đưa Nghiên Nghiên bệnh viện sớm một chút.”
Lục Đình cầm đèn pin vội vã ngay, Hoa Tịnh nhặt hai chiếc quần bẩn đất lên, ném chậu gỗ ngâm nước . Sau đó dì phòng lấy hai túi đồ sinh mà Nghiên Nghiên chuẩn sẵn .
Tô Nghiên lúc buồn ngủ, tranh thủ lúc bụng đau thì ngủ ngay, ngủ nửa tiếng thì Lục Đình về, còn gọi cả bố chồng sang nữa.
Hoa Mẫn nhà hỏi Tô Nghiên cảm thấy thế nào, đau ? Tô Nghiên định là đau thì cả cái bụng bỗng trở nên cứng đờ, co thành một cục, giống như đôi bàn tay lớn đang dùng sức bóp c.h.ặ.t nó .
“Ái chà, bụng bắt đầu đau .”
Lục Đình thấy Tô Nghiên bắt đầu đau, lập tức bên mép giường, đặt tay lên bụng cô nhẹ nhàng xoa nắn. Không là tác dụng tâm lý mà cảm thấy xoa vài cái là thật sự còn đau như thế nữa.
“Mẹ, giúp tụi con xách hành lý, con bế Nghiên Nghiên xuống lầu.”
Tô Nghiên lắc đầu: “Con tự , đỡ em một chút là .”
Hành lang và cầu thang đều đèn, cô bây giờ ít nhất cũng một trăm ba mươi cân, một cái hình đồ sộ gần một mét bảy, vạn nhất bế cô cầu thang mà hụt chân thì chẳng một xác hai mạng , chỉ cần bụng đau cô vẫn thể từ từ .
“Em ?”
“Bây giờ bụng hết đau , chúng xuống lầu !”
Hoa Mẫn và Hoa Tịnh mỗi xách một túi lớn, cầm đèn pin phía , Lục Đình đỡ Tô Nghiên ở giữa, Lục Phong Niên thì xách xô và phích nước nóng cầm đèn pin cuối cùng.
Vừa mới lên xe vững, Tô Nghiên bắt đầu cơn đau chuyển , Lục Đình với Hoa Mẫn: “Mẹ, ghế phụ , để bố con lái xe.”
Nghe thấy bảo chồng lái xe, Hoa Mẫn lập tức phản đối: “Đình nhi, vẫn là để con lái , bố con vốn dĩ ít khi lái xe mà còn phóng nhanh nữa.”
“Lục Đình, để em nghỉ một lát , xe vẫn là để lái , em xem đồng hồ, cơn đau cách đúng mười phút, mỗi đau mười ba giây.”
“Vậy !”
Tô Nghiên xong, thấy bụng hết đau liền giục Lục Đình mau lái xe .
Đến bệnh viện thủ tục nhập viện xong, bác sĩ khám cho Tô Nghiên, t.h.a.i nhi ngôi t.h.a.i bình thường, cổ t.ử cung mới mở một phân, sinh chắc còn mười mấy tiếng nữa, bảo cô cứ nghỉ ngơi , xong bác sĩ trực liền rời .
Tô Nghiên cũng con đầu lòng vốn dĩ chậm, phòng bệnh giường dư, dù bố chồng đây thì tạm thời cũng giúp gì.
Thế là cô với Hoa Mẫn: “Mẹ, với bố và dì về ạ!”
Lục Đình cũng khuyên bảo gì: “Bố, bố lái xe đưa và dì nhỏ về , ngày mai tiện thể xin nghỉ giúp con luôn nhé.”
Hoa Tịnh suy nghĩ một chút : “Đình nhi, là dì ở đây với hai đứa nhé?”
“Dì nhỏ, dì cũng về , sáng mai đến sớm một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-193.html.]
Lục Phong Niên đưa vợ và em vợ về , Lục Đình túc trực bên giường bệnh, hễ Tô Nghiên kêu đau là nhẹ nhàng xoa bụng cô.
Tô Nghiên chút suy sụp, buồn ngủ, nhắm mắt ngủ vài phút thì cơn đau kéo đến.
Vả phòng bệnh đặc biệt ồn ào, cái giường gần cửa sáng hôm qua sinh một bé gái, lúc thì eo éo đòi b.ú sữa, lúc thì eo éo vì ướt tã, ồn đến nỗi đầu Tô Nghiên sắp nổ tung.
Cái giường ở giữa cũng là sản phụ cùng viện với Tô Nghiên, nhưng cô vỡ ối mà là m.á.u mới đưa đến đây. Tô Nghiên khi đau thì khẽ rên rỉ, còn cô thì cứ 'ái chà ái chà' kêu la dứt.
Sản phụ giường hai Hồ Lợi Lợi thấy chồng cứ rúc giường bệnh, chẳng thèm đếm xỉa đến , liền phàn nàn: “Lạc Khánh Huy, cái đồ khốn nạn nhà , bụng đau thế mà cũng giúp xoa xoa.”
“Sáng mai còn , xoa cái gì mà xoa, chẳng lẽ xoa thì bụng cô hết đau chắc?”
“Cái đồ khốn nạn, thể quan tâm một chút ?”
“ quan tâm cô chỗ nào chứ, cô bảo sắp sinh là đưa cô đến bệnh viện ngay còn gì, cô xem chị dâu với ai sinh con mà ở nhà ?”
“Đó là vì trong bụng mang là con trai.”
Lục Đình Tô Nghiên lúc đang cáu kỉnh, đau bụng buồn ngủ, những trong phòng ồn ào cô thể nghỉ ngơi, liền trực tiếp lên tiếng quát khẽ: “Im miệng! Hai thể im lặng một chút ?”
Lạc Khánh Huy lập tức im bặt, Hồ Lợi Lợi vì đau bụng nên bắt đầu 'ái chà ái chà' rên rẩm.
Tô Nghiên nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, mỗi khi cơn đau kéo đến hai tay cô bấu c.h.ặ.t lấy ga giường, đến khi cơn đau dịu thì ngay cả sức giơ tay xem đồng hồ cũng còn.
“Lục Đình, mấy giờ .”
“Ba giờ rưỡi.”
“Haiz...” Tô Nghiên thở dài một tiếng, thời gian trôi chậm thế cơ chứ?
“Lục Đình, lên đây nghỉ một lát !”
“Không , mệt.”
Tô Nghiên khuyên Lục Đình nữa, vì bụng cô bắt đầu đau , đau quá mất, cô nghĩ, kiếp nếu đầu t.h.a.i mà chọn giới tính, cô nhất định đàn ông, chỉ việc 'khai hỏa' thôi.
Chịu đựng đến tảng sáng, Tô Nghiên đau dữ dội, phần bắt đầu một chút m.á.u, Lục Đình gọi bác sĩ kiểm tra giúp, bác sĩ m.á.u là bình thường, hiện tại cổ t.ử cung mới mở bốn phân, mở hết ít nhất cũng mấy tiếng nữa.
Tô Nghiên thật sự c.h.ử.i thề , từ mười hai giờ đêm qua đau đến bảy giờ rưỡi sáng, giờ bảo cô đau thêm mấy tiếng nữa, trời đất ơi, lấy con d.a.o mổ phăng cái t.h.a.i cho xong .
【Lục Nhất Minh, con bảo hành , tại đau lâu thế ?】
【Lúc co thắt t.ử cung bản con cũng khó chịu lắm chứ bộ, con hành , ý con là lát nữa lúc chui con sẽ thao tác nhanh một chút.】
【Vậy khi nào con mới ?】
【Tất nhiên là chọn giờ lành , lẽ câu 'trai giờ Ngọ, gái giờ Tý' ? Ông trời chọn cho con giờ lành , con thể sớm !】
【Con định giờ Ngọ ? Mười một giờ là bắt đầu giờ Ngọ , mấy giờ con ?】