Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-04-26 07:35:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là đương nhiên.”
Hứa mẫu kiêu ngạo hất hất cằm, Chu Duật Hành cuối cùng cũng cái sự kiêu ngạo nhỏ bé của vợ là thừa hưởng từ ai .
“Nhìn xem cái áo khoác , chất liệu đúng là tệ.”
Hứa mẫu còn mua quần áo cho Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành, áo khoác là cùng một kiểu dáng, chỉ Hứa Thanh Lạc và Hứa mẫu phần, mà ngay cả Hứa đại tẩu Hứa nhị tẩu cũng bỏ sót.
Quần áo cùng kiểu, màu sắc khác , mặc ngoài cái là ngay một nhà.
“Bà nội ơi, cái là cho Y Y ạ?”
Hứa Y Y thấy chiếc váy xinh thì lập tức yên nữa, Hứa mẫu mỉm bế cô cháu gái đất lên, ngữ khí dịu dàng hiền từ.
“Phải, đây là chiếc váy xinh bà nội mua cho Y Y đấy.”
“Con thích nào?”
“Thích ạ~ Bà nội là nhất~”
Hứa Y Y cực kỳ giỏi nũng, cô bé nũng một cái, Hứa mẫu hận thể mang hết đồ đời về mua cho cô bé.
“Y Y của bà nội ơi, đúng là thật hiểu chuyện.”
Hứa mẫu hôn lấy hôn để lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cháu gái, Hứa đại tẩu Lương Như Ca thấy thì mỉm bất lực lắc đầu, nhưng trong lòng cũng vui mừng vì con gái thể nhà chồng coi trọng.
Thời buổi , thật sự nhà ai thương yêu cháu gái như nhà chồng cô cả, là sự thương yêu màu bề mặt, mà là thực sự thương xót từ trong lòng.
“Bà ơi~”
Hứa Diệc Hòa cũng ôm lấy chân Hứa mẫu, Hứa mẫu mỉm đặt Hứa Y Y xuống bế cháu trai nhỏ chân lên âu yếm, ngay cả cháu trai lớn Hứa Diệc Chiến ở bên cạnh bà cũng bỏ sót, lượt bế bế hôn hôn.
“Đều là cháu trai cháu gái ngoan của bà hết.”
“Toàn là bảo bối cục cưng của bà.”
Hứa mẫu đối với mỗi đứa cháu trai cháu gái đều yêu thương, chuyện thiên vị bên nào, bất kể là mua cái gì, ai cũng đều phần, bao giờ nhất trọng nhất khinh.
Chỉ điều Hứa Y Y là con gái, bà sẽ kiên nhẫn hơn một chút.
Thế đạo vốn dĩ công bằng với con gái, bà cũng là phụ nữ, đương nhiên là hy vọng con gái và cháu gái của đều thể sống tự tại hơn một chút trong cái thế đạo .
Hứa mẫu tuyệt đối là một trong những trưởng bối mà đám trẻ trong nhà yêu quý nhất, Hứa phụ thấy ba đứa cháu nội thiết với Hứa mẫu như , trong lòng ít nhiều cũng chút hâm mộ.
Hứa mẫu liếc Hứa phụ một cái, đó đem cái cục thịt nhỏ Hứa Diệc Hòa trong lòng đặt lòng ông, để ông cũng tận hưởng niềm vui thiên luân của ông.
Hứa Diệc Hòa và Hứa phụ mắt to trừng mắt nhỏ, Hứa Diệc Hòa 2 tuổi đầu từng trải qua sự vùi dập nào của xã hội, trong đầu chỉ ăn uống chơi bời, thế là trực tiếp tay túm lấy tóc Hứa phụ mà nghịch.
Hứa phụ:
“........”
Cái niềm vui thiên luân , cũng nhất thiết tận hưởng .
Nhà họ Hứa náo nhiệt vô cùng, Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành ở nhà họ Hứa ăn xong bữa tối cũng đến lúc về nhà họ Chu , khi về Hứa mẫu nhét cho cô ít đồ đạc.
Thậm chí còn kéo cô phòng ít lời tâm tình, kỳ nghỉ của Hứa phụ Hứa mẫu cũng còn nhiều nữa, mấy ngày nữa cũng xuất phát về Hải Thị .
Mà Hứa đại ca Hứa nhị ca bọn họ hai ngày nữa cũng trở về cương vị của , ngưỡng cửa ly biệt, Hứa mẫu khó tránh khỏi lo lắng cho Hứa Thanh Lạc.
“Thanh Lạc, cái con cầm lấy.”
“Đây là gì ạ?”
Hứa Thanh Lạc cúi đầu cái túi trong tay, trong mắt đều là vẻ mờ mịt, Hứa mẫu giải thích cho cô một chút.
“Đây là tiền mừng nhận lúc tổ chức tiệc ở Hải Thị.”
“Nhà ai mừng bao nhiêu đều ghi chép hết , trả đấy.”
Nhà ai đưa tiền mừng, đưa bao nhiêu tiền, Hứa mẫu đều ghi trong một cuốn sổ, nhà hỉ sự, Hứa Thanh Lạc đương nhiên là mừng .
“Con lập gia đình , các mối quan hệ nhân mạch cũng cần từ từ duy trì.”
Hứa mẫu khổ tâm dặn dò cô ít điều, Hứa Thanh Lạc từng điều một ghi nhớ trong lòng, cô quả thực hiểu những chuyện rắc rối , nhưng Hứa mẫu dạy bảo , liền nghiêm túc học hỏi, sớm muộn gì cũng dùng tới.
“Mẹ, con ạ.”
Hứa Thanh Lạc và Hứa mẫu trò chuyện ít, màn đêm cũng dần buông xuống, Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành thể về.
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành lúc đến tay xách đầy đồ đạc, bây giờ lúc về, tay xách đầy đồ đạc.
“Ông nội bà nội, bố , bọn con xin phép về ạ?”
“Được, đường cẩn thận nhé.”
Bốn vị trưởng bối nhà họ Hứa tiễn hai rời , Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành về phía nhà họ Chu, mà lúc Chu phụ Chu mẫu vẫn nghỉ ngơi, đang ở phòng khách đợi bọn họ về.
“Về đấy ?”
“Đã ăn cơm ?”
Chu mẫu thấy tiếng mở cửa liền vội vàng , khi thấy Hứa Thanh Lạc xách theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc thì vội vàng đón lấy, ngữ khí đều là sự quan tâm.
“Mẹ, bọn con ăn ạ.”
“Vậy thì .”
Trở phòng khách, Chu mẫu thấy nhà họ Hứa đưa nhiều đồ như cho Hứa Thanh Lạc mang về, trong lòng liền nhà họ Hứa hài lòng với con rể Chu Duật Hành .
“Có mệt hả con?”
Chu mẫu kéo cô xuống ghế sofa , tay vẫn nắm lấy tay cô, ngữ khí dịu dàng từ ái, Hứa Thanh Lạc mỉm lắc đầu.
“Con mệt ạ.”
“Mẹ gọt ít trái cây, ăn một chút con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-my-nhan-tam-ly-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-35.html.]
Chu mẫu bưng đĩa trái cây bàn cho cô, Hứa Thanh Lạc đưa một miếng cho Chu Duật Hành, Chu mẫu thấy thì ý trong mắt càng đậm hơn.
Trò chuyện với Chu phụ Chu mẫu một lát, mí mắt Hứa Thanh Lạc cũng bắt đầu đ.á.n.h , Chu Duật Hành thấy liền dậy, một tiếng với Chu phụ Chu mẫu.
“Bố , bọn con nghỉ ạ.”
“Được.”
Chu phụ Chu mẫu đợi về, những gì cần hỏi cũng hỏi xong, đương nhiên cũng về nghỉ ngơi ngủ.
Hứa Thanh Lạc chạm gối ngủ say, cả một ngày trời mệt là giả, chỉ điều thấy Chu phụ Chu mẫu đặc biệt đợi bọn họ về, Hứa Thanh Lạc đương nhiên là nỡ phụ lòng của hai vị trưởng bối.................
Ngày về nhà đẻ qua, cuộc sống của Hứa Thanh Lạc cũng dần trở với nếp sống sinh hoạt thường ngày, những khó khăn lắm mới nghỉ phép về kinh cũng lục tục rời .
Bầu khí náo nhiệt vốn trong nhà, lập tức dần dần nhạt , giống như trải qua một giấc mộng náo nhiệt .
Hứa Thượng Uyên và Hứa Thượng Học hôm qua cũng dẫn theo vợ con rời khỏi thủ đô, Hứa Thanh Lạc bây giờ tiễn Hứa phụ Hứa mẫu đến ga tàu hỏa, trong lòng khó chịu vô cùng, mắt đỏ hoe Hứa mẫu.
Hứa mẫu cũng nỡ xa cô, nhưng con vốn dĩ là ly biệt, ly biệt là để cho gặp hơn.
“Khóc cái gì chứ hả?”
“Phải sống thật với Duật Hành, chuyện gì thì cứ gọi điện về nhà bất cứ lúc nào.”
“Con sống , thì và bố con mới yên tâm.”
“Biết hả?”
Hứa mẫu đưa tay lau khô nước mắt nơi khóe mắt cô, Hứa Thanh Lạc đỏ mắt gật gật đầu:
“Con ạ.”
Hứa phụ ở một bên lặng lẽ mặt , trong lòng ông nỡ, nhưng một đàn ông to lớn như ông cũng nỡ rơi nước mắt mặt con gái và con rể.
“Hãy chăm sóc Thanh Lạc cho .”
“Nó chỗ nào , con hãy bao dung cho nó một chút.”
Hứa phụ vẫn quên dặn dò Chu Duật Hành, Chu Duật Hành trịnh trọng gật đầu với ông, hứa hẹn với ông nhất định sẽ chăm sóc cho Hứa Thanh Lạc.
“Bố, bố cứ yên tâm ạ.
“”Thanh Lạc là vợ con, con nhất định sẽ đối xử với cô .”
Có sự bảo đảm của Chu Duật Hành, Hứa phụ cũng yên tâm hơn nhiều, trò chuyện một hồi thì tàu hỏa cũng sắp chạy , Hứa phụ Hứa mẫu thể rời .
Hứa Thanh Lạc bố , Hứa mẫu đặt tay cô trong tay Chu Duật Hành, ánh mắt đầy vẻ an ủi:
“Mau cùng Duật Hành về con.”
“Vậy bố về đến nhà thì gọi điện cho con nhé.”
“Được, yên tâm .”
Hứa phụ Hứa mẫu đồng thanh đáp ứng, tàu hỏa sắp chạy , Hứa phụ Hứa mẫu xách hành lý lên tàu, tàu hỏa khởi động rời , Hứa Thanh Lạc nhịn mà nấc lên.
Chu Duật Hành kéo cô lòng, luống cuống lau nước mắt cho cô, miệng ngừng hứa hẹn với cô:
“Đợi đến kỳ nghỉ tới của , chúng sẽ về Hải Thị.”
“Thật chứ ạ?”
“Thật mà.”
Hứa Thanh Lạc sự bảo đảm của Chu Duật Hành, lúc trong lòng mới dễ chịu hơn một chút, nhưng cả một ngày trời cô rõ ràng việc gì cũng chút tinh thần nào.
Vẫn là Hứa ông nội Hứa bà nội nổi dáng vẻ ch-ết sống của cháu gái , liền đưa một ý kiến cho Chu Duật Hành, Chu Duật Hành ngày hôm liền đưa cô ngoài.
“Đi thế ạ?”
Hứa Thanh Lạc khi đến thủ đô vẫn dạo cho hồn, lúc nào cũng bận rộn với hôn sự và chuyện gia đình, Chu Duật Hành nghĩ thầm nhân lúc vẫn còn đang trong kỳ nghỉ, liền đưa cô ngoài chơi một chuyến cho thoải mái.
“Em .”
Hứa Thanh Lạc mấy hứng thú, Chu Duật Hành từ chối cũng nản lòng, xổm bên cạnh giày cho cô, tung đòn sát thủ.
“Chẳng em vẫn luôn ăn vịt chính gốc ?”
Hứa Thanh Lạc động lòng , đến thủ đô mà vẫn ăn vịt , mong mỏi suốt bao lâu nay .
“Có một tiệm vịt ngon lắm.”
“Thật chứ ạ?”
Hứa Thanh Lạc bán tín bán nghi Chu Duật Hành, trong mắt Chu Duật Hành đều là sự chân thành và khẩn thiết:
“Anh bao giờ lừa em.”
Hứa Thanh Lạc thấy câu của thì khóe môi nhịn nhếch lên, cô trong lòng Chu Duật Hành là đưa ngoài thư giãn tâm trạng, nếu tâm ý , thì cô cũng nể mặt thôi.
“Vậy ạ.”
Hứa Thanh Lạc theo ngoài, hai tiên đến quảng trường, đó dạo Cố Cung, tiệm vịt ngon mà Chu Duật Hành , chính là ở trong con ngõ nhỏ bên cạnh Cố Cung.
“Đây là tiệm vịt ?”
“Chẳng là cho phép kinh doanh ạ?”
Hứa Thanh Lạc vội vàng kéo Chu Duật Hành thấp giọng hỏi han, Chu Duật Hành dáng vẻ căng thẳng tò mò của cô thì nhịn bật , đó giải thích cho cô một phen.
“Ừm, hiện nay quả thực là phép kinh doanh.”
“ vị sư phụ là đầu bếp quốc yến, vốn quen với những gia đình trong đại viện.”
“Bình thường chỉ mười suất vịt cung cấp cho bạn bè xung quanh thưởng thức thôi, ai đến thì .”
Hứa Thanh Lạc xong trong lòng cũng hiểu , vị đầu bếp quốc yến quốc gia chống lưng, cũng là kinh doanh cá nhân, chỉ là cung cấp món ngon cho bạn bè xung quanh thôi.